Cảnh Xuân Nam Triều

Lượt đọc: 6065 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 20
có nhà rồi.

❊ ❊ ❊

Đang lúc Trương Khởi nghĩ như thế thì Tiêu Mạc bỗng ngước mắt lên, ánh mắt như tia chớp nhìn thoáng qua nàng.

Kế tiếp là một trận tiếng hoan hô kinh thiên động địa truyền đến.

Trương Khởi đứng ở cửa hông nhưng vị trí lệch về phía sau, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

Phía trước cát bụi tung bay, có một đội ngũ càng lúc càng đi tới gần.

Đoàn người khí thế như thế, chẳng lẽ thật là Cao Trường Cung tới?

Vào lúc Trương Khởi đang suy nghĩ, một cô tử ở phía trước nàng kích động nói: "Có phải Quảng Lăng Vương tới không? Là ngài ấy tới thật sao?"

Tiêu Mạc cười nhẹ giọng trả lời: "Hôm nay sợ là Cao Trường Cung không thể tới được, người tới lúc này là Vệ Công Trực - Đại tướng của nước Chu." Dừng một chút, hắn buồn cười nhìn vẻ mặt thất vọng của nhóm cô tử, bổ sung thêm: "Vệ Công Trực này là cùng một mẹ sinh ra với Hoàng đế nước Chu, cũng rất tuấn tú, là một trong ba đại mỹ nam ở đất Chu."

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, hai mắt của nhóm cô tử ngay lập tức tỏa sáng. Không ngờ lần này chẳng những có thể được trông thấy Quảng Lăng Vương mà còn có thể thấy thêm được một mỹ namkhác?

Hiển nhiên tâm tình Tiêu Mạc rất tốt, hắn thong thả nói: "Phía trước không chỉ có Vệ Công Trực, trong đám tùy tùng của hắn còn có Vũ Văn Thuần – Là người thuộc quý tộc ở nước Chu. Hắn cũng là một trong ba đại mỹ nam ở đất Chu!"

Lần này, nhóm cô tử không chỉ có hai mắt tỏa sáng mà còn có mấy tiếng hoan hô nho nhỏ. Nếu như không có Tiêu Mạc ở đây, có lẽ họ sẽ không khống chế nổi mà nhảy cẩng cả lên rồi.

Cái thời đại này, vẫn noi theo tập tục của Ngụy - Tấn sùng bái sắc đẹp. Nam tử đẹp sẽ làm người đời sùng bái nhất.

Đứng ở phía sau, Trương Khởi lại không có nhiều hứng thú với vị mỹ nam gì đì đó, cái nàng thích chỉ là bầu không khí này mà thôi. Đứng giữa đoàn người vui mừng sôi nổi, nàng sẽ cảm thấy mình cũng có một phần ở trong đó.

Tính cách của nàng lại trầm tĩnh, suốt mấy tháng liền bị cô lập bài xích ghét bỏ, thực sự là khiến người ta cảm thấy rất cô độc.

Ngước đầu cũng mong đợi nhìn như những cô tử khác, Trương Khởi đột nhiên liếc mắt nhìn qua, Tiêu Mạc cũng nhìn lại nàng rồi cất bước đi vào cửa.

Trương Khởi hơi giật mình thầm nghĩ: Cái nhìn đó rõ ràng là ý bảo ta đi theo hắn.

Chẳng lẽ, bức tranh kia của ta đã bán được rồi sao?

Nghĩ đến bức tranh đã bán đi rồi, Trương Khởi vô cùng kích động. Nhưng nàng vẫn có chút do dự không dám cất bước: Mới vừa rồi số người nhìn thấyTiêu Mạc và Trương Cẩm gần gũi cũng không ít, nếu giờ có người nhìn thấy mình và hắn đi cùng với nhau, không biết chừng lại có lời ra tiếng vào gì nữa.....

Cắn cắn môi xong, Trương Khởi nghĩ thầm: Ta cẩn thận chút là được.

Nghiêng đầu nhìn quan bốn phía một lượt, nhìn thấy mấy cô tử đang quấn lấy Trương Cẩm theo dòng người đi về phía trước. Trương Cảm không ngừng quay đầu lại tìm Tiêu Mạc nhưng không thấy bóng dáng của hắn? Cho đến khi Trương Cẩm không cam lòng biến mất theo dòng người Trương Khởi mới quay đầu lại đi vào trong nhà.

Đi một hồi, nàng cuối cùng cũng thấy được bóng lưng của Tiêu Mạc. Hắn đang ở giữa rừng vào thời kỳ mùa Xuân cây lá mới đâm chồi, lưng eo thẳng tắp, trường bào mũ cao, bước đi nhẹ nhàng, quả thật là ung dung phóng khoáng đến không nói được thành lời.

Trương Khởi đi nhanh vài bước, lại không nhịn được nhìn quanh bốn phía.

"Không có ai đâu." Tiêu Mạc cười nhẹ nói: "Không cần lo lắng như thế."

Trương Khởi xấu hổ cười cười, cúi đầu đi đến gần hắn. Cách hắn năm bước thì nàng dừng lại khẽ cúi chào.

Tiêu Mạc cúi đầu nhìn nàng, thấy đôi môi nàng mấp máy, nhưng không phát ra tiếng, không khỏi cười mà nói: "Muội không có chuyện gì muốn nói với ta sao?"

Trương Khởi chớp hàng lông mi thật dài, lại cúi người chào hắn lần nữa, ấp a ấp úng nói: "Tiêu Lang, không biết bức tranh kia?"

Giọng Tiêu Mạc khàn khàn như tiếng chuông buổi sáng tiếng trống hoàng hôn rung động lòng người, "A Khởi chỉ muốn hỏi về bức tranh kia thôi sao?"

Giọng hắn tựa như hữu tình lại như vô tình, êm tai như thế khiến cho lòng người mềm nhũn......

Trương Khởi ngẩng đầu lên.

Mắt của nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nàng sững sờ nhìn hắn.

Đón nhận ánh mắt trong suốt của nàng có chút thẩn thờ, lại có vẻ mong đợi khó hiểu, Tiêu Mạc không nhịn được bật tiếng cười khổ, hắn đưa tay tự vỗ lên trán mình lầm bầm nói: "Mị nhãn quyến rũ vứt cho người mù xem rồi."

Giọng hắn mơ hồ không rõ, nhìn thấy Trương Khởi vẫn còn đang ngẩn ngơ vô cùng hồn nhiên nhìn mình, hắn ho khan một cái rồi lấy từ trong ngực ra một món đồ thật mỏng, đặt món vật được dùng lụa vải bọc lại vào trong tay Trương Khởi.

Thấy vẻ mặt nàng vẫn không hiểu, Tiêu Mạc nói: "Cái này là tiền bán được từ bức tranh thêu kia, tổng cộng được tám mươi lượng vàng. Ta nghĩ một cô tử như muội mà cầm nhiều hoàng kim như vậy thế nào cũng dẫn đến sự chú ý của người khác. Liền giúp muội mua mười mẫu đất và một hai tiểu viện ở bên ngoài. Trong này chính là khế đất của tiểu viện kia cùng mẩu đất đai."

Thấy Trương Khởi chớp mắt, hắn cười như gió xuân ấm áp nói không nên lời, "Muội không thích?"

Nàng dĩ nhiên thích!

Nàng nghĩ rằng, bức họa đó giỏi lắm cũng không đáng tám mươi lượng vàng. Lần này nếu không phải Tiêu Mạc ra tay mà là chính nàng và A Lục đi, có thể bán được một phần ba đã là rất giỏi rồi.

Huống chi, nếu nàng đã có vàng rồi, muốn mua gì ở nơi chưa quen thuộc với cuộc sống này cũng là rất khó.

Hiện tại Tiêu Mạc đã giải quyết tất cả hộ mình.

Thời đại này mặc dù hỗn loạn nhưng Kiến Khang vẫn luôn yên bình. Bởi vì yên bình, giá đất và giá nhà cũng rất cao, tám mươi lượng có thể mua được mười mẫu đất cùng một tiểu viện, cũng là nhờ Tiêu Mạc ra sức.

Nàng nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn thật đúng không có cách nào dùng lời nói để hình dung sự cảm kích của mình.

Qua một hồi lâu, nàng khẽ cúi người chào, xúc động nói: "Ân đức của Tiêu Lang, A Khởi suốt đời không quên."

Tiêu Mạc khẽ nói: "Sau này muội có thể có được một cuộc sống thoải mái hơn chút rồi." Liếc mắt nhìn thấy bóng người dần dần xuất hiện từ xa, hắn vội xoay người bỏ đi. Đi mười mấy bước, giọng nói trầm ấm của hắn lại nhỏ nhẹ văng vẳng vang lên, "Về sau Trương Cẩm còn bắt nạt muội nữa thì hãy nói cho ta biết......"

Tiêu Mạc cứ thế ung dung bước đi.

Đưa mắt nhìn hắn rời đi, Trương Khởi cũng vội vàng quay trở về. Đi được một đoạn nàng đã bắt đầu chạy bước nhỏ.

Nàng không thể che giấu được sự vui sướng của mình.

Nàng muốn lập tức trở về phòng, nhìn xem bên trong khế đất cùng khế ước mua bán nhà!

Xông vào phòng, A Lục vẫn chưa về, Trương Khởi đóng cửa phòng lại rồi mở bao gấm ra.

Bên trong quả nhiên là khế đất và khế ước mua bán nhà. Trên mặt hai tờ văn khế, tên của Trương Khởi được viết rất rõ ràng lên trên đó.

Trương Khởi cầm một tờ văn khế giơ lên để đối diện với ánh mặt trời chiếu xuống, soi tới soi lui một hồi, bất tri bất giác lệ lại rơi đầy mặt.

Nàng có nhà rồi!

Rốt cuộc nàng cũng có nhà rồi!

Không ngờ nàng lại có một cái viện nhỏ, còn có mười mẫu đất ở một nơi phong lưu như Kiến Khang này.

Về sau, dù cho có bị vứt bỏ hay bị đuổi ra khỏi gia tộc, nàng cũng sẽ không lo mình bị chết đói!

Nàng không còn là hai bàn tay trắng nữa rồi!

Vươn tay bịt lấy miệng, Trương Khởi lẽ lặng khóc lại không nhịn được bật cười.

Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới một tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, có lẽ là vì đám cô tử đều cùng lúc hò hét vui mừng, âm thanh ấy vô cùng vang dội.

Trương Khởi phục hồi lại tinh thần, nàng lấy ra hộp gỗ đã chuẩn bị từ trước, sau khi cất kỹ văn khế xong lại tìm đến cái hố đã sớm đào sẵn chôn nó xuống.

Làm xong tất cả, Trương Khởi quay trở lại ngồi ở trên giường, cảm thấy trái tim cuối cùng cũng có thể yên ổn rồi. Rúc vào trong sập, nàng ngây ngốc thích thú cười một trận.

Lúc này, bên ngoài cửa phòng bị gõ “rầm rầm rầm” vô cùng ầm ĩ, kế tiếp là giọng nói vui vẻ đầy kích động của A Lục vang lên, "A Khởi, ban ngày ban mặt ngươi đóng chặt cửa như vậy làm gì hả? Mau mở cửa ra."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »