Nghe giọng tôi nói đầy kinh ngạc, lúc này Lý Bội Bội cũng bật cười:
“Gì thế? Anh ở bên em lâu như vậy rồi, chẳng lẽ chưa từng nghe câu này sao?”
“Câu gì cơ?” Tôi tò mò hỏi.
“‘Tâm linh tương thông’, chúng ta là vợ chồng, vốn đã có sự kết nối rồi mà!”
Nghe cô ấy nói vậy, tôi chỉ biết cười bất lực, khẽ gật đầu:
“Cũng được thôi, nhưng tại sao anh lại không cảm nhận được em?”
“Cũng có câu: ‘Tâm phụ nữ như kim dưới đáy biển’, anh làm sao hiểu hết được.”
Nghe xong, tôi lại bật cười, nhưng trong lòng thì thầm cảm ơn:
“Bội Bội, cảm ơn em. Gặp được em đúng là may mắn lớn nhất đời anh.”
Lý Bội Bội không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn tôi chìm vào giấc ngủ, rồi từ từ quay về chiếc hoa tai.
Sáng hôm sau khi tôi thức dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, chắc do tối qua vung đao quá sức, giờ lưng và eo đều đau mỏi.
Tôi bước ra khỏi phòng thì thấy Lam Dao và Từ Trình Trình đang thu dọn đồ đạc. Tôi hơi tò mò hỏi:
“Các em làm gì vậy?”
“Anh Tử Phàm, anh tỉnh rồi à? Bọn em đang dọn đồ, chuẩn bị đi cùng anh tìm Lão Tống.”
“Hả? Tìm lão Tống á?” Tôi chưa hiểu chuyện gì.
“Anh quên rồi à? Tối qua chị Bội Bội nói, dấu ấn ‘Truy Hồn đao’ trên tay anh phải nhờ đại sư phong thủy mới giải được!”
Nghe họ nói tôi mới sực nhớ, đưa tay nhìn vết đao đỏ trên cổ tay, chỉ biết thở dài:
“Không ngờ có ngày lại bị chính cây đao này hại.”
“Ăn sáng trước đi đã, em và Trình Trình sẽ cất đồ vào xe, lát nữa xuống nhé!”
Thực sự có hai cô em gái như vậy đúng là phúc khí, sáng ra chẳng phải làm gì, mọi thứ đều được chuẩn bị đâu vào đấy.
Ăn sáng xong, tôi xuống lầu thấy cả hai đã ngồi sẵn trong xe chờ.
“Anh Tử Phàm, đi thôi!” Lam Dao hào hứng nói.
Tôi thở dài: “Thật ra hai em không cần đi cùng đâu, anh tự đi cũng được.”
“Không được, anh Tử Phàm không biết chăm sóc bản thân, tụi em đi cùng còn chăm lo cho anh!”
Hai đứa này cứ như mẹ tôi vậy.
Chúng tôi lái xe thẳng đến Phong Thủy Đường. Nhưng vừa đến nơi, tôi đã nghe thấy tiếng khóc nức nở từ bên trong.
Tôi ngạc nhiên nhìn thấy tấm vải trắng treo ngoài cửa, linh cảm chẳng lành ập đến.
“Chẳng lẽ là lão Tống...”
Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy thì lão Tống từ trong bước ra:
“Ơ? Ngô Tử Phàm? Cậu đến làm gì?”
Tôi vội hỏi:
“Lão Tống, bên trong xảy ra chuyện gì vậy? Có ai mất à?”
Lão Tống trầm mặc gật đầu, thở dài:
“Là đại đệ tử của ta… nó chết rồi!”
Tôi tròn mắt: “chết rồi? Sao lại chết?”
“chết bất đắc kỳ tử!”
Tôi chợt nghĩ tới cây đoản kiếm hôm trước, Lam Dao và Trình Trình cũng liếc mắt nhìn nhau.
“Lão Tống, đệ tử ông có đưa thanh đoản kiếm đó cho ông xem không?”
Nghe vậy, lão Tống ngạc nhiên hỏi:
“Đoản kiếm nào? Nhưng mà… đúng là nó bị gi*t bằng đoản kiếm!”
“Cái gì?”
“Chúng tôi phát hiện th* thể, cổ họng bị rạch một đường lớn, m//áu chảy khắp nơi.”
Tôi xấu hổ kể lại chuyện thanh đoản kiếm.
Lão Tống nghe xong thì giận dữ vỗ tay:
“Sao các cậu lại bán món đồ sát khí như vậy cho nó?”
Tôi bất lực đáp:
“Tôi đã dặn dò kỹ là đưa kiếm cho ông xem trước mà… anh ta cứ đòi mua, tôi làm gì được?”
Lão Tống cũng chỉ lắc đầu:
“Thôi, dù sao cũng là đệ tử của tôi, đành chịu vậy.”
“Ông đang bận lo hậu sự, bọn tôi không làm phiền nữa.”
Tôi định rời đi, lão Tống gọi lại:
“Chờ đã, cậu đến đây chắc không chỉ để thăm viếng đâu?”
Tôi hít sâu, đưa tay lên:
“Lão Tống, ông biết cái này không?”
Lão Tống nhìn thấy thì cười:
“Truy Hồn đao? Không ngờ cậu cũng dính thứ này!”
“Nếu tôi đoán không lầm, là do cây đại đao kia phải không?”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy, bây giờ càng ngày càng khó khống chế, thậm chí còn để lại dấu ấn Truy Hồn đao.”
“Nếu không giải được, tay cậu sẽ không giữ nổi đâu!”
Tôi nói:
“Bởi vậy nên tôi mới đến tìm ông đây!”
Lão Tống vốn là thầy phong thủy lão luyện hơn 50 năm, nhưng muốn giải loại ấn chú này cũng không phải dễ.
“Cậu muốn phá giải, cần phải tìm một vật dẫn.”
“Vật dẫn?”
“Như thuốc cần thuốc dẫn, giải Truy Hồn đao cũng cần vật dẫn. Cậu từng nghe đến Quỷ Thành Vương La Sát chưa?”
“Quỷ La Sát thì biết, Thành Vương là sao?”
“Đó là một oan hồn từng chinh chiến cả đời, sau khi chết trở thành Quỷ La Sát, giờ đang trấn thủ Cổ trấnnhư một vị Môn Thần.”
“Liên quan gì đến tôi?”
“Ấn chú trên tay cậu là do ‘đao Quỷ’ tạo ra, đến Cổ trấnvài hôm, Quỷ La Sát sẽ tự động hóa giải ấn chú cho cậu.”
Lam Dao hỏi:
“Vậy chỉ cần đến đó là xong à?”
“Đúng, nhưng nơi đó âm khí cực nặng, có vô số oan hồn bị nhốt bên trong, cẩn thận là tốt nhất.”
Tôi bật cười:
“Chỉ cần tôi không gây sự, chắc chẳng có gì nguy hiểm đâu?”
“Cậu nên nhớ, vào Cổ trấnlà đã bước vào ranh giới âm dương.”
Tôi hít một hơi thật sâu:
“Được, tôi sẽ đi xem thử!”