Người Mai Táng

Lượt đọc: 1255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 277: Đệ tử Cửu Quan

❊ ❊ ❊

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lam Dao, trong lòng tôi cũng có chút tự trách.

Ông nội đứng bên cạnh lại thản nhiên nói:

“Thằng nhóc này, tối qua lại đi làm gì thế?”

“Tối qua cháu đến bãi đỗ xe của khu Vĩnh An xem thử, không ngờ lại gặp phải âm sát. Vốn dĩ trốn trong phòng bảo vệ thì không có chuyện gì, ai ngờ giữa chừng xảy ra biến cố. Nhưng sau đó lại được một cô gái cứu!”

“Một cô gái?”

Ông nội có vẻ để ý, vô thức hỏi:

“A Phàm, cháu được một cô gái cứu à? Vậy nghĩa là cô gái đó cũng biết đạo thuật?”

“Vâng, hơn nữa cháu đã thấy rồi, còn tinh thông hơn cháu nhiều.”

Nghe xong, ông nội hơi kinh ngạc. Bởi vì trước giờ ông vẫn cho rằng phụ nữ không thích hợp học phong thủy.

Do phụ nữ bẩm sinh mang nhiều âm khí, nếu học phong thủy thì khó hơn nam giới rất nhiều.

“Cô gái đó dùng đạo thuật gì?”

“Cô ấy liếc một cái đã nhận ra cháu dùng Lôi quyết, còn nói thêm một câu!”

Nói đến đây, mặt tôi hơi đỏ lên. Ông nội tò mò hỏi:

“Nói thêm câu gì?”

Tôi né tránh ánh mắt, dở khóc dở cười nói:

“Đồ trai tân chết tiệt…”

Ông nội lập tức sững người, còn Lam Dao bên cạnh thì bật cười.

“Cô ấy chắc đã nhìn ra cháu dùng Âm Lôi quyết rồi!”

Ông nội thở dài, nói tiếp:

“Thật ra Lôi quyết gia truyền của nhà ta chia thành âm và dương.

Âm cực lôi là lôi thuần khiết, còn Dương cực lôi là do trong cơ thể có cả khí âm dương tạp hợp mà phát ra.”

“Thông thường uy lực của Âm Lôi mạnh hơn Dương Lôi. Cháu xem của ông là Dương Lôi này!”

Ông nội kết thủ quyết biểu diễn một chút.

Tôi nhận ra uy lực Lôi quyết của ông đúng là nhỏ hơn tôi, khí tức cũng không mãnh liệt bằng.

“Là sao vậy ạ?” tôi hỏi.

Ông nội giải thích:

“Âm Lôi của cháu vốn là bẩm sinh, vì cháu có thể chất thuần âm nên mới có loại âm khí này.”

“Vậy sao ông lại là Dương Lôi?”

Ông nội cười khổ:

“Bởi vì ông đã không còn là trai tân nữa. Cơ thể có cả âm dương, nên Lôi quyết không còn thuần khiết.”

Khóe mặt tôi giật nhẹ, ngượng ngùng nói:

“Thảo nào cô ta nói cháu là trai tân, vậy mà cũng nhìn ra được.”

“Thật ra cháu cũng không hẳn, dù sao cháu và Lý Bội Bội đã từng quan hệ rồi, theo lý mà nói thì không tính.”

“Thôi, tốt xấu gì cũng kệ vậy!”

Sau một đêm trải qua quá nhiều chuyện, tôi đã mệt rã rời, nằm xuống ghế sofa liền ngủ thiếp đi.

Ông nội thấy vậy thở dài, nói với Lam Dao:

“Đừng để ý nó nữa, ra ngoài mua ít đồ ăn sáng đi.”

Tôi ngủ đến tận trưa. Khi tỉnh dậy thì thấy Lam Dao và Từ Trình Trình đang xem TV, còn ông nội thì ra ngoài trò chuyện với hàng xóm.

“Ôi, đầu anh hơi đau…”

Lam Dao thấy tôi dậy liền nói:

“Anh Tử Phàm, lúc nãy ông nội xem qua rồi, cơ thể anh rất suy yếu, nằm nghỉ thêm đi.”

“Sao anh lại yếu vậy?”

“Ông nói tối qua anh kết Lôi quyết quá lâu nên mới bị vậy.”

Tôi nghe lời, đang định nằm xuống thì ông nội từ ngoài đi vào, nói:

“A Phàm, ông hỏi thăm rồi. Cô gái tối qua cứu cháu chắc là đệ tử của lão Tống!”

“Lão Tống?”

Tôi ngạc nhiên, nhíu mày hỏi:

“Không phải chứ?”

“Không phải cái gì? Lão Tống không biết từ đâu nhận được một đệ tử Cửu Quan! Phen này ông ta được nở mày nở mặt rồi!”

“Đệ tử Cửu Quan?”

“Đúng vậy, cháu chưa nghe đến Cửu Quan Sơn à?”

Tôi lắc đầu:

“Cửu Quan Sơn có liên quan gì đến cô ấy?”

“Cửu Quan Sơn là thánh địa phong thủy. Trước kia có một vị Long đại sư sáng lập Hiệp hội nghiên cứu phong thủy. Ban đầu chỉ mang tính thương mại, nhưng sau này dần trở thành nơi nghiên cứu phong thủy thực sự.”

“Những người xuất thân từ đó đều là thiên tài xuất chúng.”

Những người như vậy được gọi là đệ tử Cửu Quan.

Trong giới phong thủy, dưới ảnh hưởng của Cửu Quan Sơn, thực lực được chia thành chín cấp bậc.

“Từ Long Nhất đến Long Cửu.”

Tôi tò mò hỏi:

“Vậy với tu vi hiện tại của cháu thì khoảng cấp nào?”

Ông nội do dự một chút, cười rồi vỗ vai tôi:

“Cháu à… chắc khoảng Long Nhị.”

Tôi chớp mắt:

“Vậy Long Nhất là mạnh nhất à?”

Ông nội bật cười:

“Ha ha, cháu tự tin quá nhỉ?”

Tôi thở dài:

“Vậy Long Cửu mới là mạnh nhất?”

“Đúng vậy. Cho đến nay, thầy phong thuỷ đạt Long Cửu rất hiếm.”

“Có những ai vậy?” Lam Dao tò mò hỏi.

Ông nội hít sâu, lắc đầu:

“Người đạt Long Cửu hầu hết là thế hệ trước, hoặc đã qua đời, hoặc đang bệnh nặng. Người còn sống rất ít.”

Tôi hỏi tiếp:

“Vậy Trần Nhị gia gia thì sao?”

“Ông ấy không chỉ là Long Cửu, mà còn là một trong Tam Đạo Trưởng, giang hồ gọi là ‘Thiên Cẩu Hổ Sát’.”

“Còn hai người kia vẫn còn sống, nhưng chưa ai từng gặp.”

“Mất tích sao?”

Ông nội lắc đầu:

“Không rõ. Có câu: một niệm thành tiên, một niệm thành ma. Khi nghiên cứu phong thủy đến cực hạn, họ hiểu thiên lý, nhưng lại không thể nghịch thiên. Mà chúng ta thì cho rằng họ đã… tẩu hỏa nhập ma.”

Nghe vậy, tôi sững người:

“Không ngờ cực hạn của phong thủy lại là tẩu hỏa nhập ma.”

“Đúng vậy. Vì thế không nên nghiên cứu quá thấu triệt một việc. Ba phần chuyên tâm, bảy phần vận dụng.”

Tôi gật đầu:

“Cháu hiểu rồi.”

Ông nội nói tiếp:

“À đúng rồi, cô gái tối qua ở chỗ lão Tống. Hôm nay có muốn qua thăm không? Tiện thể cảm ơn cô ấy.”

“Không… tối qua người cô ấy cứu không phải cháu.”

Tôi ngượng ngùng nói:

“Cô ấy cứu anh bảo vệ Tiểu Trần. Cháu có Lôi quyết hộ thể, không cần cô ấy cứu.”

Nghe vậy, ông nội cau mày:

“Ôi, ông đã nói trước với lão Tống rồi!”

Lam Dao xen vào:

“Không sao đâu, chẳng phải chỉ là đi ăn một bữa thôi sao. Ông Tống cũng không keo kiệt đến vậy. Hai ông cháu đúng là lo xa quá rồi.”

Nghe Lam Dao nói vậy, tôi và ông nội nhìn nhau cười khổ:

“Xem ra hai ông cháu mình còn không nhìn thấu bằng con bé này!”

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »