Kỷ Ninh thực ra đã sớm đoán được, cuối cùng Trương Hoa vẫn sẽ quy thuận mình.
Điều kiện mà anh ta đưa ra cho Trương Hoa quá mức hậu hĩnh, đổi lại là bất cứ ai cũng sẽ thấy động lòng.
Kỷ Ninh thầm nghĩ: "Trương Hoa, cậu ở trong Phục Quốc Quân làm việc đến bán sống bán chết, gây ra bao nhiêu chuyện tày đình, mạo hiểm biết bao nhiêu phen, cũng chẳng có ai ghi nhận sự vất vả của cậu. Cuối cùng người làm hoàng đế vẫn là những kẻ quyền quý trong Phục Quốc Quân, cậu chẳng qua chỉ là một trợ thủ không đáng kể. Còn tôi có thể khiến cậu trở thành người đứng trên vạn người, chỉ dưới một người, cậu dựa vào đâu mà không tin tôi?"
"Giờ thì cậu có thể về xử lý xong mấy vụ án này rồi!" Kỷ Ninh nói, "Ở đây có một bức thư của Bệ hạ, sau khi cậu cầm bức thư này, coi như đã có bùa hộ mệnh. Lát nữa tôi sẽ gửi thư cho Bệ hạ, đợi Bệ hạ hồi âm, cậu cũng có thể chính thức vào lục bộ triều đình làm quan rồi!"
Nói xong, Kỷ Ninh lại ném một thứ qua, lần này là một phong thư. Phong thư rơi xuống không trung rất ổn định, cuối cùng nằm gọn trong tay Trương Hoa.
Trương Hoa thắc mắc hỏi: "Trên người ông toát ra văn khí rất mạnh, chẳng lẽ ông là người của Văn Miếu?"
"Tôi có phải người của Văn Miếu hay không, chẳng liên quan gì đến cậu. Cậu chỉ cần nhớ rõ, cậu là trợ thủ của tôi, việc cậu cần làm trong tương lai là giúp tôi hoàn thành một số chuyện, thế là đủ rồi. Còn cần tôi phải giải thích thêm điều gì nữa không?" Kỷ Ninh lạnh giọng nói.
Trương Hoa nhìn Kỷ Ninh đánh giá một lượt, lắc đầu nói: "Lão tiên sinh không cho biết quý danh, sau này tại hạ cũng biết nhớ xem mình đang trung thành với ai."
"Tôi không có tên, cũng không muốn có tên, sau này cậu cứ gọi tôi là tiên sinh là được!" Kỷ Ninh nói, tay ôm eo Thượng Quan Uyển Nhi siết chặt hơn một chút. Trương Hoa nhìn thấy cảnh này liền hiểu Kỷ Ninh dường như đang ám chỉ điều gì.
Trương Hoa nói: "Nếu lão tiên sinh thích mỹ nữ, vậy không bằng để tại hạ chuẩn bị mười mỹ nữ cho ngài, đây cũng là điều tại hạ đã hứa trước đó..."
"Mỹ nữ của cậu chỉ có vẻ ngoài chứ không có thần thái, tôi không thích. Thứ tôi thích phải là người có khí chất và phong vận. Cho dù có khuynh quốc khuynh thành đi nữa cũng không sánh bằng mỹ nhân trong mắt tôi. Những người đàn bà của các gia tộc đó cứ để lại cho chồng của họ đi, tôi không ham, cũng không muốn thông qua cách đó mà làm hỏng nguyên tắc của mình!" Kỷ Ninh nói.
Trương Hoa nhíu mày, anh ta vẫn chưa hiểu tâm thế của Kỷ Ninh. Trong mắt anh ta, có mỹ nhân mà không hưởng thụ là chuyện phí phạm của trời, mặc dù bản thân anh ta vốn không mặn mà gì với chuyện sắc đẹp.
Kỷ Ninh nói: "Người phụ nữ mà tôi muốn có được nhất định phải là người tự nguyện sà vào lòng, chứ không phải để người khác dùng cách cưỡng ép mà có được. Cậu không hiểu được tâm thế của tôi, nên cũng không cần phải làm mấy chuyện này cho tôi. Nếu tôi muốn có người phụ nữ nào, tự nhiên sẽ nói với cậu..."
Trương Hoa gật đầu nói: "Nếu lão tiên sinh không muốn có phụ nữ, vậy rốt cuộc ngài muốn có được gì từ tại hạ?"
"Tất nhiên là lòng trung thành của cậu rồi!" Kỷ Ninh nói, "Hôm nay tôi muốn mượn chỗ của cậu, hôm nay tôi sẽ nghỉ lại đây một ngày. Nếu cậu làm xong xuôi, sáng mai hãy đến gặp tôi, tôi còn vài lời muốn nói với cậu!"
Trương Hoa nói: "Nói vậy, lão tiên sinh chỉ cho tại hạ một ngày để hoàn thành những việc này sao?"
"Chính xác mà nói là một đêm!" Kỷ Ninh nói, "Cậu nghĩ tôi có nhiều thời gian để cho cậu sao? Cậu cũng thử nghĩ xem, giờ đang là thời điểm quan trọng thế nào, cậu có biết Sùng Vương Thế tử và Hoài Châu Quận chúa còn bao lâu nữa thì về tới Kim Lăng không? Tôi có thể nói cho cậu biết, là một ngày. Sau một ngày nữa, chiều mai, hai người họ sẽ không quản ngại đường sá mà tới Kim Lăng. Chuyện cậu cần làm, chẳng lẽ Sùng Vương Thế tử và Hoài Châu Quận chúa lại không biết? Chờ họ về rồi, cậu còn làm thế nào để buộc tội người của các gia tộc địa phương nữa?"
Trương Hoa tỏ ra rất khó xử: "Thời gian một ngày, làm sao có thể kiếm được hai triệu lượng bạc?"
"Rất đơn giản, chỉ cần cậu vận chuyển số tài vật của các gia tộc này đi là được, sẽ không ai ngăn cản cậu cả. Quân quyền ở Giang Nam, không nằm trong tay cậu thì cũng nằm trong tay tôi, không có bất kỳ ai có thể can thiệp vào chuyện của chúng ta. Những kẻ do đám quyền quý trong triều phái tới, cũng có thể mặc kệ bọn chúng tự sinh tự diệt. Tôi cũng không muốn đích thân đi xử lý những việc này, cũng tin rằng cậu có thể xử lý tốt!" Kỷ Ninh bất chợt nhắc nhở.
Trương Hoa nghĩ ngợi một chút, liền hiểu ngay mình cần phải làm gì, đó là giết một người.
Anh ta gật đầu nói: "Lời lão tiên sinh nhắc nhở rất đúng, sau khi về tại hạ nhất định có thể xử lý tốt chuyện này trong một đêm. Coi như tại hạ dùng hành động thực tế để chứng minh mình có năng lực quy thuận dưới trướng lão tiên sinh, sau này cũng hy vọng lão tiên sinh nâng đỡ nhiều hơn!"
---❊ ❖ ❊---
Trương Hoa rời đi, anh ta phải vội vã đi xử lý xong chuyện của các gia tộc địa phương.
Còn Kỷ Ninh thì sẽ không rời đi, Kỷ Ninh sẽ "trọ lại" một đêm trong tư dinh của Trương Hoa, ông muốn đợi ở đây cho đến khi Trương Hoa xử lý xong sự việc.
Nếu ông rời đi sẽ tạo ra mâu thuẫn thông tin giữa ông và Trương Hoa, sẽ khiến Trương Hoa nghi ngờ thân phận của ông, nên ông dứt khoát ở lại trong hang hùm miệng sói này. Ông cũng cho rằng đây là nơi an toàn nhất.
"Tại sao ông không đi?" Thượng Quan Uyển Nhi hỏi.
Lúc này hai người đã ở trong phòng khách, xung quanh toàn là tùy tùng đang để mắt đến bên này, thậm chí còn có rất nhiều cao thủ võ lâm. Kỷ Ninh biết mình đã bị Trương Hoa nhắm tới, hiện tại Trương Hoa chỉ là quy thuận trên danh nghĩa, anh ta vẫn đang quan sát.
"Đi rồi thì có ý nghĩa gì? Chi bằng ở lại đây xem Trương Hoa định giở trò gì, chẳng phải tốt hơn sao?" Kỷ Ninh cười nói, "Uyển Nhi, hình như đã lâu rồi chúng ta chưa được gần gũi với nhau cho tử tế nhỉ."
"Không được!" Thượng Quan Uyển Nhi nói, "Ông luôn ép tôi phải khuất phục trong hoàn cảnh bị cưỡng ép thế này, ông thấy như vậy có công bằng với tôi không?"
"Tôi không cần phải cân nhắc xem có công bằng với cô hay không, cô chỉ cần hiểu rằng điều cô có thể chọn lúc này chính là mọi việc đều nghe theo tôi. Đây cũng là giới hạn cuối cùng trong sự tin tưởng lẫn nhau giữa chúng ta!" Kỷ Ninh nói.
Thượng Quan Uyển Nhi nghiến răng. Trong căn phòng ánh đèn vàng vọt này, cô không hề có chút cảm giác thuộc về nào. Trong lòng cô hoàn toàn không muốn tiếp xúc nhiều hơn với Kỷ Ninh, nhưng cô lờ mờ biết rằng thực ra trong rất nhiều chuyện, cô đã không còn đường nào để chọn nữa rồi.
Kỷ Ninh nói: "Sau ngày hôm nay, cô sẽ hoàn toàn là người của tôi, ngay cả sư phụ cô cũng đã đồng ý, cô còn có thể chọn lựa gì nữa? Có lẽ cô vẫn còn bận tâm đến vết thương của sư phụ mình, nhưng cô phải nhớ kỹ, sư phụ cô dù thế nào cũng là người của Thánh Môn, còn cô là người của Kỷ Ninh tôi. Cô và sư phụ cô đã không còn có thể đứng cùng một lập trường được nữa, cô hiểu chứ?"
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn Kỷ Ninh nói: "Tôi biết, tôi đã bị ông có được rồi. Ông rất có bản lĩnh, có thể đạt được mọi thứ mình muốn. Nhưng ông thu phục Trương Hoa căn bản là đang chơi với lửa, người này ông hoàn toàn không kiểm soát nổi đâu!"