Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 3861 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0996 Chặng về (Thượng)

❊ ❊ ❊

Sau khi bắt tay kết thúc, nhìn "Song Tử đổng sự" với ngoại hình chỉ tầm hơn mười tuổi trước mặt, trong mắt Lyon không khỏi thoáng qua vẻ đã hiểu rõ.

Thứ này không chỉ có hiệu quả bảo mạng hạng nhất, tất cả phân thân chỉ cần còn sót lại một cái là không chết được, hơn nữa chỉ cần "phân" xong từ trước thì dị thường vật sẽ trầm lắng xuống, cũng không cần lo lắng việc không thể kích hoạt dị thường vật ở trong Nguyên Thần Đài.

Nếu xét theo hướng này, cậu ta quả thực là ứng cử viên tốt nhất để tới Nguyên Thần Đài, chẳng trách cậu ta lại được phái đến Nguyên Thần Đài.

"Được rồi, đã làm quen xong thì lên đây thôi."

Sau khi thân thiện mỉm cười với Lyon, "Song Tử đổng sự" – một trong hơn tám mươi phân thân – giơ tay vỗ vỗ vào sinh vật có hình thù kỳ dị dưới thân mình. Con sinh vật có diện mạo vô cùng trừu tượng đó sau khi ậm ừ hai tiếng, liền quỷ dị mọc ra một cái cổ mới, vặn vẹo uốn lượn đến trước mặt hai người Lyon.

"Đây là Ngỗng Cổ Hồ Thần, chân thần của một chủng tộc cổ xưa từng sống ở hiện thế trước khi nhân loại chúng ta tới đây, có năng lực vô cùng thần kỳ, chỉ cần vài phút là có thể xuyên qua cả vị diện.

Tuy nó cũng là chân thần nhưng lại không có linh trí gì, gần giống như dã thú chỉ biết dựa vào bản năng. Sau khi vô tình tiến vào Nguyên Thần Đài thì không ra ngoài được nữa, cứ lang thang ở trong này mãi..."

Sau khi giới thiệu đơn giản về lai lịch của con thú cưỡi kỳ lạ, Song Tử đổng sự ra hiệu cho hai người Lyon cưỡi lên cổ Ngỗng Cổ Hồ Thần, buộc chặt các chân thần bị bắt giữ lại, sau đó nhét ngón tay vào miệng, huýt một tiếng sáo về phía tinh không ảm đạm phía sau.

"Vút ——"

Tiếng sáo hơi chói tai chợt lóe lên rồi biến mất. Trong ánh mắt kinh ngạc của hai người Lyon, mấy chục điểm sáng lấp lánh đằng xa đột ngột phồng to lên, biến thành dáng vẻ của Song Tử đổng sự, vội vàng lao về phía Bản Nguyên Nê Bản.

"Đó cũng đều là tôi, nhưng trước đó không chắc chắn tình hình ở đây nên tôi không gọi bọn họ cùng tới."

Giải thích lý do vì sao những phân thân này không tới, Song Tử đổng sự nhìn Lyon, cười hì hì nói:

"Trước kia khi tôi muốn tới Bản Nguyên Nê Bản, chỉ có thể mỗi lần vài tên qua, còn luôn bị các chân thần phát hiện rồi bóp chết. Giờ cậu bắt một hơi nhiều chân thần như vậy, trong thời gian ngắn ở đây chắc có thể thông suốt không bị cản trở rồi. Lần này cậu thật sự giúp tôi một đại ân đấy."

"Ngài khách khí rồi..."

Nhìn đám "Song Tử đổng sự" hân hoan nhảy cẫng lên rồi ùm ùm nhảy xuống hố bùn, Lyon không khỏi tò mò hỏi:

"Họ nhảy vào đó như vậy là muốn tìm 'tự ngã' mà các chân thần khắc vào Bản Nguyên Nê Bản sao?"

"Đúng vậy."

Song Tử đổng sự gật đầu, vừa vỗ nhẹ vào lưng Ngỗng Cổ Hồ Thần ra hiệu cho nó khởi hành, vừa mở miệng trả lời:

"Nhiệm vụ lớn nhất của tôi khi tới Nguyên Thần Đài là tìm ra những ấn ký mà các chân thần viễn cổ để lại trên Bản Nguyên Nê Bản, để xử lý mấy tên phiền phức đó.

Không giống như những chân thần cậu bắt được, những chân thần viễn cổ như Ngỗng Cổ Hồ Thần tuy thực lực không tệ nhưng trí tuệ đa phần đều thấp, thậm chí ý thức tự thân cũng không rõ ràng, nhiều tên chỉ là dã thú tuân theo bản năng. Nhưng như vậy ngược lại còn khó xử lý hơn chân thần có linh trí.

Chân thần bình thường sau khi bị tiêu diệt, dù thế nào cũng phải qua ba năm mươi năm mới có khả năng phục sinh từ quyền năng tương ứng, nhưng 'tự ngã' của những chân thần viễn cổ này quá mỏng manh, có khi chỉ vài tháng đã phục hồi. Thay vì tốn sức lực lớn để giết chết chúng, chi bằng cứ nhốt mãi như vậy... ừm..."

Nói đến đây, Song Tử đổng sự đột nhiên khựng lại một chút, sau đó nhìn về phía Cục trưởng tóc đỏ đang ngồi sau lưng Lyon một cách tự nhiên, trực tiếp vươn tay ôm lấy thắt lưng cậu, rồi hỏi với vẻ hơi do dự:

"Cô ấy là... của cậu?"

"Hửm? Vẫn chưa đủ rõ ràng sao?"

Nghe thấy câu hỏi của Song Tử đổng sự, lông mày Cục trưởng tóc đỏ khẽ nhướng lên, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên, còn Lyon thì trong lòng thắt lại một cái, bản năng cảm thấy có điềm chẳng lành.

Quả nhiên, đối mặt với cơ hội có thể mượn cớ phát huy này, Cục trưởng tóc đỏ không chút do dự chụm hai tay lại, khóa chặt lấy thắt lưng Lyon, rồi cười tủm tỉm trả lời:

"Tình nhân nhỏ thôi mà."

Mình biết ngay mà!!!

"Đừng nói bậy!"

Đối mặt với Cục trưởng tóc đỏ đã trút bỏ áp lực, nhẹ nhõm hẳn đi và khôi phục lại chế độ "vứt bỏ tiết tháo", Lyon không khỏi xoay người, lườm cô một cái vì tội tung tin đồn nhảm, sau đó vươn tay đẩy cô ra phía sau một chút, có chút bực bội nói:

"Cô không thể..."

"Anh xấu quá đi."

Trong ánh mắt ngơ ngác của Lyon, Cục trưởng tóc đỏ bị đẩy vào vai bỗng chốc đỏ mặt, sau đó khoanh hai tay trước ngực lùi ra sau một chút, đôi mắt như nước nhẹ nhàng hờn dỗi:

"Còn có người ở đây đấy! Đừng có chạm lung tung!"

Không phải... cái vai bị che chắn kín mít của cô thì có gì mà phải nhạy cảm cơ chứ?

Nhìn Cục trưởng tóc đỏ rõ ràng lại lên cơn ác ý, bắt đầu thuận miệng trêu chọc mình, Lyon không khỏi đảo mắt, sau đó xụ mặt quay đầu lại.

Theo kinh nghiệm bị trêu chọc nhiều lần của mình, cách đối phó tốt nhất lúc này là không thèm đếm xỉa đến cô, nếu không mình càng "phản kháng" cô càng vui, ngược lại còn không ngừng tăng cường độ, thậm chí... Ối!

Cảm giác ấm nóng ướt át lướt qua trên má, Lyon đang chuẩn bị áp dụng biện pháp "lạnh nhạt" không khỏi run bắn người, sau đó ngơ ngác quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy đầu lưỡi màu hồng nhạt đó khéo léo biến mất giữa hai cánh môi nhuận bóng.

"Á! Cô làm gì đấy? Ghê quá!"

"Không sao, tôi không chê anh đâu."

Hai tay khẽ dùng lực khóa chặt Lyon đang định giãy dụa, Cục trưởng tóc đỏ với gò má ửng hồng rướn người tới trước, đầu cằm nhẹ nhàng đè lên vai Lyon, hít sâu một hơi rồi cười hớn hở nói:

"Lyon, anh thật sự thơm quá đi."

Không phải... sao cô vẫn còn nhớ chuyện này thế?

Bị hành động rõ ràng là vượt giới hạn của Cục trưởng tóc đỏ làm cho hơi đơ người, Lyon nhíu mày muốn mắng cô vài câu, nhưng khi Cục trưởng tóc đỏ áp sát lại, một "tâm hồ" đã trút bỏ hoàn toàn áp lực năm xưa, nhẹ nhõm đến mức như muốn bay lên, lại cùng với cơ thể cô ấy áp sát tới.

Chậc... thôi bỏ đi, lần này thôi đấy!

Dựa vào tầm nhìn mang lại từ quyền năng Tâm Hồ, nhìn thấy rõ ràng tâm hồ đầy ắp niềm vui sướng của Cục trưởng tóc đỏ lúc này, Lyon không khỏi im lặng một lúc, sau đó dừng động tác né tránh, để mặc cô an tâm dựa vào.

Từ sau sự kiện Xà Phu thực quốc năm đó, Cục trưởng đã bị sự dằn vặt của nỗi ân hận trong lòng giày vò quá lâu, quá lâu rồi. Hiện tại mọi chuyện cơ bản đã an bài, tiếc nuối lớn nhất trong đời có cơ hội bù đắp, cô ấy có chút thất thố nhất thời cũng có thể hiểu được.

Dù sao đối với Cục trưởng, người mỗi giây mỗi phút đều bị Huyết Phát Lục Sát giày vò, chỉ có thể dựa vào việc uống rượu giải sầu để làm tê liệt bản thân, thì đây có lẽ là thời khắc cô ấy thấy an tâm, thư giãn nhất trong những năm gần đây. Dù muốn mắng cô ấy cũng không cần phải mắng ngay lúc này, có thể đợi đến... Không phải, cô liếm một cái là được rồi sao! Sao còn chưa xong nữa vậy?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:765
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »