Vì bị phản chấn, thân thể tôi lập tức bị đánh văng ra xa vài mét. Lam Dao vội chạy tới đỡ tôi dậy, lo lắng hỏi:
“Anh Tử Phàm, anh không sao chứ?”
Tôi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào con quái kia. Trong lòng thầm nghĩ, nếu Tướng Quân Lệnh còn chẳng trấn áp được nó, thì một lá bùa trấn sát bé tẹo của tôi dùng thì có ích gì chứ?
Quả nhiên, linh cảm của tôi rất chính x///ác - con quái vật kia chẳng hề hấn gì, chỉ có một làn khói trắng bốc lên vì bị lửa cháy xẹt qua, thân thể của nó vẫn nguyên vẹn không chút tổn hại.
“Mẹ kiếp! Thử cái này xem sao!”
Tôi kết ấn lôi quyết sáu tầng bằng cả hai tay, mắt lóe lên tia sắc lạnh, khi thấy nó lao tới thì lập tức phóng chiêu ra ngoài.
“Phá!”
Ngay khi tiếng quát vừa dứt, tia sét phát ra từ lôi quyết bắn thẳng vào người nó.
Tuy nhiên, kết quả cũng giống như tôi đoán trước - vô dụng! Sáu tầng lôi quyết vẫn không gây chút tổn thương nào. Lúc này tôi mới hoàn toàn nhận ra, mình không phải đối thủ của nó.
Lúc con quái vật kia còn đang từ từ đứng dậy, tôi lập tức kéo tay Lam Dao vẫn còn đang ngẩn ngơ, vội hét lên:
“Chạy mau!”
Chúng tôi định lao thẳng ra cửa, nhưng bước chân Lam Dao đột nhiên khựng lại, sắc mặt căng thẳng nhìn tôi:
“Cửa ra... không biết từ lúc nào… bị chặn kín rồi!”
“Cái gì?”
Tôi nhìn lại, quả nhiên cửa ra bị chất đầy các thứ linh tinh, không thể nào mở ra nổi. Rõ ràng lúc vào còn trống mà, sao bây giờ lại bị ai đó chặn rồi?
Hoảng loạn chưa dứt thì con quái vật kia cũng đã đuổi kịp, bịt luôn đường rút lui phía sau.
Giờ phải làm sao đây?
Cả tôi và Lam Dao đều bắt đầu hoảng sợ. Giờ tôi hoàn toàn không có cách nào đối phó với con cương thi này.
“Anh sẽ cầm chân nó, em tìm cơ hội chạy đi!” – tôi quay sang nói với Lam Dao.
“Không được đâu!” – cô ấy còn chưa kịp nói hết, thì bên cạnh vang lên một giọng nói lạ.
“Làm thế vô ích thôi. Con đó x///ác định vị trí con người nhờ mùi và âm thanh đấy.”
Tôi cúi đầu nhìn, giật mình phát hiện có người đang trốn dưới gầm giường bệnh. Nhìn kỹ lại, thì đúng là anh thanh niên lúc nãy mang theo thùng xăng vào.
“Nếu muốn sống thì đừng phát ra tiếng, thậm chí đến hơi thở cũng phải nín lại!” – hắn nói nhỏ.
Lam Dao ngẩn người, thấy con quái vật kia đang chầm chậm tiến lại gần, liền nhỏ giọng hỏi:
“Anh Tử Phàm… có nên tin hắn không?”
“Tin tôi đi! Nín thở lại mau!”
Lúc này cũng không còn cách nào khác, tôi đành tin lời hắn.
Tôi và Lam Dao hít sâu một hơi, rồi nín thở, đứng yên tại chỗ.
Quả nhiên, con cương thi kia dường như không định vị được chúng tôi nữa, bắt đầu điên cuồng phá phách, cắn xé loạn xạ.
Người thanh niên nhẹ nhàng, rón rén đi qua, làm động tác tay ra hiệu cho chúng tôi đi theo.
Tôi nắm tay Lam Dao, từ từ men theo bên người con quái mà đi qua. Do di chuyển rất nhẹ nên không phát ra chút tiếng động nào.
Nhưng đúng lúc chúng tôi sắp thoát khỏi, điện thoại của Lam Dao lại đột nhiên đổ chuông!
“Reng reng reng!”
Tiếng chuông lập tức khiến con quái kia phát hiện, nó điên cuồng lao về phía chúng tôi.
Không còn cách nào, người thanh niên kia hét lớn:
“Chạy theo tôi! Nhanh lên!”
Vừa dứt lời, tôi và Lam Dao vội vã chạy theo hắn, lao thẳng lên tầng hai.
Hắn dường như rất quen thuộc cấu trúc của bệnh viện, khi đến một khu hành lang tối om liền nhanh chóng mở cửa một phòng bệnh, hét:
“Mau vào đây!
Tôi kéo Lam Dao vội vã vào trong, hắn lập tức khóa cửa lại, đúng lúc con cương thi kia đuổi kịp, đập cửa ầm ầm như muốn phá tung nó.
Thanh niên kia đẩy giường bệnh chắn ngang cửa, cầm cự thêm chút thời gian.
“Phù…”
Hắn thở phào một hơi, ngồi bệt xuống sàn nghỉ ngơi, còn tôi và Lam Dao cũng mệt rã rời, ngồi phịch xuống đất. Tôi hỏi:
“Này nhóc, rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì?”
Thanh niên kia ngẩng lên, cười khổ:
“Đừng nhắc nữa… mấy dân làng trong trấn này đào được một cỗ quan tài thời nhà Thanh!”
“Cái gì?” – tôi ngẩn người, nheo mắt hỏi: “Cậu nói… họ đào được quan tài từ thời Thanh?”
“Đúng thế! Trong quan tài đó có một con cương thi thời nhà Thanh. Đám dân quê ngu dốt đó cứ tưởng là tìm được cổ vật, ai ngờ đêm hôm đó… m//áu chảy thành sông.”
“Vậy… chẳng lẽ con quái vật ngoài kia là...?”
“Không, con đó thì tôi không biết từ đâu ra. Nhưng nhìn thân thể rắn chắc như đồng đúc sắt rèn, chắc chắn là cương thi trăm năm trở lên, khó đối phó lắm!”
Tôi tò mò hỏi:
“Cậu là ai vậy?”
“Ồ quên, để tôi giới thiệu, tôi là Trần Tiểu Nhị, thầy bói ở trấn Thái Nguyên!”
Thì ra là đồng nghiệp! Bảo sao lại hiểu rõ đặc tính của cương thi như vậy.
“Lúc nãy đống lửa trước cổng bệnh viện là do cậu đốt à?” – Lam Dao hỏi.
Trần Tiểu Nhị ngẩn ra, quay đầu nói:
“Xin lỗi, hai người là người ngoài, tôi tạm thời không thể nói rõ được.”
Lam Dao nhìn tôi, có chút khó xử:
“Anh Tử Phàm, đáng lẽ tối nay ta không nên tới đây…”
“Giờ mới nhận ra à?”
“À mà hai người đến đây làm gì vậy?” – Trần Tiểu Nhị hỏi.
“Giao đồ. Không ngờ tới nơi thì thành ra như thế này rồi.” – tôi nói.
Trần Tiểu Nhị thở dài:
“Dân ở đây quá ngu muội. Tuy phong thủy bị coi là mê tín, nhưng thật ra, chỉ có kẻ ngu mới tin khoa học giải thích được mọi thứ.”
“Giống như chuyện lần này, tôi đã cảnh báo họ chôn lại quan tài rồi, ai ngờ họ không chịu nghe, còn dám mở nắp quan tài vào đêm trăng tròn! Chẳng phải rước cương thi dậy sao?”
“Rồi sau đó thì sao?” – tôi hỏi.
“Sau đó? Cần gì nói. Thi độc lây nhiễm cực mạnh, người bị cắn sẽ biến thành cương thi. Bây giờ… cả trấn cơ bản đã hóa thành x///ác sống cả rồi.”
Nghe đến đây tôi mới hiểu, thì ra trấn Thái Nguyên đã xảy ra một trận tai biến lớn!
Đúng lúc đó, con quái vật kia bắt đầu đập cửa dữ dội hơn.
“Xem ra nó càng lúc càng điên loạn… Giờ làm sao đây?” – Lam Dao hỏi.
Tình hình này, muốn rời khỏi đây thật sự không dễ chút nào, cửa ra bị chặn hết rồi, chỉ còn đường cửa sổ.
Tôi bước tới cửa sổ, nhìn xuống thấy toàn bộ trấn Thái Nguyên tối om, nhưng xa xa dường như có ánh lửa đỏ lập lòe.
“Xuống được không?” – Trần Tiểu Nhị bước tới nhìn thử, rồi bất lực thở dài:
“Xem ra chỉ còn cách này thôi.”
Tôi và Trần Tiểu Nhị có thân thủ tốt nên có thể xuống, nhưng Lam Dao thì... với cơ thể yếu như vậy, làm sao xuống được đây?