Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16152 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 4
chương 4

❊ ❊ ❊

Nhưng sau đó lại nhớ đến hương vị đồ ăn.

…… Ực.

“Nếu không để tôi làm đi?” Ôŋ Duyệt nhắm mắt, có chút không muốn đối mặt.

Chu Diệu nấu cơm khá tốt, nhưng lại không thể ăn.

Nguyên chủ có thể ăn được, còn cô thì không, miệng cô tương đối kén chọn.

“?”

Chu Diệu nâng mí mắt nhìn qua, nhìn chằm chằm cô hai giây, ném xuống một câu “được”, nhanh chóng đem thịt còn thừa trong tay cắt xong, dứt khoát lưu loát mà buông d.a.o quay đầu đi nhóm lửa.

Động tác giống như gấp không chờ nổi.

Ôŋ Duyệt nhìn mấy thứ đồ ăn trên thớt, cân nhắc làm món ớt xanh xào thịt, khoai tây sợi và đậu hủ Ma Bà.

Đang muốn đi rửa rau, liền nghe Chu Diệu giọng điệu lười biếng nói: “Đúng rồi, cơm còn chưa nấu, cô đi nấu cơm đi.”

Sai sử rất thuận tay.

Ôn Duyệt “a” một tiếng, nháy mắt mềm giọng nói: “Tôi không biết nấu cơm.”

Nấu cơm bằng bếp lò đất, cô không biết làm.

“Biết xào rau nhưng không biết nấu cơm?” Chu Diệu nhướng mày, ngữ khí lành lạnh, vẻ mặt biểu lộ cô đừng có làm tôi cười.

Ôŋ Duyệt khẽ cắn môi: “Anh làm mẫu một lần, tôi sẽ học.”

“... Được.”

Chu Diệu tiện tay ném củi gỗ qua bên cạnh, đứng dậy đi đến lu gạo, lấy nắp ra, khom lưng cầm lấy chén múc một chén gạo sau đó bỏ vào nồi.

Ôŋ Duyệt cảm thấy không thích hợp, hỏi một câu: “Anh không vo gạo?”

Chu Diệu không sao cả: “Yên tâm, ăn không chết.”

“Không được, nhất định phải vo gạo.” Ôŋ Duyệt không chịu được, điều kiện kém có thể chịu đựng, nhưng không vệ sinh thật sự có chút chịu không nổi. Cô đánh bạo nắm chặt lấy cổ tay Chu Diệu, đối diện với ánh mắt u ám của Chu Diệu cô nói: “Không sạch sẽ ăn vào sẽ dễ sinh bệnh.”

“Anh cũng biết thân thể của tôi kém, đến lúc đó sinh bệnh lại phải vào bệnh viện.”

Chu Diệu chịu đựng, trầm giọng không kiên nhẫn nói: “Được, được, vo gạo, vo gạo, cưới phải cô vợ như cô thật là phiền phức.” Anh nhíu mày xoay người đem gạo bỏ vào trong chậu, có lệ mà múc nước vo gạo hai lần.

Vừa định đem gạo bỏ vào trong nồi, Ôn Duyệt ở bên cạnh lại múc một gáo nước, không tiếng động mà nhìn chằm chằm anh, quật cường đến chết.

Chu Diệu nhận mệnh, lại vo gạo thêm hai lần, đến cuối cùng, cả người không kiên nhẫn tới cực điểm, quanh người tràn ngập sự bực bội, phảng phất một chút thì sẽ nổ tung.

Anh cố nén tức giận vo sạch gạo ném vào trong nồi, lại đổ nước vào, lấy nắp nồi treo ở trên móc xuống, liếc xéo cô gái đang nghiêm túc đứng xem ở bên cạnh, lạnh lùng hỏi: “Hiểu chưa?”

“Chỉ cần làm như vậy?” Ôn Duyệt có chút kinh ngạc.

Chu Diệu: “Đúng, cứ như vậy.”

Cũng rất đơn giản.

“Tôi hiểu rồi.” Ôn Duyệt gật gật đầu, nhìn Chu Diệu mỉm cười ngọt ngào, một chút cũng không thèm để ý khuôn mặt lạnh lùng của anh.

Cô vừa mới xuyên qua, không quen thuộc nơi này, chỉ có người đàn ông trước mắt là có thể miễn cưỡng dựa vào một chút, tính tình không tốt cũng không sao, cứ coi là một cấp trên phiền phức cố gắng tránh gây xung đột là được. Rốt cuộc trong trí nhớ của nguyên chủ, một nhà Bác cả lại càng khó đối phó hơn.

Nếu cô bị đưa trở về, cho dù không c.h.ế.t cũng rớt mất một lớp da.

Ôn Duyệt tự tẩy não cho chính mình, cười càng thêm ngọt, ôn hòa nói: “Cảm ơn anh đã dạy cho tôi.”

Khóe miệng cô có má lúm đồng tiền, lúc cười rộ lên má lúm đồng tiền liền xuất hiện, vừa xinh đẹp lại vô hại không hề lực công kích.

Chu Diệu cười lạnh một tiếng, quay người trở về ngồi trên ghế.

Một cái ghế nhỏ như vậy, anh cao gần 1m9 ngồi xuống rõ ràng có chút thiệt thòi. Chân dài không có chỗ để, liền mở rộng hai đầu gối chân cách nhau một khoảng, khuỷu tay chống ở trên đùi mà nhóm lửa, đem cỏ khô bỏ vào miệng bếp.

Ánh lửa trong bếp phản chiếu lên khuôn mặt, nhiệt độ tăng lên, hơi nóng.

Chu Diệu cuốn ống tay áo lên, lộ ra cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, chiếc áo lót màu trắng bên trong được cơ n.g.ự.c căng ra hiện lên hình dáng rõ ràng.

Anh thêm củi vào bếp từ từ, ánh mắt ngẫu nhiên liếc nhìn bóng dáng nhỏ xinh trong phòng bếp.

Giải quyết xong vấn đề cơm, Ôn Duyệt bắt đầu chuẩn bị đồ ăn.

Cô rửa sạch thịt mà Chu Diệu cắt lúc nãy một lần nữa, rửa rất chậm rất cẩn thận, lại rửa sạch khoai tây cùng đậu hủ hai lần, cắt thành sợi và miếng.

Gia vị trên bếp vẫn đầy đủ.

Khi chảo nóng, Ôn Duyệt cho dầu vào chảo, bỏ gừng và tỏi đã cắt vào, sau khi có mùi thơm thì cho thịt vào rồi dùng xẻng đảo đều. Mùi thịt nháy mắt bay ra, toàn bộ phòng bếp tràn ngập mùi thơm hấp dẫn.

Chu Diệu ngồi ở trước miệng bếp thêm củi ngước mắt nhìn về phía Ôn Duyệt, rũ mắt xuống, rồi lại nhìn lên, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Thật không ngờ, mùi vị này khá ổn, xem ra cưới cô vợ này cũng không phải là xấu.

Ôn Duyệt không chú ý đến ánh mắt của Chu Diệu.

Cô là một trạch nữ, lúc không làm việc, cô thích làm đồ thủ công hoặc tự học nấu ăn. Khi học xong thì mời bạn thân đến nhà ăn cơm, nhìn họ ăn đến no căng bụng cô cảm giác rất có thành tựu.

Cho nên kỹ năng nấu ăn của cô rất tốt.

Hơi nóng trắng xóa từ bếp theo ống khói bay ra ngoài.

Nhiệt độ phòng bếp đang rất cao, trên cái trán trắng nõn của Ôn Duyệt bắt đầu tỏa ra những giọt mồ hôi nhỏ li ti. Bên tai, những sợi tóc ướt nhẹp dán ở trên mặt có hơi ngứa, cô vén tóc ra phía sau tai, biểu tình chuyên chú, đem những sợi khoai tây cuối cùng cho vào đĩa.

Sau đó, cô mở nắp nồi cơm lên, đợi hơi nước tản ra, nhìn vào bên trong, cơm trong nồi cũng đã chín.

“Có thể ăn cơm rồi.” Ôn Duyệt dùng mu bàn tay lau mồ hôi.

Chu Diệu phản ứng thực mau, đứng dậy bưng đồ ăn trên bệ bếp đi vào trong phòng, ngửi hương thơm bay ra, bước chân càng nhanh hơn.

Chân anh dài, phòng bếp lại nhỏ, hai ba bước đã đi ra ngoài.

Còn lại món đậu hủ Ma Bà, Ôn Duyệt lấy tô múc cơm, bưng cơm cùng đồ ăn từ từ bước ra ngoài.

Trong sân có thêm vài người, hai người đàn ông trung niên có ngoại hình tương tự nhau và một người thanh niên đứng rửa tay ở cửa phòng bếp, nghe tiến động họ quay đầu nhìn qua.

Ôn Duyệt cũng nhìn bọn họ, bước chân dừng lại, thông tin về thân phận của bọn họ tự động hiện ra trong đầu cô.

Người hơi đen là chú hai Chu Giang Hải, người cao một chút là chú ba Chu Thanh Sơn, thanh niên còn lại là con trai lớn của Chu Giang Hải tên Chu Quang Tông.

Không có ai mở miệng nói chuyện, ba người đàn ông đều đang nhìn vào đĩa đồ ăn trên tay của Ôn Duyệt. Ở chung một cái sân, phòng bếp bay ra mùi thơm như vậy không thể không để ý, đi làm cả một buổi sáng, bụng lại đang đói, ngửi được mùi thơm này bụng càng kêu gào dữ dội.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »