Tám giờ sáng hôm sau.
Tạ Lãng đã đến trước cổng trường chờ đợi từ sớm.
Không lâu sau, xe của Chu Nam chạy tới, cô ta khá đúng giờ.
Tạ Lãng theo thói quen ngồi vào ghế phụ lái, sau khi xe nổ máy, cậu mới để ý ở ghế sau vẫn còn một người.
“Đây là bố em, Chu Lương, còn đây là Tạ Lãng.” Chu Nam giới thiệu cho hai người.
Hóa ra là bố của Chu Nam. Tạ Lãng quan sát kỹ một chút, bố Chu Nam trông tầm hơn bốn mươi tuổi, mặc bộ tây trang màu xanh đậm phẳng phiu, nhìn rất chỉnh tề và uy nghiêm, toàn thân toát ra vẻ kiêu ngạo.
Chu Lương rất ít nói, sau khi xã giao với Tạ Lãng vài câu thì không nói thêm gì nữa.
Tạ Lãng mơ hồ cảm thấy vị chú Chu này dường như có chút bài xích hoặc địch ý với mình, nhưng đó cũng chỉ là cảm giác mà thôi.
Chu Nam đỗ xe ở chỗ hôm qua, sau đó cùng bố cô và Tạ Lãng đi bộ tới từ đường Trần gia.
Dọc đường đi, tiếng máy móc xây dựng gầm rú, khu vực này đâu đâu cũng đang triển khai xây dựng bất động sản.
Vừa đi được vài bước, Tạ Lãng đã ngửi thấy mùi khói lửa.
“Không xong rồi.” Tạ Lãng nói, rảo bước nhanh hơn.
Đi một đoạn, một cảnh tượng không ai ngờ tới hiện ra trước mắt: Từ đường Trần gia trăm năm tuổi vậy mà chỉ sau một đêm đã biến thành một đống đổ nát, nơi đó chỉ còn lại những bức tường xiêu vẹo bị lửa thiêu rụi, thỉnh thoảng vẫn còn vài luồng khói xanh bay lơ lửng trong gió.
Chu Nam và bố cô cũng sửng sốt, rõ ràng họ cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Thẩm Thiết đâu?
Tạ Lãng không khỏi lo lắng cho sự an nguy của Thẩm Thiết, vội vàng đảo mắt nhìn quanh.
Tuy chỉ mới gặp Thẩm Thiết một lần, nhưng trong lòng Tạ Lãng thực sự không muốn anh ta gặp chuyện bất trắc, bởi Tạ Lãng thấy Thẩm Thiết là người có thể kết bạn.
Cuối cùng, ở rìa khu đổ nát, Tạ Lãng phát hiện một cái lều tạm, cái lều đó được dựng lên từ những thanh gỗ chưa cháy hết và vải dầu, trên lều hình như còn treo một tấm biển bị lửa thiêu đen kịt.
Tạ Lãng vội vã chạy tới bên cạnh lều, quả nhiên nhìn thấy Thẩm Thiết mình đầy bụi than.
Thẩm Thiết vẻ mặt bình thản, không giận dữ, cũng không oán hận, vậy mà vẫn đang ở đó rèn sắt. Nhưng khi nhìn thấy Tạ Lãng, trên mặt anh ta lộ thêm vài phần tươi cười, tiến lên chào hỏi: “Tạ huynh đệ đến nhanh thật, nhưng xích thiết mà cậu muốn thì vẫn chưa luyện xong đâu.”
“Có phải bọn người hôm qua làm không?” Tạ Lãng nhớ tới mấy tên lưu manh hôm qua, nghiến răng nói: “Đám người này thật đáng chết!”
“Tạ huynh đệ không cần lo, chỉ là mấy con tép riu thôi, tôi cứ chơi đùa với chúng một chút.” Thẩm Thiết cười lạnh, “Chúng chẳng qua là muốn đuổi tôi ra khỏi từ đường Trần gia, nhưng ngọn lửa này vẫn chưa đủ lớn, ngay cả một sợi lông của lão tử cũng chưa đốt cháy được. Nhà họ Thẩm chúng tôi ở đây đã hơn một trăm năm rồi, trừ khi chúng tôi tự nguyện, nếu không thì ai có thể đuổi được chúng tôi chứ.”
Trong giọng điệu của Thẩm Thiết lộ rõ vẻ ngông cuồng, nhưng Tạ Lãng biết anh ta có vốn để ngông cuồng, đám lưu manh kia mà, nếu Thẩm Thiết thực sự muốn ra tay, e là bọn chúng đã sớm gãy xương đứt gân trở thành phế nhân rồi.
Tạ Lãng biết, thợ rèn thật ra không phải chỉ biết rèn sắt, đôi khi họ đánh người còn mạnh tay hơn đánh sắt.
“Đã là mấy con tép riu, chi bằng đuổi đi cho sớm chuyện.” Tạ Lãng khuyên nhủ, “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Thẩm huynh đệ ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Trước kia có từ đường Trần gia, việc làm ăn của anh còn tạm duy trì được, nhưng sau này nơi đây trở thành chung cư cao cấp, anh nghĩ mấy tay nhân viên văn phòng, giới tinh hoa đó còn tới chăm sóc việc làm ăn của anh sao? Tôi cũng biết đồ anh rèn tốt, nhưng đồ làm ra bằng phương pháp tôi luyện của anh, quả thực trông không đẹp mắt cho lắm.”
Lúc này, Chu Nam và bố cô cũng đi tới, nhưng sự chú ý của hai người họ phần lớn đặt vào từ đường Trần gia đã biến thành phế tích kia, hai người họ vẫn đang tìm kiếm tung tích con rùa đá lớn đó.
“Tạ huynh đệ cậu không biết đấy thôi, nếu thực sự là để kinh doanh thì tôi đã chẳng muốn ở lại đây từ lâu rồi. Tôi cũng biết bây giờ mọi người đều thích đồ cao cấp đẹp đẽ, đống đồng nát sắt vụn này của chúng tôi còn ai dùng nữa chứ? Ồ, cũng không phải không có ai dùng, ví dụ như tên sẹo mặt đến hôm qua ấy, hắn ta rất thích dùng con dao tôi rèn để chém chém giết giết. Nhưng tôi không thể đi được, tổ huấn nhà họ Thẩm chúng tôi đặt ở đây, không hoàn thành sứ mệnh thì không thể rời khỏi nơi này.”
“Tổ huấn, sứ mệnh?” Tạ Lãng nói, “Đều là chuyện cũ từ đời nào rồi, Thẩm huynh đệ hà tất phải cố chấp như vậy?”
“Nếu là chuyện khác thì còn có thể không cố chấp. Nhưng việc này—” Thẩm Thiết nói, “Đây thực ra là lời hứa của nhà họ Thẩm chúng tôi với một người, năm đó người đó có ân huệ rất lớn với nhà chúng tôi, cho nên chúng tôi phải giữ lời hứa này, nếu không thì thật sự trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa.”
“Thì ra là vậy.” Tạ Lãng nói, “Nhưng Thẩm huynh đệ nhất định phải cẩn thận một chút, tôi thấy chỉ cần anh còn ở đây một ngày, bọn người đó sẽ đến quấy rối anh một ngày. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, quả thực rất phiền phức đấy.”
“Tạ huynh đệ cứ yên tâm, nếu đám người đó thực sự chọc giận tôi—” Trong mắt Thẩm Thiết lóe lên tia hung quang, “Lão tử sẽ cho chúng biết tay!”
Lúc này, Chu Nam ra hiệu cho Tạ Lãng, ý bảo cậu mau qua đó.
“Dù sao thì, Thẩm huynh đệ tốt nhất vẫn nên cẩn thận là hơn.” Tạ Lãng nhắc lại với Thẩm Thiết một lần nữa, rồi đi về phía Chu Nam.
“Anh đang nói gì với chàng trai ở lò rèn vậy? Em thấy cậu ta cũng đáng thương, một tiệm cũ như vậy mà chỉ một trận hỏa hoạn là mất sạch.” Chu Nam thở dài một tiếng, rồi nói: “Con rùa đá lớn đó cũng bị vùi lấp rồi, không biết bị vùi ở chỗ nào nữa. Nhưng chuyện này tạm thời không cần để ý, con rùa đá trên lan can cầu đó, anh nói là phải dùng chìa khóa, em đã bảo bố mang tới rồi, anh xem giờ làm thế nào.”
Chu Lương thần tình vô cùng nghiêm trọng, thò tay vào trong lớp áo sơ mi, lấy ra một chiếc chìa khóa cổ được buộc bằng dây vàng.
Chiếc chìa khóa đó hình như làm bằng đồng thau, trông ít nhất cũng phải có tuổi đời hàng chục hàng trăm năm rồi, nhưng chiếc chìa khóa lại chẳng hề cũ kỹ, thậm chí còn sáng loáng, không bám một hạt bụi nào. Tình trạng này Tạ Lãng nhìn cái là hiểu ngay, chắc chắn là Chu Lương mang theo bên mình, không rời nửa bước, rồi hằng ngày dùng tay xoa nắn mới lau chùi chiếc chìa khóa đồng thau này sáng bóng như vậy. Qua đó có thể thấy Chu Lương trân trọng chiếc chìa khóa này đến nhường nào.
Nhưng điều thực sự khiến Tạ Lãng kinh ngạc chính là kiểu dáng của chiếc chìa khóa. Thân chìa khóa chỉ là một ống đồng nhỏ, to bằng cái ống hút đồ uống, trên ống đồng lại không có bất kỳ răng cưa nào, thật khó tưởng tượng chiếc chìa khóa này rốt cuộc được thiết kế để mở loại khóa gì.
Tạ Lãng đi tới trước con rùa đá trên cầu, nói với Chu Lương: “Chú à, lấy chìa khóa của chú xuống đi ạ.”
Nghe thấy lời này của Tạ Lãng, tựa như chạm vào một dây thần kinh nào đó của Chu Lương, trong mắt ông ta lập tức lóe lên một tia hung quang, nhưng ngay sau đó lại bình tĩnh trở lại, cuối cùng cẩn thận từng chút một lấy chìa khóa từ trên cổ xuống, đưa vào tay Tạ Lãng.
Động tác và thần thái này, thật sự giống như kẻ giữ của trong truyền thuyết đang giao chìa khóa kho của mình vậy.
Tạ Lãng nhìn chìa khóa trong tay, khen ngợi: “Hóa ra là Như Ý Khóa, có chiếc chìa khóa này rồi thì không có ổ khóa nào là không mở được.”
Nói đoạn, Tạ Lãng đưa tay vỗ mấy cái vào lưng rùa đá, răng của con rùa đá “cạch” một tiếng thụt vào trong, lộ ra một cái lỗ to bằng nắm đấm.
“Cơ quan nằm trong bụng con rùa, bỏ chìa khóa vào là có thể mở được, nhưng sau khi mở ra sẽ xảy ra chuyện gì thì tôi không biết đâu.” Tạ Lãng nói theo thực tế.
Cho đến hiện tại, đối với việc lô đồ này được giấu ở đâu, Tạ Lãng vẫn không hề có chút manh mối nào, chỉ có thể đi từng bước tính từng bước thôi.
“Ném vào trong bụng rùa, nhỡ mất chìa khóa thì làm sao?” Chu Lương có chút lo lắng nói. Với Tạ Lãng, ông ta không yên tâm lắm, hơn nữa chiếc chìa khóa này quý giá như “mạng sống” của ông ta vậy.
“Yên tâm, không rơi được đâu.” Tạ Lãng nói, cũng chẳng biết cậu thao tác thế nào, trên thân chiếc chìa khóa đó bỗng nhiên duỗi ra sáu cái chân kim loại nhỏ xíu, mỗi bên ba cái, giống như côn trùng bò vào từ miệng con rùa.
Chu Nam và bố cô nhìn nhau, đều không hiểu Tạ Lãng đã làm điều đó như thế nào, chiếc chìa khóa này hai người họ đã nghiên cứu không dưới hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ chiếc chìa khóa này lại có thể duỗi “chân” tự mình đi lại.
“Rốt cuộc anh ta làm nghề gì vậy?” Trong lòng Chu Nam không khỏi nảy sinh nghi ngờ về thân phận của Tạ Lãng.
Trong lòng Chu Lương không chỉ đơn giản là tò mò, tuy ông ta muốn nhìn thấy “báu vật” hơn bất cứ ai, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta không hề đề phòng Tạ Lãng, ngược lại ông ta vẫn luôn cảnh giác với Tạ Lãng. Cô con gái đột nhiên tìm được người trợ giúp này tuy trông có chút bản lĩnh, nhưng đối phương càng có bản lĩnh, càng khiến Chu Lương nghi ngờ động cơ không trong sáng.
Vài giây sau, Tạ Lãng nghe thấy trong bụng rùa phát ra một tiếng “cạch” giòn tan, cậu lập tức hiểu ra Như Ý Khóa đã kích hoạt cơ quan bên trong, vì vậy thần sắc Tạ Lãng không khỏi trở nên nghiêm trọng.
“Ầm!~”
Dưới đất, đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn, cả mặt đất đều rung chuyển theo âm thanh này.
Âm thanh truyền tới từ bên dưới đống đổ nát của từ đường Trần gia, dường như có thứ gì đó đang giãy giụa dưới lớp phế tích, chuẩn bị phá đất chui lên.
“Tạ Lãng, mau dừng tay!” Giọng nói lo lắng của Thẩm Thiết truyền tới.
Cảnh tượng này cũng làm Tạ Lãng giật mình, nghe theo lời Thẩm Thiết, vội vàng thu hồi Như Ý Khóa vào tay.
Hóa ra trên chuôi của Như Ý Khóa có một sợi chỉ vàng, chỉ cần khẽ kéo sợi chỉ vàng là chìa khóa tự nhiên sẽ quay trở lại.
Tiếng nổ im bặt.
Nếu không phải xung quanh các công trường xây dựng có nhiều tiếng ồn máy móc, thì tiếng nổ này không biết sẽ thu hút bao nhiêu người tò mò tới đây.
Phản ứng của Chu Lương lại cực nhanh, Như Ý Khóa vừa quay lại trong tay Tạ Lãng đã bị ông ta lấy đi.
Lúc này Thẩm Thiết đã lao tới, mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nói với Tạ Lãng: “Tạ huynh đệ, hóa ra cậu chính là người nhà họ Thẩm chúng tôi vẫn luôn chờ đợi, chuyện này thật tốt quá... đúng là duyên phận mà. Chỉ là, hiện tại vẫn chưa thể mở cơ quan này, nếu không động tĩnh quá lớn sẽ gây ra rắc rối không cần thiết. Ừm, tốt nhất là chọn ban đêm tới khai công—”
“Đợi đã—” Tạ Lãng ngắt lời Thẩm Thiết đang đầy vẻ kích động, “Anh vừa nói tôi chính là người nhà họ Thẩm các anh chờ đợi, chuyện này rốt cuộc có ý nghĩa gì?”
“Người nhà họ Thẩm chúng tôi ở lại đây, chính là để chờ đợi người có thể mở cơ quan này.” Thẩm Thiết cười nói, “Hơn một trăm năm rồi, bây giờ cuối cùng cũng chờ được rồi. Tiếng nổ vừa rồi là do con rùa đá lớn ở từ đường Trần gia phát ra, trong con rùa đá đó có ẩn chứa cơ quan, nghe nói có thể bò đi du ngoạn, nhưng phải chém đứt xiềng xích đồng đỏ trên người con rùa mới được. Xiềng xích đồng đỏ đó chính là do tiên tổ nhà họ Thẩm chúng tôi năm đó dùng tinh đồng đúc thành, giờ lại cần người nhà họ Thẩm chúng tôi tới chém đứt nó, đây chính là sứ mệnh của người nhà họ Thẩm chúng tôi.”
“Hóa ra ý nghĩa Nữ Oa duyên cớ gì trảm rùa chân, là chỉ việc chém đứt xiềng xích trên chân rùa.” Tạ Lãng chợt hiểu ra, “Nói như vậy, hình như tôi hơi hiểu ra rồi, con rùa đá lớn trong từ đường kia, lẽ nào bên trong còn có cơ quan?”
“Theo lời tiên tổ, con rùa đá này quả thực có liên quan tới một lô đồ rất quan trọng, nhưng người nhà họ Thẩm chúng tôi đều không biết là đồ gì.” Thẩm Thiết nói, “Nhưng dù là đồ gì cũng không quan trọng, quan trọng là cuối cùng tôi cũng chờ được Tạ huynh đệ cậu rồi.”
“Thẩm huynh đệ—” Chu Lương nghe cuộc đối thoại giữa Tạ Lãng và Thẩm Thiết, có vài điều tuy ông ta không nghe rõ, nhưng cảm thấy cần phải làm rõ một số việc, “Thẩm huynh đệ, tôi nghe ý của cậu, nhà họ Thẩm các cậu năm đó là vì giữ lời hứa của một người, mà luôn ở lại đây bảo vệ lô báu vật đó, đúng không? Nếu tôi không đoán sai, người đó nên là họ Chu nhỉ?”