Cảnh Xuân Nam Triều

Lượt đọc: 6154 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 13
con gầy quá.

❊ ❊ ❊

Sau khi nhận được lời nhắn của đám nô tỳ, Trương Cẩm chau mày lại, khẽ vẽ thành một vạch trên móng tay sơn hình hoa lan. "“Mỹ nhân phú”?"

Tay trái chống cằm, nàng ngơ ngác nhìn về phía trước, thì thào nói: "Hắn thật muốn viết “Mỹ nhân phú”?" Trong đầu chợt nhớ tới ánh mắt của Tiêu Lang nhìn tới tiện nha đầu kia. Ánh mắt đó thực sự cũng rất bình thường. Nhưng mà, tiện nha đầu đó có gì tốt? Dáng dấp kém xa mình, xuất thân thì lại thấp kém, rốt cuộc nó có gì tốt chứ?

Nghĩ đi nghĩ lại, cảm giác bốc hỏa khi nghĩ tới cảnh bị Tiêu Mạc lạnh nhạt hôm qua đã tan biến không ít. Có rất nhiều cô nương khi đắm chìm trong tình yêu đều thích kiếm cớ thay đối phương thích tự an ủi mình. Giờ cẩn thận nghĩ lại, thái độ lạnh nhạt của Tiêu Lang hôm qua cũng vì hắn đang tập trung tinh thần nghĩ xem nên viết bài “Mỹ nhân phú” kia như thế nào.

Trong nháy mắt, nàng lại nghĩ đếm hắn muốn viết về số đông các cô nương trong Trương phủ, không những thế còn muốn viết người có tuệ chất lan tâm gì đó thì lập tức cắn cắn môi, nói. "Bỏ đi."

Thấy đám nô tỳ chưa có lấy lại tinh thần, nàng quay đầu nghiêm túc nói: "Ta nói ‘bỏ đi’, các ngươi không nghe thấy sao?" Nàng vừa dứt lời, có một nô tỳ xinh đẹp chừng mười bảy, mười tám tuổi lập tức tiếp lời: "Nói với những người kia, nói là cô tử nói, tiện nha đầu đó không đáng được cô tử để tâm."

Chúng nô tỳ lập tức đáp lời: "Dạ, nô tỳ sẽ đi truyền lời ngay."

Chúng nô tỳ mới vừa lui ra, thì đằng kia, Trương Cẩm lại giơ tay trái lên chống cằm, nhưng ngón tay trắng nõn như không có hơi sức không ngừng viết đi viết lại hai chữ "Tiêu Mạc" ở trên mặt bàn.

***

A Lục bưng hộp đựng thức ăn, hào hứng chạy vào gọi, "A Khởi, A Khởi."

Đối diện với đôi mắt đang cười của Trương Khởi, A Lục cười hì hì đặt hộp đựng thức ăn trước mặt nàng rồi nhanh nhảu nói: "Nữ lang*, hôm nay người ở trong phòng bếp tốt một cách lạ kỳ. Hôm qua họ còn chẳng thèm để ý tới ta, hôm nay lại có mấy người tới bắt chuyện trước. Hì hì, đây là thức ăn ta chộp được, có phải rất lợi hại không?" (*Là cách gọi thời xưa của Trung Quốc dành cho các cô gái trẻ)

Trương Khởi nghiêm trang nói: "Ừm, rất lợi hại, ngươi rất có tố chất làm khỉ con!"

A Lục ngẩn người kêu lên: "Há, ngươi dám giễu cợt ta!" Nàng nhào về phía Trương Khởi, dáng người Trương Khởi bé nhỏ, lực yếu bị nàng nhào tới bổ một cái ngay choc, nên cả hai chủ tớ cùng một lúc đều ngã lăn xuống mặt đất. Tiếng cười nắc nẻ cũng theo đó mà truyền đi xa.

Đang cười, A Lục đột nhiên ngẩn người nhìn Trương Khởi rồi vội vã kêu lên: "A Khởi, giờ ta mới biết ngươi cười lên trông rất xinh đẹp à nha." Như sợ Trương Khởi không tin, sau khi nói xong nàng còn gật đầu thật mạnh.

Trương Khởi phì cười, nàng ngồi thẳng dậy dùng tay vuốt lại mái tóc hơi rối, nhàn nhạt nói: "Đẹp cũng đâu có lợi gì?"

"Đương nhiên là có lợi!" A Lục lập tức trừng mắt, thánh thót nói: "Đẹp, thì sẽ được nhiều người thích, ý trung nhân cũng sẽ thích!"

Trương Khởi nén cười, vươn tay xoa tóc nàng nói. "Được rồi, ta biết rồi, xinh đẹp thì người trong lòng A Lục sẽ thích A Lục."

A Lục đẩy tay nàng ra, vừa định đáp lời lại nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài truyền tới.

Không bao lâu, một giọng nói thanh thúy vang lên, "Trương thị A Khởi có đó không?" Là một giọng nói xa lạ.

A Lục phản ứng đầu tiên: "Ở đây, ở đây."

Giọng nói kia tiếp tục: "Thập nhị lang muốn gặp cô ấy."

Phụ thân muốn gặp nàng? Trương Khởi ngẩn ra trong khi A Lục vui tới nhảy cẫng lên, "Thật sao? Thật tốt quá, A Khởi, ngươi mau đi rửa mặt đi." Nói xong, nàng dùng sức kéo Trương Khởi đứng dậy.

Cần phải trang điểm một chút.

Trương Khởi nhẹ nhàng nói: "Ta biết rồi, xin chờ một lát." Nói xong, nàng tới trước gương đồng chải lại mái tóc vừa bị rối khi nãy cho gọn gàng lại. Chiếc trán đầy đặn bị chiếc lược kéo tóc xuống che đi, ngay cả lông mày cũng không nhìn thấy, làm nổi bật lên gương mặt bẹt không có chiều sâu.

Lấy từ trong rương ra một bộ váy xuân cũ kỹ mặc vào, Trương Khởi khẽ nói với A Lục, "Một mình ta đi được rồi." A Lục có phần lo lắng, còn định nói gì đó, nhưng khi thấy dáng vẻ chân thành của Trương Khởi, nàng liền buồn bực lui về phía sau.

Nô tỳ đứng ngoài tầm mười lăm, mười sáu tuổi, tướng mạo thanh tú, trang phục tinh xảo. Nhìn cách ăn mặc, trông nàng ta còn giống cô tử hơn Trương Khởi.

Nô tỳ đứng dưới bậc thang đưa mắt quan sát Trương Khởi một lượt mới gật đầu nói: "Đi theo ta."

Chỗ của Trương thập nhị lang nằm ở vị trí trung tâm Trương phủ. Đây cũng chính là vị trí dành cho con trai trưởng và các trưởng bối Trương thị.

Trương Khởi theo sát nô tỳ kia, tầm hai khắc sau, nàng mới dừng lại trước sân một thư phòng.

"Cho con bé vào đi."

"Dạ."

Dưới sự dẫn dắt của tỳ nữ, Trương Khởi cúi đầu bước vào thư phòng. Nàng vừa đi vào, nô tỳ kia cũng lặng lẽ lui ra ngoài.

Trương thập nhị lang đang luyện chữ, khi nghe thấy tiếng bước chân của Trương Khởi, ông cũng không ngẩng đầu nói: "Ngồi đi."

Dựa theo nhân vật mà Trương Khởi sắm vai, lúc này nàng phải vui vẻ nhào tới tỏ vẻ xúc động với ông. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc, chuyên tâm vào việc luyện chữ. Trương Khởi liền lặng lẽ đứng hầu bên cạnh, chứ cũng không ngồi xuống.

Một lúc sau, Trương thập nhị lang mới đặt bút lông xuống, ngẩng đầu lên nhìn về phía Trương Khởi.

Ông yên lặng nhìn Trương Khởi.

Nghiêm túc quan sát một lúc, Trương thập nhị lang mới nhíu mày nói: "Con gầy quá."

Nói nàng gầy quá là trách nàng vẫn chỉ là một cô bé hay trách nàng không có vẻ đẹp e ấp như nhụy hoa của thiếu nữ?

Thấy Trương Khởi nhút nhát nhìn mình, Trương thập nhị lang mềm lòng nói: "Đứa bé này!" Dừng một chút, ông mới thở dài nói: "Mẫu thân con nói muốn đưa một cô nương tới cho A Mạc, ta bỗng nhớ đến con....Con là đứa nhỏ khiến cho người ta yêu mến, mà ngày hôm qua thấy A Mạc cũng không có ác cảm với con. Ta muốn đưa con qua đó." Thê tử của ông là nữ nhi Tiêu thị, vừa nói cho ông biết công chúa Khánh Tú đã nhìn trúng Tiêu Mạc, còn cố ý muốn gả cho hắn.

Tiêu thị không muốn kết thân cùng Hoàng thất nên muốn cho nhi tử nạp thiếp trước. Làm vậy, người trước nay luôn kiêu ngạo như công chúa Khánh Tú và bệ hạ sẽ mất mặt mà không nhắc tới hôn sự này nữa.

Hơn nữa, địa vị của Tiêu thị cao hơn Trương thị, lại thêm Tiêu Mạc vừa mới nổi danh, thông minh, hiểu lễ nghĩa, có thể nói là thế hệ xuất sắc một thời. Đứa con riêng này của mình nếu được đi theo hắn, âu cũng là phúc khí của nó.

Nhưng giờ nhìn lại, A Khởi vẫn còn quá non nớt, chưa hoàn toàn trở mã. Nếu nhan sắc của nó khá hơn chút nữa thì hay biết mấy.

Trương thập nhị lang lắc đầu thở dài: "Thôi, con đi ra ngoài đi."

Nghe ông nói xong, Trương Khởi quỳ gối cúi chào, rồi giống như một đầu gỗ lui ra ngoài. Con bé thế này, đâu còn dáng vẻ đáng yêu mà ông đã gặp vào hôm qua nữa?

Thấy hơi thất vọng, Trương thập nhị lang lại lắc đầu. Nhưng ông đâu biết, hiện giờ Trương Khởi không dám thân cận với ông. Ngộ nhỡ đến lúc cao hứng, ông sẽ quyết định đưa nàng qua làm thiếp cho Tiêu Mạc, đây chẳng phải là thua thiệt lớn sao?

Trương Khởi lui ra ngoài lặng lẽ khép cửa phòng lại. Nào ngờ vừa mới quay đầu đã trông thấy Trương Cẩm được hai nô tỳ hộ tống đi về phía này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »