Cảnh Xuân Nam Triều

Lượt đọc: 6225 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 69
lý do.

❊ ❊ ❊

TrươngKhởi kinh ngạc nhìn Giáo tập Viên.

Nàng đã từng nghĩ qua, lúc Giáo tập Viên gặp lại mình lần nữa, sẽ nói gì, là trực tiếp đồng ý yêu cầu của mình hay là muốn mình dùng một điều kiện khác để đổi? Hoặc là, hắn buông tha?

Nàng nghĩ tới nghĩ lui, lại không nghĩ đến Giáo tập Viên sẽ vô sỉ như vậy. Bản thân là một danh sĩ, lại muốn lấy lễ nghi quy củ để ép nàng đi vào khuôn khổ. Nhìn dáng vẻ kia của hắn, đây là biện pháp mà hắn nghĩ hai ngày mới ra được sao?

Nhìn khuôn mặt tươi cười hả hê tự đắc của Giáo tập Viên, Trương Khởi cũng nở nụ cười.

Đây là một nụ cười cực kỳ ngây thơ, cực kỳ thuần khiết, cực kỳ đáng yêu.

Giáo tập Viên còn chưa phản ứng kịp, Trương Khởi đã thu nụ cười, đột nhiên đưa tay ôm bụng, thấp giọng rên rỉ. Khuôn mặt nàng trắng bệch, mắt to khẽ chớp nhìn Giáo tập Viên, khổ sở nói: "Giáo tập, A Khởi đau bụng quá, xin cho ta cáo lui."

Dứt lời, cũng không quan tâm Giáo tập Viên có đồng ý hay không, hai tay Trương Khởi ôm bụng, lảo đảo đi ra khỏi học đường.

Giáo tập Viên trợn to hai mắt!

Trương thị A Khởi này thật quá xảo trá! Lại dám giả bệnh chạy trốn, nào còn có phong thái của trượng phu....... Đúng rồi, nàng ấy không phải là trượng phu, nàng ấy là tiểu cô tử, thật, thật đúng là "chỉ có nữ nhân cùng tiều nhân là khó dạy"!

Một cơn tức chợt dâng lên, chặn ở ngang ngực Giáo tập Viên. Đáng thương cho hắn phải suy nghĩ mấy ngày mới nghĩ ra được biện pháp tốt như thế!

Trương Khởi lảo đảo lao ra khỏi học đường không xa, cô tử ở cửa cũng không thấy được nàng, nhưng Giáo tập Viên trên bục giảng vẫn có thể thấy. Thân thể đang hơi khom của nàng đột nhiên đứng thẳng, tràn đầy tinh thần, vui vẻ nhanh nhẹn, nghênh ngang bước ra hai bước, sau đó, nàng lặng lẽ quay đầu lại, lè lưỡi với Giáo tập Viên vẫn nhìn mình lom lom, làm một cái mặt quỷ thật lớn.

Hung hăng cười nhạo hắn một xong, Trương Khởi nhẹ nhàng đi trở về phòng mình.

Trong phòng, mấy tỳ nữ đều ở đây. Thấy Trương Khởi tới, một tỳ nữ tiến lên hành lễ, nói " Cô tử, chủ mẫu dặn, khi nào cô tử về thì đến phòng của người một chuyến."

Quả nhiên đến rồi.

Trương Khởi ừ một tiếng, cũng không về phòng, mà quay thân đi về phía viện của Trương Tiêu thị.

Trương Tiêu thị ngồi ở giữa phòng, thấy nàng đi vào, nở nụ cười nói: "A Khởi tới rồi à? Ngồi đi."

"Tạ ơn mẫu thân."

Đánh giá nàng một lần xong, Trương Tiêu thị nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng mở miệng: "Hôm qua A Khởi gặp bệ hạ nói chuyện gì vậy?"

Trương Khởi cúi đầu, cung kính nói: "Thái giám mang A Khởi tới *Đạo đường của bệ hạ." Nghe được hai chữ Đạo đường, Trương Tiêu thị chăm chú hơn: "Ở trong một ngôi đình, A Khởi thấy bệ hạ. Bệ hạ bảo A Khởi đến gần, ngài nhìn A Khởi một cái, hỏi mấy câu về phương diện thêu thùa xong, liền cho A Khởi lui xuống."

*Đại sảnh để tiếp khách hoặc nói chuyện.

"Lúc ngươi lui ra bệ hạ có nói gì không?"

Trương Khởi lắc đầu.

Trương Tiêu thị ngồi thẳng người.

Bà ta hiểu, Hoàng đế hẳn là nhìn trúng tài văn chương của Trương Khởi, nên muốn nhìn thấy dung mạo của nàng vào ban ngày.

Đáng tiếc diện mạo của nàng không khiến cho Hoàng đế hài lòng.

Gật đầu một cái, Trương Tiêu thị lại hỏi: "Sau đó, A Khởi liền trở về phủ?"

Vừa nghe những lời này, tim Trương Khởi đập chậm một nhịp.

Suy nghĩ một chút, nàng nhỏ giọng nói: "Lúc vừa ra cửa cung, A Khởi gặp được Quảng Lăng vương, sau đó còn gặp Tiêu gia lang quân."

Quả nhiên, Trương Tiêu thị đã nhận được tin tức từ trước, không hề có một chút ngạc nhiên nào, bà ta ra lệnh: "Nói tiếp."

"Vâng. Quảng Lăng vương nói, ngày đó ngài ấy tiện tay chỉ A Khởi, nhưng không ngờ lại bị cự tuyệt. Lúc ấy bệ hạ từ chối cô tử mà ngài ấy yêu cầu, ngài ấy càng nghĩ càng không cam lòng, hôm nay gặp, nên muốn nhìn kỹ hơn một chút. Sau đó Tiêu Lang tới, chàng ấy muốn A Khởi đi về cùng. Nhưng Quảng Lăng vương không chịu. Ngài ấy mang A Khởi đi về thành Tây. Cuối cùng vẫn là Tiêu Lang đuổi theo, nhẹ giọng khuyên can Quảng Lăng vương, Quảng Lăng vương mới thả A Khởi."

Trương Khởi cảm thấy, tuy rằng Trương Tiêu thị cùng đại phu nhân không cho nữ nhân Trương thị thân thiết với Tiêu Mạc, nhưng hai người họ đều thật lòng thương yêu Tiêu Mạc. Loại thương yêu này, thậm chí so với nữ nhi thân sinh của họ cũng không kém bao nhiêu. Vì vậy, trong lời của nàng thầm nâng cao Tiêu Mạc, chê bai Quảng Lăng vương, đánh trúng vào lòng của Trương Tiêu thị.

Trương Khởi biết, dù cho Trương Tiêu thị có thần thông đến mức nào, cũng sẽ không biết cuối cùng là Tiêu Mạc toàn thân nhếch nhác. Nhi tử con nhà thế gia như Tiêu Mạc, muốn phong tỏa tin tức gây bất lợi cho chính mình như vậy, quả thật rất dễ dàng.

Trương Tiêu thị trầm ngâm một lát, lại hỏi: "Nghe bảo, Tiêu Mạc nói với ngươi, hắn sẽ cầu hôn A Cẩm?"

Trương Khởi nhút nhát nhìn Trương Tiêu thị, nhỏ giọng nói: "Vâng."

"Hắn có nói nguyên nhân không?"

Trương Khởi cúi đầu, cắn môi: "A Khởi trộm nghe được Tiêu Đường nói với người khác là, lang quân nhà hắn bảo: Công chúa Khánh Tú muốn làm người trong lòng lang quân nhà hắn. Nhưng mà lang quân nhà hắn là người thế nào chứ? Vị trí chính thê đã để cho biểu muội nhà mình, đó là ý trung nhân của lang quân nhà hắn, cũng sẽ không có bất cứ một người nào khác nữa, bên cạnh lang quân nhà hắn, không có vị trí cho công chúa."

Trương Tiêu thị ngẩng đầu lên.

Bà ta yên lặng nhìn Trương Khởi, chống lại đôi mắt lã chã chực khóc của nàng, Lửa giận trong lòng Trương Tiêu thị đã tiêu tán gần hết.

Con gái của bà là một người ngốc nghếch, nghe thấy Tiêu Mạc muốn kết hôn với mình, liền mừng đến không biết gì nữa. Nhưng chuyện trọng đại thế, vì sao Tiêu Mạc không nói cho người khác, mà lại nói với Trương Khởi? Như vậy không phải chứng tỏ rằng Trương Khởi quan trọng hơn nữ nhi của bà sao?

Khoảnh khắc đó, Trương Tiêu thị thậm chí quyết định, nếu quả thật đến mức ấy, sau khi nữ nhi xuất môn, bà ta sẽ cho Trương Khởi uống một chút thuốc, để trừ hậu hoạn.

Nhưng nghe những lời vừa rồi của Trương Khởi, Trương Tiêu thị bỗng hiểu dụng ý Tiêu Mạc. Người hắn thật lòng yêu thích là con gái của bà mới đúng? Về phần sủng ái Trương Khởi, đó là để cho công chúa nhìn, làm như vậy là muốn chuyển sự căm tức từ công chúa sang trên người Trương Khởi.

Trương Khởi, cũng chỉ là một quân cờ mà thôi.

Gật đầu một cái, Trương Tiêu thị nói: "Ta biết rồi, ngươi trở về đi."

"Vâng."

Trương Khởi chậm rãi lui về phía sau.

Trương Khởi cúi đầu, đi ra khỏi viện của Trương Tiêu thị.

Đúng như Trương Khởi đoán, liên tiếp mấy ngày, Tiêu Mạc không hề có một chút tin tức nào, lại càng không bước vào Trương phủ nửa bước.

Lúc mới đầu Trương Cẩm còn sốt ruột mong đợi hắn tới cửa cầu hôn, nhưng qua nhiều phen thăm dò, biết đại phu nhân căn bản không định nhả ra, nàng lại mong đợi Tiêu Mạc tới cầu hôn chậm một chút. Đợi nàng nghĩ biện pháp, khiến cho đại phu nhân cùng mẫu thân hoàn toàn đồng ý rồi, người của hắn lại tới cửa.

Về phần Trương Khởi, kế hoạch quan trọng của nàng là thân cận với Trương Thập Nhị lang cùng Trương Hiên. Trương Khởi nghĩ, Tiêu Mạc cùng Trần Ấp đã bị giải quyết, chỉ cần nàng hiển lộ chút tài danh, ắt sẽ lấy được sự tán thành của Trương Thập Nhị lang cùng Trương Hiên, nói không chừng bọn họ sẽ bị nàng đả động, nhất thời mềm lòng liền giúp nàng xem thử những quan lớn hàn môn.

Ở thời đại này, giữa thế gia và Hàn Môn có sự phân biệt rõ ràng, bọn họ cũng không có giao tình gì với nhau. Trương Khởi là một cô tử nơi khuê phòng, muốn làm quen với thân sĩ hàn môn, căn bản không có cách nào.

Nhưng điều nàng không tính được chính là, hai ngày trước, Trương Thập Nhị lang đã đi du ngoạn, chẳng biết lúc nào mới về.

Trương Hiên cũng thế, hơn mười ngày liên tiếp, chưa từng thấy bóng dáng của hắn ở ngôi đình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »