Cảnh Xuân Nam Triều

Lượt đọc: 6139 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 46
được vàng.

❊ ❊ ❊

Trương Khởi không biết, vận mạng của nàng thiếu chút nữa đã trở lại điểm cong.

Nằm ở trên giường, nàng hướng về phía A Lục có vẻ mặt không vui thầm thở dài một hơi, nhỏ giọng mà nói ra: "A Lục."

A Lục ngẩng đầu nhìn về phía nàng, một đôi mắt to trên mặt tròn nháy nháy.

Trương Khởi ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm A Lục, nàng nghiêm túc nói: "A Lục, phu nhân đã đề phòng ta. Không chỉ là bà ta, trong phủ này cũng có rất nhiều người chú ý tới ta. Từ giờ trở đi, ngươi cũng phải sửa đổi tính tình rồi, về sau mặc kệ nhìn thấy người nào, lời nói chỉ có thể nói ba phần. Chuyện ngươi không nên để ý ngàn vạn lần không thể trông nom, lời không nên nói vĩnh viễn không thể nói. Còn nữa, ta nói cái gì, ngươi đều không thể nói ra!"

A Lục nhìn gương mặt nghiêm túc của Trương Khởi, trái tim cũng treo lên rồi. Nàng gật đầu một cái, nghiêm túc nói: "Ta đều nghe A Khởi."

Trương Khởi ừ một tiếng, tỉ mỉ dặn dò mấy câu.

Khiến Trương Khởi không có nghĩ tới là, Trương Hiên làm việc hết sức lưu loát. Chưa tới một ngày, đêm này, hắn đã tìm đến chỗ Trương Khởi, đưa cho nàng một túi vải.

Trương Khởi đưa tay tiếp xúc, lại cảm thấy vô cùng nặng, túi vải bịch một tiếng rơi xuống trên đất, phát ra một tiếng trầm vang, thiếu chút nữa nện vào chân của nàng.

Trương Khởi sợ hết hồn, nàng thấy cửa phòng vẫn khép chặt, A Lục cũng ở bên ngoài coi chừng. Liền ngồi chồm hổm trên mặt đất mở bao bố ra.

Ánh vàng óng chói hoa nàng mắt!

Trương Khởi trừng lớn mắt, nàng đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Trương Hiên lắp bắp nói: "Cửu huynh, nơi này có bao nhiêu vàng?"

Trương Hiên cưng chiều nhìn Trương Khởi hưng phấn đến nói không ra lời, dịu dàng nói: "150 lạng vàng." Thấy Trương Khởi há mồm muốn nói gì, hắn ho khan một tiếng, nghiêm túc nói: "A Khởi không có ra cửa, cho nên không biết giá thị trường phía ngoài. Mấy ngày nay giá nhà ở Kiến Khang đột nhiên tăng cao không ít, cho nên uội được lời đó."

Làm gì có giá nhà tăng? Rõ ràng là cửu huynh ở bên trong thêm chút!

Môi đỏ mọng xinh xắn của Trương Khởi run lên, nhưng không có nói thêm gì nữa, mà là đứng lên, nhẹ nhàng khẽ chào Trương Hiên, nhỏ giọng nói "Cửu huynh tốt với A Khởi, A Khởi khắc trong tâm khảm."

Trương Hiên cười ha ha, vươn tay vuốt vuốt đầu của nàng. Đảo mắt hắn nghĩ tới một chuyện, nói: "Đúng rồi, vi huynh gặp phải Trần Ấp, giải thích chuyện buổi sáng một chút. Hắn nghe xong rất là than thở, hắn đã hỏi mẫu thân hắn, đã quyết định lấy ra hai mươi lượng vàng đón muội làm thiếp. Muội có bằng lòng hay không?"

Ở thời đại này, thiếp cũng chia cấp bậc. Thiếp có lễ cưới thì địa vị khá cao, mà người mua về, thì địa vị hơi thấp.

Chỉ sợ Trương Khởi không muốn, hắn lại cặn kẽ giải thích: "Trần Ấp này vi huynh cũng biết, gia quy của hắn rất nghiêm, bên cạnh lại không có thông phòng ca kỹ, tương lai nhiều nhất là cưới một thê thất. A Khởi, vi huynh suy nghĩ một chút, ngươi gả cho hắn cũng không tệ lắm, tương lai vợ chồng ba người, nhất định có thể vui vẻ."

Trương Khởi trừng mắt nhìn.

Nàng cúi đầu, cúi cúi với Trương Hiên, nhỏ giọng mà nói ra: "A Khởi cảm tạ cửu huynh quan tâm." Dừng một chút, nàng kiên định lắc lắc đầu, nói: "Cửu huynh, Trần Ấp đó A Khởi không muốn."

"Tại sao?"

Trương Hiên nhíu mày.

Trương Khởi hơi nhếch môi nửa ngày không có lên tiếng, khi Trương Hiên có hơi thất vọng thì nàng cắn môi nói: "A Khởi không thích hắn."

Những lời này vừa ra, Trương Hiên thiếu chút nữa quát lớn. Nhưng thấy Trương Khởi ngẩng đầu lên, mắt ướt nhẹp y hệt nai con nhìn hắn, trong ánh mắt mang theo ưu sầu không nói ra được, hắn lại không mở miệng được rồi.

Thở dài một tiếng, Trương Hiên nói: "Cũng được, chuyện này liền tạm buông."

Trương Hiên nhìn chằm chằm Trương Khởi, muốn nói lại thôi.

Một lát sau, hắn nói: "A Khởi thích Tiêu Mạc?" Hắn thở dài một tiếng, nói: "Tiêu Mạc là con cháu thế gia, đời sau của Tiêu thị. Tiêu thị tất nhiên chú ý hôn sự của hắn, dù công chúa thích hắn, Tiêu thị cũng không nguyện. Vi huynh nghĩ, vợ cả tương lai của hắn, không phải đích nữ Vương Tạ chính là Viên thị. Quý nữ nhà cao cửa rộng cỡ này, chưa chắc có thể chứa được A Khởi."

Trương Khởi nghe được trong lời của hắn tràn đầy ân cần, trong bụng rất cảm động. Nàng lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói ra: "Không, A Khởi không thích Tiêu Mạc, càng không nghĩ phải gả cho hắn."

Nói tới chỗ này, nàng cắn môi, mắt to ướt nhẹp nhìn hắn, nói: "Cửu huynh, A Khởi muốn cầu huynh một chuyện."

"Nói đi."

Trương Khởi cắn môi chặt hơn, răng trắng như tuyết cắn ra mấy dấu răng trên môi, "A Khởi muốn cầu cửu huynh, nếu như ở bên mẫu thân mà có người hỏi học vấn của huynh, huynh có thể nói, có chút học thức, là sau khi quen biết A Khởi, mới hiểu hơn hay không?"

Đôi tay nàng xoắn vào nhau, bởi vì dùng sức quá lớn, ngón tay cũng trắng bệch, trong mắt to long lanh, càng thêm hiện rõ lo lắng, khẩn trương, còn có cầu xin.

Trương Hiên vốn là người thông minh, thoáng chốc hắn liền kịp phản ứng.

Môi giật giật, hắn lại ngậm lại. Một hồi lâu, hắn gật đầu một cái, nói: "Được, ta sẽ ẫu thân biết, sau khi quen A Khởi, ta học tốt hơn, học thức cũng có thể nghiệm."

Tiếng nói vừa dứt, Trương Khởi vui vẻ ra mặt. Ở trước mặt hắn, nàng lộ ra diện mạo thật sự. Nụ cười này, tựa như hoa xuân nở rộ, mây đen tan hết, trong tươi mới lộ ra rực rỡ, thật sự là thanh tú đáng yêu vô cùng.

Trương Hiên vốn bởi vì yêu cầu của nàng mà trong lòng có chút không thoải mái, bây giờ liền thấy tâm trạng thật tốt. Hắn tự tay vuốt đầu của nàng, thở dài một tiếng, nói: "A Khởi, cửu huynh sẽ che chở muội."

Trương Khởi gật mạnh đầu, đầu cọ xát ở trong lòng bàn tay hắn, dường như một chú chim nhỏ. Trương Hiên cười ha ha, không nhịn được vươn tay ôm nàng, rồi mới xoay người đi ra.

Đưa mắt nhìn Trương Hiên đi xa. Không đợi A Lục đi tới, Trương Khởi liền đi lên, thuận tay đóng cửa phòng lại.

Nàng phải giấu vàng đi.

Ngồi chồm hổm trên mặt đất, kéo sàn nhà đã chuẩn bị sớm để giấu vàng ra, Trương Khởi nghĩ ngợi: 80 lượng vàng tăng gần gấp đôi.

Nghĩ tới đây, môi nàng giương lên.

Đảo mắt, tròng mắt nàng xoay động lại nghĩ ngợi nói: nếu không phải quốc quân nước tề hoang dâm tàn bạo, hiện tại đi theo Quảng Lăng vương, cũng tốt hơn ở trong Tiêu phủ lo lắng hãi hùng.

Quảng Lăng vương nguyện ý ình hai năm, có hai năm, có lẽ đường lui của mình đã sớm chuẩn bị tốt rồi. Nhưng quá đáng tiếc chính là, nước Tề liên tiếp xuất hiện bạo quân hoang đường, ở địa phương không lý tưởng đó, không hề dễ dàng như Kiến Khang.

Khi Trương Khởi suy nghĩ lung tung thì bên ngoài truyền đến âm thanh cung kính lộ ra nịnh hót của A Lục, "Cẩm cô tử, cô tử nhà ta đang ở bên trong, cho hầu gái đi bẩm báo một tiếng."

Âm thanh vang dội, đủ nhắc nhở Trương Khởi trong phòng.

Trương Khởi vội vàng giấu kỹ đồ vật, liền thu thập xong sàn nhà.

Nàng đứng lên vuốt đi bụi bậm trên áo thì âm thanh của Trương Cẩm truyền đến, "Đi bảo nàng thu thập để ra ngoài với ta."

Ra ngoài? Đã chạng vạng tối rồi!

Trương Khởi đang trầm tư thì âm thanh thanh thúy của A Lục đã từ ngoài cửa truyền đến, "Cô tử, người đã tỉnh?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »