Người Mai Táng

Lượt đọc: 1255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 228: Quỷ Dị Sơn Động

❊ ❊ ❊

Thấy Thiết Ngưu thẳng tay ném hai con quỷ nước lên bờ, dân làng ai nấy đều trợn to mắt, không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.

Tôi cũng đầy vẻ nghi hoặc, phải nói thật, người có thể so kè sức lực với quỷ nước dưới nước thì e rằng chỉ có mỗi mình anh ta.

Nghĩ tới đó, trong lòng tôi không khỏi dâng lên sự kính phục.

Lúc này, Thiết Ngưu như dốc hết toàn bộ sức lực trong người, cả thân thể đổ rạp trên mặt nước, không nhúc nhích.

Thấy vậy, dân làng bắt đầu hoảng hốt, vội vã chạy lại kéo anh ta lên bờ. Nhưng vừa được đưa lên, gương mặt anh ta đã đờ đẫn, anh ta lắc đầu nói:

“Hầy… Xem ra ta cuối cùng cũng không trốn khỏi số mệnh.”

Tôi nghe xong thì đầy nghi hoặc, gãi đầu hỏi:

“Ý anh là gì vậy?”

Anh ta không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hai con quỷ nước đang giãy giụa trên bờ.

Thực ra gọi là “quỷ nước” thì không hẳn đúng, chúng là hai con thủy hầu (khỉ nước) đã hóa yêu do bị yêu khí ảnh hưởng, khiến thân thể biến dạng, trở nên dữ tợn.

“Chính là hai tên này!”

“Đáng chết, phải gi*t chết chúng nó!”

Dân làng phẫn nộ, ai nấy cầm cuốc xẻng, gậy gộc xông lên đánh hai con quỷ nước túi bụi.

Do đang ở trên bờ, chúng không có chút sức lực nào, hoàn toàn bị dân làng đánh chết chỉ trong vài phút.

“Hai đứa trẻ đâu rồi?!”

Chớp mắt, có người chợt nhớ ra: hai đứa trẻ ngã xuống nước nãy giờ vẫn chưa thấy đâu.

“Mau xuống nước tìm đi!”

Một vài người biết bơi liền nhảy xuống sông, lặn tìm. Nhưng vài phút sau, họ ngoi lên, vẻ mặt đầy bối rối, lắc đầu nói:

“Dưới nước… không thấy bọn trẻ đâu cả!”

Điều càng khiến người ta rợn người là, trong làng mất tích tới sáu bảy người, nhưng trong nước lại không hề có lấy một x///ác chết, thậm chí xương cốt cũng chẳng có.

Cho dù bị quỷ nước ăn th!t, chẳng lẽ đến xương cũng chẳng chừa?

Chẳng lẽ… việc mất tích không liên quan đến quỷ nước?

Tôi hít sâu một hơi, quay sang thấy Thiết Ngưu cũng trầm ngâm, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng, ánh mắt lộ vẻ khổ sở.

“Thiết Ngưu, cậu làm sao vậy?” – chú Trần hỏi.

Nhưng Thiết Ngưu không trả lời, lặng lẽ quay người rảo bước về phía làng.

Hành động kỳ lạ của anh ta khiến nhiều người cảm thấy lạ lẫm.

“Thôi được rồi, bây giờ quỷ nước đã bị tiêu diệt, mọi người cũng có thể yên tâm rồi!” – chú Trần nói.

“Nhưng chú Trần, th* thể những người mất tích thì sao?”

“Đúng vậy, không tìm thấy x///ác mà…”

Lời nói ấy như mồi lửa châm ngòi, dân làng bắt đầu bàn tán xôn xao.

Bởi từ đầu đến cuối, tất cả mọi chuyện đều xoay quanh sự mất tích của người dân.

Giờ quỷ nước đã bị tiêu diệt, nhưng th* thể vẫn không thấy đâu. Như người xưa nói: "sống phải thấy người, chết phải thấy x///ác".

“Chuyện này… nếu không phải do quỷ nước thì tôi cũng không rõ nữa.”

Chú Trần quay sang hỏi tôi:

“Tử Phàm, cậu nghĩ sao?”

Tôi xoa cằm, mắt lộ vẻ nghi hoặc, đây đúng là một vấn đề then chốt.

Nếu việc mất tích không liên quan đến quỷ nước, vậy thì liên quan tới thứ gì?

Nghĩ đến đây, tôi quay đầu nhìn về phía cuối con sông, rồi chỉ tay hỏi:

“Cuối dòng sông là nơi nào?”

“Phía đó à? Là chân núi Tây Bàn, bình thường ít ai lui tới lắm.”

“Ồ? Có khả năng người mất tích bị dòng nước cuốn tới đó không?” – tôi dò hỏi.

Chú Trần xoa cằm, như hiểu được dụng ý của tôi, lập tức hô lên:

“Mọi người! Qua chân núi cuối dòng sông tìm thử đi!”

Nói xong, chú dẫn đầu, tôi cùng dân làng nối gót theo sau.

Đến nơi, mọi người bắt đầu tản ra tìm kiếm khắp nơi.

Tôi cũng giúp một tay, nhưng kỳ lạ thay, dòng sông nơi đây phát ra một luồng khí tức bất thường, khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Dân làng tìm quanh một lúc nhưng vẫn không phát hiện bất kỳ dấu vết nào.

“Không thấy! Đừng nói người, đến x///ác cũng chẳng có!”

“Chú Trần, ở đây không tìm thấy gì cả!”

Nghe vậy, chú Trần thở dài, mặt nặng trĩu:

“Hầy, nếu không thấy thì mọi người về đi thôi…”

Dân làng lần lượt quay về, tôi cũng định theo sau. Nhưng đúng lúc tôi vừa quay đi, một tiếng gọi bất ngờ vang lên bên tai:

“Anh Tử Phàm!”

Giọng nói quen thuộc khiến tôi giật mình chớp mắt, đó là Lam Dao!

Tôi lập tức ngoái đầu nhìn về phía chân núi, xung quanh đó cây cối rậm rạp, đầy vẻ rối loạn.

“Lam Dao?!”

Tôi gọi lớn, nhưng dân làng đã rời đi hết, giờ chỉ còn tôi ở lại nơi này.

Tiếng gọi tiếp tục vang lên trong tai, rất rõ ràng là giọng Lam Dao, và nó phát ra từ phía trước.

Tôi hiếu kỳ bước theo hướng đó, đi từng bước, đột nhiên phát hiện trước mắt có một bức tường đá dày chặn ngang đường.

Bức tường ấy được xây ngay trước một cửa hang, trông như thể cố tình phong kín thứ gì đó bên trong.

Trên tường có một lỗ hổng, và giọng nói ấy phát ra từ đó!

Tôi càng lúc càng tò mò, tại sao giọng của Lam Dao lại vọng ra từ trong hang? Cô ấy cũng đi theo sao?

Tôi hít sâu một hơi, bước tới gần, phát hiện dưới chân tường rải đầy mảnh đá vỡ.

Miệng hang vừa vặn bằng một người trưởng thành.

“Lam Dao!”

Tôi thử gọi một tiếng, và quả nhiên bên trong vang lên giọng cô ấy:

“Anh Tử Phàm! Em ở trong này! Cứu em với!”

Nghe vậy, mắt tôi trợn to, nghiến răng… rồi bắt đầu chui vào hang.

Lúc ấy, tôi không nghĩ xem tại sao Lam Dao lại có mặt ở đây, mà chỉ để mặc bản thân bò vào trong một cách vô thức.

Đúng lúc toàn thân tôi gần như đã bò vào trong, điện thoại trong túi bỗng reo lên.

Tôi giật mình, bừng tỉnh, lấy điện thoại ra xem thì sững sờ, là Lam Dao gọi.

Gì thế này…?

Tôi nheo mắt, lập tức bắt máy:

“Alo? Lam Dao, là em sao?”

Giọng tôi rõ ràng, còn bên kia, Lam Dao tỏ vẻ khó hiểu, hỏi:

“Anh Tử Phàm, anh làm sao vậy?”

Giọng cô ấy bình tĩnh, không giống người gặp nạn.

“Không… không có gì. Sao em gọi cho anh?”

“Em định hỏi khi nào anh về?”

“Về? Em đang ở cửa hàng à?” – tôi hỏi.

“Vâng, không lẽ em ở đâu nữa?”

Nghe vậy, tôi lùi hẳn mấy bước, ánh mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cái hang trước mặt...

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »