Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16232 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 94
chương 94

❊ ❊ ❊

Bọn họ đi đến trước quầy hàng, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút bởi những chiếc vòng cổ, lắc tay, kẹp tóc bày biện trên mặt đất.

Chu Diệu trầm giọng nói: “Có thể mang thử.”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, động tác đang lựa chọn kẹp tóc của Ôn Hiểu Ngọc dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy Chu Diệu đang nhận tiền từ người bên cạnh.

Cằm dưới sắc nét và đẹp trai, những đường nét ưu tú, đôi mắt đen sâu, môi mỏng hơi mím lại. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, bớt đi vài phần thô lỗ nhiều hơn vài phần lịch sự, hơn nữa cộng thêm vẻ mặt lạnh lùng khiến người ta cảm thấy xa cách. Cực kỳ đẹp trai.

“Chu Diệu?” Ôn Hiểu Ngọc sửng sốt hai giây. Lúc vừa mới tiến vào chỉ lo nói chuyện phiếm cùng người bên cạnh, không chú ý đến người bày quán thì ra là Chu Diệu.

Cho nên nói những vòng cổ, lắc tay, kẹp tóc trên quầy hàng này đều là của Chu Diệu?

Ôn Hiểu Ngọc quét mắt nhìn những món trang sức lấp lánh trên quầy hàng, ánh mắt lập loè, tâm tư lung lay lên. Nhưng cô ta không chắc dựa theo tích cách của Chu Diệu liệu có phản ứng với cô ta không, cô ta nhẫn nại, đi theo bên cạnh bạn tốt lựa chọn trang sức yêu thích.

“Hiểu Ngọc, cậu nhìn xem cái này vòng cổ này thế nào?” Bạn tốt cầm lấy một cái vòng cổ được xâu chuỗi từ trân châu lên.

Ôn Hiểu Ngọc tùy ý liếc nhìn một cái: “Ừ, rất đẹp!”

Bạn tốt rất vui vẻ: “Vậy tớ sẽ chọn cho mẹ cái này! Ông chủ, tôi mua cái này, có phải sẽ được chọn một chiếc lắc tay hay không?”

Tầm mắt Chu Diệu dịch lại đây, nhận tiền từ cô gái, ừ một tiếng: “Bên này, chọn thoải mái.” Ánh mắt cũng không có dừng lại ở trên người Ôn Hiểu Ngọc, giống như là một người xa lạ.

Ôn Hiểu Ngọc lại bắt đầu khó chịu.

“Hiểu Ngọc, cậu đã chọn xong chưa?” Bạn tốt vui vẻ chọn một chiếc lắc tay đây đỏ, đeo vào cổ tay ngắm nhìn một lát mới xoay đầu hỏi Ôn Hiểu Ngọc..

Ôn Hiểu Ngọc “ừ” một tiếng, cầm lấy một cặp kẹp tóc có mặt dây tua rua: “Cái này, tớ cảm rất đẹp.”

Bạn tốt gật đầu: “Quả thật rất đẹp, tớ cũng đã phân vân giữa cái này và cái mà tớ đã mua lúc trước.”

“Vậy tớ liền mua cái này.” Ôn Hiểu Ngọc nhìn về phía Chu Diệu, mỉm cười, cố ý bóp giọng nói mở miệng: “Chu Diệu, cặp kẹp tóc này bao nhiêu tiền a?”

Chu Diệu lạnh nhạt trả lời: “ba đồng.”

“Chu Diệu, những cái này đều là anh mua sao?” Ôn Hiểu Ngọc từ trong túi lấy ra ba đồng tiền đưa qua, tươi cười hỏi: “Anh mua ở đâu vậy?”

Không chỉ có cô ta mà các cô gái khác cũng tò mò.

Chu Diệu tặc lưỡi: “Hàng nhập từ Thượng Hải.”

Ôn Hiểu ngọc kinh ngạc: “Anh đi Thượng Hải?”

Chu Diệu lười phản ứng đến cô ta, quay đầu đi lấy tiền.

“Hiểu Ngọc, cậu quen biết với ông chủ này sao?” Bạn tốt chọc chọc bả vai Ôn Hiểu Ngọc, mang theo chút hâm mộ: “Tớ cảm thấy ông chủ này lớn lên thật đẹp trai nha, không hề thua kém những ngôi sao trên tấm áp phích kia, anh ấy là gì của cậu vậy?”

Ánh mắt Ôn Hiểu Ngọc lóe lên, đối mặt với ánh mắt hâm mộ của bạn tốt, lòng hư vinh của cô ta vô cùng được thỏa mãn: “Ai nha, anh ấy và tớ là người cùng thôn, quan hệ của ba mẹ tớ và ba mẹ anh ấy khá tốt, lúc trước còn đính hôn cho chúng tớ....”

Bạn tốt oa một tiếng: “Vậy các cậu sẽ kết hôn à?”

Sắc mặt Ôn Hiểu Ngọc cứng đờ: “Không có, tớ cũng không thích anh ấy, hôn ước giữa chúng tớ không tính. Chờ tớ thi đậu đại học, muốn tìm một sinh viên đại học kết hôn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »