Người Mai Táng

Lượt đọc: 1255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 249: Thị trấn Thái Nguyên

❊ ❊ ❊

Sau khi mở điện thoại, chân mày của Lam Dao lập tức nhíu chặt lại, cô ấy quay sang tôi nói: “Anh Tử Phàm, hình như chỗ này không có tín hiệu!”

Nghe vậy, tôi cũng có chút hiếu kỳ, nhìn quanh ven đường thì thấy cả con đường chỉ có mỗi xe tôi đang chạy, đèn đường lờ mờ, nhìn về phía xa như một hành lang vô tận.

“Chỗ này anh cũng chưa từng tới. Mà này, rốt cuộc lão Mã đưa cho cái địa chỉ quái gì vậy?”

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, liền đưa tờ giấy cho Lam Dao: “Ghi gì vậy?”

Lam Dao nhìn lướt qua, liền nói: “Thị trấn Thái Nguyên.”

Tôi sửng sốt, gãi đầu, có chút khó tin: “Sao lại có cái thị trấn như vậy chứ?”

“Em cũng không biết nữa, mấy thị trấn quanh vùng em đều từng nghe, chỉ có Thái Nguyên này là chưa từng nghe đến.”

Hết cách, tôi đành tăng tốc xe, chạy theo chỉ dẫn trên bản đồ.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến được lối vào một thị trấn nhỏ, bên đường có một tấm bia lớn khắc chữ: Thị trấn Thái Nguyên.

“Anh Tử Phàm, xem ra chúng ta tìm đúng rồi!” Lam Dao mừng rỡ nói.

Tôi cũng thò đầu nhìn ra ngoài xe, quả thực là cổng vào một thị trấn nhỏ.

“Giao hàng nhanh lên thôi, anh thấy có điềm chẳng lành.”

Chiếc xe lăn bánh trên con đường làng, làn gió đêm thổi qua mặt lạnh buốt. Hai bên đường vắng tanh không bóng người.

Mà cũng đúng thôi, ai rảnh đâu mà nửa đêm ra đường hóng gió?

Chạy được một đoạn, tôi thấy đằng xa có một tiệm tạp hóa còn sáng đèn, bèn dừng xe lại, quay sang Lam Dao: “Em ở yên trên xe, anh vào mua chút đồ rồi ra liền.”

Lam Dao gật đầu. Tôi vừa bước xuống xe, một mùi hôi thối nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Tôi ngẩn ra, quay sang nhìn, suýt nữa thì nôn. Bên cạnh là một quầy th!t, trên thớt bày toàn th!t heo ôi, thậm chí còn có dòi bò lúc nhúc!

Tôi cố chịu mùi hôi mà bước vào tiệm tạp hóa, nhưng gọi mấy tiếng chẳng thấy ai ra.

Tôi hít một hơi, tiếp tục đi sâu vào trong. Lúc này, tôi thấy thấp thoáng một bóng người sau tấm màn che, không rõ mặt, chỉ thấy đôi chân đứng trên mặt đất.

“Anh là chủ tiệm đúng không?” tôi hỏi.

Nhưng người đó chẳng buồn nhúc nhích, như thể bị đông cứng tại chỗ.

Tôi tò mò hỏi thêm: “Anh gì ơi, có nghe tôi nói không?”

Vừa dứt lời, bỗng có bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi từ phía sau.

Tôi giật mình quay phắt lại, hóa ra là Lam Dao.

“Tưởng ai, làm anh hết hồn!”

Lam Dao thở dài khẽ cười: “Anh bị gì thế, Tử Phàm?”

Tôi lắc đầu. Lúc nãy rõ ràng cảm thấy có luồng âm khí lướt qua, tưởng là thứ gì xấu xa, hóa ra là con nhóc này.

“Phù…”

Tôi thở ra một hơi, quay lại nói với người trong màn: “Anh à, tôi chỉ muốn mua chai nước…”

Nhưng vừa nhìn lại - người kia đã biến mất!

Tôi định bước vào trong xem thì Lam Dao nói: “Muốn mua thì cứ để tiền lên quầy thôi là được mà?”

Cũng đúng, nhưng tôi vẫn thấy có gì đó kỳ lạ. Dù sao tôi cũng muốn biết ông chủ đang làm gì.

“Thôi vậy, lấy đại hai chai nước rồi để tiền trên bàn đi.”

Lam Dao lấy nước rồi đặt tiền xuống, tôi lại gọi: “Chủ tiệm ơi, tiền để trên bàn nha!”

Nhưng vẫn không ai trả lời, càng khiến tôi thấy bất thường.

“Anh Tử Phàm, anh không thấy thị trấn Thái Nguyên này hơi kỳ quặc à?” Lam Dao nói.

Tôi nhìn quanh, đúng là từ lúc vào đây chưa thấy bóng người nào.

“Quả thật có gì đó không ổn… nhưng thôi, mình chỉ tới giao hàng, kệ nó đi.”

Chúng tôi quay lại xe. Lam Dao cầm tờ giấy địa chỉ lên, nói: “Ghi là ở sau núi của thị trấn Thái Nguyên.”

Tôi liền lái xe chạy lên núi. Nhưng vừa ra khỏi trấn thì phát hiện đường sá chằng chịt như mê cung, không tín hiệu, đèn đường cũng không có. Tôi đành đánh liều chọn đại một lối mà đi.

“Anh Tử Phàm, hình như chúng ta đi lòng vòng về chỗ cũ rồi đó!”

“Biết sao được, đường xá gì kỳ cục quá!”

Lam Dao nhìn ra phía trước, bất ngờ thấy một ánh đỏ: “Anh Tử Phàm, đằng kia có vật gì phát sáng!”

Tôi nheo mắt, là biểu tượng thập tự đỏ của bệnh viện. Sao lại có bệnh viện xây trên núi thế này?

Kỳ lạ thật, nhưng cũng nhờ đó mà tìm được lối lên núi.

“Ầm!”

Trên trời vang lên một tiếng sấm nặng nề, có vẻ sắp mưa to rồi.

Chạy giữa con đường núi tối om, ánh đèn xe là thứ duy nhất chiếu sáng được đoạn đường phía trước.

Khi đến gần đỉnh núi, Lam Dao nhìn vào tờ địa chỉ: “Nó ghi là ngôi biệt phủ sau núi của thị trấn Thái Nguyên.”

“Biệt phủ? Nhưng ngoài cái bệnh viện kia thì anh chẳng thấy gì khác. Có khi nào lão Mã ghi nhầm địa chỉ không?”

Tôi quan sát xung quanh - phía trước có ánh đỏ rực như đang đốt lửa.

Tôi và Lam Dao bước xuống xe, tiến lại gần bệnh viện. Ở cổng có một đống lửa đang cháy hừng hực.

“Nửa đêm ai lại đi đốt đồ thế này?”

Liếc mắt sang thì thấy một thanh niên đeo khẩu trang, x///ách can xăng đi vào bệnh viện.

“Này! Anh bạn, tôi có chuyện muốn hỏi…”

Chưa nói xong, người kia chẳng buồn đáp lại, cứ thế bước vào trong.

“Này, khoan đã!” tôi gọi, nhưng anh ta đã biến mất.

Lam Dao thì thào: “Giờ phải làm sao đây?”

Tôi hít sâu một hơi. Lúc này chỉ còn cách đuổi theo để hỏi rõ chuyện gì đang xảy ra.

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »