Nghe tôi nói vậy, vẻ mặt ông chủ Mã càng thêm khó coi. Ông do dự một lúc rồi cắn răng nói:
“Ngô sư phụ… tôi muốn đánh cược một phen.”
Tôi gật đầu:
“Được thôi. Tôi cũng quen vài gia tộc phong thủy. Mai tôi sẽ dẫn ông đến gặp họ.”
“Đợi đến mai sao?” Ông chủ Mã lập tức lắc đầu. “Hay đi luôn bây giờ đi! Tôi thật sự không muốn mang thứ này về nhà thêm một đêm nào nữa.”
Tôi bất lực thở dài, quay đầu nhìn về phía sau.
Không còn cách nào khác, tôi đành dặn Lam Dao và Từ Trình Trình ở lại trông cửa hàng, hôm nay đành vất vả cho hai người vậy.
Sau đó, tôi lái xe chở ông chủ Mã đến Phong Thủy Đường tìm ông lão Tống.
...
Vừa đến nơi, tôi đã thấy trong Phong Thủy Đường đông nghịt người.
Ai nấy đều mặc đồng phục giống nhau, nhìn qua là biết đệ tử của cùng một môn phái.
“Tình huống gì đây?”
Tôi tò mò bước vào, đảo mắt tìm một vòng nhưng chẳng thấy ông lão Tống đâu.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên:
“Này! Đây không phải chỗ ai muốn vào là vào!”
Tôi quay người, khách sáo đáp:
“Tôi đến tìm ông lão Tống. Xin hỏi ông ấy có ở đây không?”
Người kia nhìn tôi đầy dò xét.
“Cậu tìm sư phụ tôi? Cậu là ai?”
Tôi gật đầu:
“Đúng vậy. Mấy người ở đây đều là đệ tử của ông ấy à?”
Vừa nghe xong, anh ta lập tức chỉnh lại cổ áo, vẻ mặt đầy tự hào.
“Tôi là đại sư huynh.”
“Sư phụ không có ở đây. Có chuyện gì cứ nói với tôi.”
Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới.
Khí thế thì có đấy, nhưng thực lực thế nào… tôi cũng không dám chắc.
Nghĩ một chút, tôi lắc đầu:
“Thôi, vẫn là đợi ông lão Tống về rồi nói sau.”
Vừa nghe vậy, sắc mặt đại sư huynh lập tức sa sầm.
“Này! Cậu coi thường tôi đấy à? Dù gì tôi cũng là đại đệ tử. Có việc gì cứ nói với tôi là được!”
Tôi vội xua tay:
“Anh đừng hiểu lầm. Chúng tôi chỉ muốn nhờ anh xem giúp một món đồ.”
Ông chủ Mã cũng gật đầu theo:
“Đúng vậy, chỉ xem thử thôi.”
Đại sư huynh nhíu mày.
“Xem thì xem… nhưng sao lại rút kiếm ra?”
Ông chủ Mã lập tức đưa thanh đoản kiếm tới.
“Chính là thứ này.”
Lúc này đại sư huynh mới thở phào, đưa tay nhận lấy.
Anh ta cầm thanh đoản kiếm ngắm nghía một lúc, khóe môi dần nhếch lên thành một nụ cười.
Động tĩnh bên này cũng khiến không ít đệ tử xung quanh tò mò kéo tới.
Đại sư huynh vừa vuốt thân kiếm vừa nói:
“Thanh đoản kiếm này…”
Tôi tiếp lời:
“Ông chủ Mã không nỡ vứt đi vì nó cũng khá đáng giá. Hôm nay tới đây là muốn hỏi sư phụ các anh có chịu thu mua hay không.”
Đại sư huynh cười nhạt.
“Sư phụ tôi không hứng thú với món này.”
“Nhưng theo tôi thấy… đây lại là một món đồ tốt.”
“Nếu vậy, tôi thu.”
Ông chủ Mã lập tức mừng rỡ.
“Thật sao? Anh thật sự chịu nhận?”
“Tất nhiên.”
Nói rồi, anh ta giơ năm ngón tay.
“Giá này, thấy sao?”
“Bao nhiêu?”
“Năm vạn.”
Nghe tới mức giá ấy, ông chủ Mã thoáng chần chừ.
Dù sao thanh đoản kiếm này cũng chẳng phải ai cũng dám nhận. Giờ hiếm lắm mới gặp được người chịu mua, ông chỉ đành gật đầu.
“Được… Nhưng đại sư huynh, anh thật sự khống chế được thứ trong thanh kiếm chứ?”
Đại sư huynh bật cười đầy tự tin, lập tức lấy điện thoại chuyển cho ông chủ Mã 50.000 tệ.
Sau khi nhận tiền, ông chủ Mã giao thanh đoản kiếm cho anh ta.
Ngay lập tức, đám đệ tử xung quanh đều xúm lại xem.
Đại sư huynh chỉ phất tay, thản nhiên nói:
“Chuyện đó ông không cần quan tâm.”
“Cứ cầm tiền rồi đi là được.”
Tôi đứng bên cạnh, trong lòng lại càng thấy bất an.
Người này liệu có đáng tin không?
Việc đã rồi, tôi chỉ có thể vỗ vai ông chủ Mã an ủi:
“Thôi, đồ đã bán xong rồi, đi thôi!”
Dù còn lo lắng, nhưng với ông ấy lúc này, có tiền mới là quan trọng.
Trên đường về, ông ấy vẫn lo lắng:
“Ngô sư phụ, tôi vẫn thấy bất an…”
“Lo gì chứ?”
“Nếu hắn không hóa giải được, chẳng phải tôi lại hại người sao?”
“Yên tâm, dù hắn không làm được thì cũng là đệ tử của lão Tống, ông ấy sẽ tìm cách xử lý.”
Dù nói vậy, trong lòng tôi vẫn có chút nghi ngại, liệu tên này có thật sẽ báo lại chuyện thanh đoản kiếm cho lão Tống không?