Cảnh Xuân Nam Triều

Lượt đọc: 6066 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 43
bán đất.

❊ ❊ ❊

Tiếng bàn tán lại càng lao xao, trí tưởng tượng của mọi người cũng càng lúc càng phong phú. Trương Khởi thấy mọi người đến cũng đã đông đủ thì lén lút chuồn êm lẻn vào trong đám người.

Một lát sau, Tiêu Mạc nói: "Không nên nán lại đây lâu nữa, nếu mọi người đã đến đông đủ thì đi thôi." Lên tiếng nhắc nhở mọi người, nơi đây có thể có đạo tặc nên rời đi sớm thì tốt hơn.

Mọi người vội vàng lên xe ngựa, Trương Khởi cũng thuận thế vào xe ngựa của mình.

Trương Cẩm vừa mới ngồi xuống, liền thấy Trương Khởi đã lên xe ngựa bên cạnh. Nàng trừng Trương Khởi, đang định lên cơn thì thấy xe ngựa của Tiêu Mạc, cuối cùng cất giọng mềm nhũn, "Vừa nãy muội đi đâu?"

Thì ra Trương Cẩm vẫn chú ý tới mình.

Trương Khởi không biết, Trương Cẩm vẫn luôn chú ý tới Tiêu Mạc thế nên mới phát hiện Trương Khởi biến đi đâu mất.

Trương Khởi khẽ nói: "Muội, muội đi nhà cầu, đi tới đi lui lạc mất phương hướng." Thấy mặt Trương Cẩm lạnh tanh nàng gấp đến độ cắn phải đầu lưỡi, "Tỷ tỷ đừng giận, muội nói, muội nói. Là muội chưa từng thấy cảnh tượng bên ngoài, nhất thời ham chơi mà lạc mất phương hướng."

Nàng vừa nói thế, Trương Cẩm liền tin ngay. Trương Cẩm trừng mắt với nàng khẽ quát: "Đúng là đứa chưa từng thấy việc đời mà!"

Đang nói thì cảm giác được có ánh mắt đang nhìn mình, nàng vội vàng quay đầu lại.

Người nhìn nàng chính là Tiêu Mạc. Bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Mạc dịu dàng cười với Trương Cẩm. Nụ cười này bỗng như nước đá giữa ngày hè, Trương Cẩm lạnh toát cả người, chuyến du ngoạn bị vẻ tĩnh lặng lạnh nhạt của hắn làm cho tiêu tan không còn dấu vết.

Chuyến chơi xuân này vốn do Tiêu Mạc đề xướng. Lúc ấy Trương Cẩm còn tưởng mình và ái lang có thể vui vẻ bên nhau nửa ngày.

Có được nụ cười của Tiêu Mạc, tâm tình Trương Cẩm rõ ràng tốt hẳn lên, không còn nhướng mày trợn mắt với Trương Khởi nữa.

Trương Khởi thấy vậy, không khỏi nghĩ tới: Chẳng lẽ đại phu nhân đã đồng ý cho Tiêu Mạc và Trương thị cô tử thân cận rồi ư?

Vừa nghĩ như thế, nàng sợ hết hồn, hai tay siết chặt khăn tay. Trương Khởi thầm nghĩ: Nếu đại phu nhân đã gở bỏ lệnh cấm, chuyện của Quảng Lăng vương cũng được giải quyết xong, còn mình sẽ bị một chiếc xe ngựa khác đưa vào Tiêu phủ.

Không được, không thể như vậy!

Nàng cắn môi, suy nghĩ: Cảm giác bị động như vậy thật đáng ghét!

Nghĩ tới đây, cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Trương Khởi vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy Trương Hiên đang dịu dàng cười gật đầu với nàng.

Là Cửu huynh.

Trước mặt hắn, Trương Khởi vẫn luôn thoải mái vì thế nàng cười lại với hắn.

Xe ngựa nhanh chóng trở về Trương phủ.

Vừa xuống xe, Trương Khởi bỗng cảm thấy mỏi mệt vô cùng. Trở về phòng, nàng kiệt sức nằm ỳ lên giường. Nếu không phải vì thân phận, nàng không có tư cách tắm rửa tùy thích, thì nàng muốn ngâm mình trong nước để được tĩnh táo lại.

Nghiêng đầu, nhìn bầu trời bao la ngoài cánh cửa sổ buông rèm, Trương Khởi thầm nghĩ: Chỉ có thể đợi!

Đúng vậy, chỉ có thể đợi, cho dù là quyết định của Quảng Lăng vương hay hành động của Tiêu Mạc, nàng chỉ có thể bị động chấp nhận.

Có lẽ, trong mắt vài người, có thể được hai nam nhân ưu tú như vậy xin lấy, nàng nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng. Nhưng Trương Khởi rất hiểu, họ xin lấy mình cũng chẳng khác gì xin một món đồ có hứng thú, cũng chỉ là đồ chơi mà thôi.

Trong trí nhớ, nàng cũng không phải là đồ chơi, đời này, nàng lại càng không thể là đồ chơi!

Nghĩ đến mỏi mệt, Trương Khởi nhắm nghiền hai mắt.

Cho đến khi tiếng cười của A Lục bất chợt vang lên Trương Khởi mới ngồi dậy. Nàng lấy từ trong ngực ra khế ước mua bán nhà Tiêu Mạc đưa cho các nàng, cắn răng, cúi rạp trên mặt đất moi ra khế ước mua bán nhà khế lúc trước, sau đó để chung một chỗ.

Căn nhà này coi như là món lời của mình!

Chớp mắt đã hết một ngày.

Trương Khởi trải qua ngày này vô cùng bình tĩnh.

Rạng sáng hôm sau, Trương Khởi đi tìm Trương Hiên vẫn luôn đọc sách trên đình đài, ở cùng với hắn sau khi học xong một bài thơ thì Trương Khởi ấm ức rũ mắt xuống.

Trương Hiên nhìn nàng ân cần hỏi: "A Khởi khó chịu à?"

Trương Khởi lắc đầu, khẽ nói: "Không phải." Nàng chớp đôi mắt to, suy nghĩ một chút, ngập ngừng nói: "Muội có một chuyện gạt Cửu huynh." Nàng nhìn hắn lại hỏi, "Cửu huynh, huynh có trách muội không?"

Trương Hiên thấy vẻ mặt đáng thương dễ mến của nàng, không đành lòng vươn tay xoa tóc nàng dịu dàng nói: "Sao Cửu huynh có thể trách muội được?"

Trương Khởi cười rạng rỡ nói: "Thật ư, Cửu huynh không trách muội thật sao?" Nàng nhìn hắn, khẽ khàng cất lời: "Lần trước, muội thêu một bức tranh gửi bán ở ngoài, kết quả bệ hạ thấy được, uội tám mươi lượng vàng....."

Trương Hiên không dám tin, kinh ngạc nói: "Thật không?"

Nhìn vẻ mặt thành thật không hề có vẻ giả bộ của Trương Khởi, hắn đứng lên chắp hai tay nói: "Đương kim bệ hạ có thành tựu sâu đậm về thơ họa, tranh thêu của A Khởi thậm chí ngay cả bệ hạ cũng thích ư? Như vậy đúng là quá tốt rồi."

Trương Khởi được hắn khen thì đỏ mặt, nàng lấy một cái khăn tay từ trong ngực ra, nhìn Trương Hiên qua hàng mi rũ thấp, vừa vui mừng vừa e lệ nói: "Giống hệt như cái này!"

Trương Hiên vươn tay nhận lấy.

Mở khăn tay ra, hắn ngẩn người. Hắn chợt thở dài, nói: "A Khởi vô cùng thông tuệ!" Bỗng chốc, hắn nghĩ đến sự thông minh của nàng khi học thơ văn, cũng không thấy kỳ quái.

Trương Khởi cẩn thận lấy một bọc giấy dầu ra, vừa nhìn thoáng qua thật sự không hề gây chú ý, nàng cắn môi nói: "Trong này có hai khế ước mua bán nhà và một vài khế đất là dùng số vàng kia để đổi lấy. A Khởi muốn cầu xin Cửu huynh bán giùm muội."

Nàng cúi đầu, tay trái siết siết vạt áo, lẩm bẩm: "Muội vẫn luôn nghĩ, nếu có một ngày được gả đi, những thứ này còn có thể dùng làm của hồi môn…..Bây giờ A Khởi đã hiểu, tấm thân này vốn chỉ là bèo trôi, nói không chừng ngày nào đó sẽ trôi dạt tới nơi chân trời. Nên giữ ít tiền bạc bên người vẫn hơn."

Giọng nàng yếu ớt len lỏi trong gió xuân, thân thể nhỏ bé của nàng không chống được cơn lạnh mà khẽ run.

Dù Trương Hiên đã quen thuộc, dù hắn vẫn luôn quan niệm rằng thứ nữ địa vị thấp kém bị lấy làm thiếp là chuyện vô cùng bình thường. Lúc bây giờ lại thấy hơi thương tiếc.

Hắn nhìn Trương Khởi, dường như bây giờ mới phát hiện nàng vẫn là người còn sống sờ sờ, cũng sợ chết sợ cô đơn, sợ bị ức hiếp.

Trương Hiên yên lặng nhận lấy bao giấy dầu từ tay nàng.

Hắn vừa mới nhận lấy, liền thấy Trương Khởi vẫn nhìn chằm chằm vào bao giấy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đó, ngoài niềm hy vọng còn có nỗi lo lắng, sợ hãi, thậm chí cả vẻ ngờ vực......Cứ như vật trong tay hắn tất cả là điểm tựa của cả đời nàng, là nguồn gốc cho sự tồn tại của bản thân. Không có chúng, nàng sẽ trắng tay!

Trương Hiên chợt cảm thấy chua xót.

Hắn cất bao giấy dầu vào trong ngực, vươn tay vỗ về mặt nàng cúi đầu nói: "Muội yên tâm, huynh trưởng sẽ giải quyết ổn thỏa."

Trong chốc lát, hắn lại ân cần hỏi han: "Đổi lấy tiền bạc có được không?"

Trương Khởi lắc đầu, nàng khẽ nói: "A Khởi nghe người ta nói, lúc những kỹ thiếp cơ thị ở những phủ lớn rời khỏi hoặc vào bước vào cửa, có vài người bị nô bộc soát người."

Trương Hiên nhướng mày, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy đổi hết thành vàng thì sao? Vàng thì dễ giấu hơn."

Trương Khởi gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn vừa đáng yêu vừa đáng thương, "Vâng, vâng, đa tạ Cửu huynh."

Trương Hiên lúc này cũng quyết định, sau khi đổi thành vàng sẽ thêm vào chút ít. Rồi nói là bán với giá cao.

Hắn vươn tay nhéo khuôn mặt non nớt của Trương Khởi, cười nói: "Không cần cám ơn." Dừng một chút, hắn nói: "Sau này muội để ý người nào, nhớ bảo Cửu huynh xem trước. Không đến nỗi rơi vào tay những kẻ hoang dâm cợt nhả."

Như vậy có ích gì? Tiêu Mạc là kẻ hoang dâm sao? Quảng Lăng vương lại càng không phải như vậy. Mấu chốt là nàng không muốn gả cho bất kỳ ai với thân phận ký thiếp hoặc thiếp thị.

Dĩ nhiên, Trương Khởi không nói chuyện này. Nàng nghịch ngợm cúi chào Trương Hiên, cười hì hì nói: "A Khởi đa tạ Cửu huynh."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »