Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16172 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 93
chương 93

❊ ❊ ❊

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, người bên gối liền không an phận, nghiêng người qua đối mặt với anh, tay chân đều quấn ở trên người anh.

Cánh tay thon dài trắng nõn trực tiếp đặt thẳng lên mặt anh, bàn tay nho nhỏ vừa lúc che mũi anh lại, hô hấp nhất thời có chút khó khăn.

Chu Diệu: “……”

Anh nhẹ nhàng đẩy bàn tay trên mặt ra.

“Ừm ~!”

Ôn Duyệt phát ra âm thanh rầm rì bất mãn, một lần nữa lại dán qua, duỗi tay ôm chặt lấy đầu của Chu Diệu, ấn vào trong n.g.ự.c mình, gương mặt cô cọ cọ trên đỉnh đầu Chu Diệu hai cái, chép chép miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm gì đó.

Cảm nhận được khuôn mặt chạm vào một thứ mềm mại, nhiệt độ trên mặt Chu Diệu nháy mắt tăng vọt, cái mũi ngứa ngáy, có thứ gì đó chảy ra bên ngoài.

Chu Diệu giơ tay lên sờ, đầu ngón tay cảm nhận được sự ẩm ướt kèm theo mùi rỉ sắt......

Anh đột nhiên ngồi dậy, động tác có hơi lớn.

Ôn Duyệt bị đánh thức, ánh mắt mơ màng nhìn qua: “…… Làm sao vậy……?”

Dưới ánh trăng, cô nhìn thấy làn da màu lúa mạch của Chu Diệu đỏ rực, m.á.u từ mũi anh chảy xuống.

Ôn Duyệt lập tức liền thanh tỉnh.

“Sao lại chảy m.á.u mũi?” Cô ngồi dậy chuẩn bị xuống giường bật đèn, bị anh cản lại.

“Không sao đâu, em tiếp tục ngủ đi.” Chu Diệu mặt không đổi sắc mà nói lung tung: “Mới vừa rồi không cẩn thận đụng vào mũi, anh đi xử lý một chút là được.”

Ôn Duyệt biểu tình ngơ ngác: “Anh cũng quá không cẩn thận……”

Chu Diệu ừ một tiếng, đứng dậy xuống giường: “Em mau ngủ đi.”

“Ừm.” Ôn Duyệt ngoan ngoãn đáp lời, tiếp tục nằm xuống nhìn Chu Diệu vẫn không bật đèn mở cửa đi ra ngoài.

Sao lại không cẩn thận đụng vào mũi chứ?

Vừa nằm xuống liền cảm thấy buồn ngủ, ý thức Ôn Duyệt mơ mơ màng màng, trong đầu hiện lên một suy nghĩ: Thật là đụng trúng sao? Nằm ở trên giường có thể đụng vào chỗ nào, hơn nữa sắc mặt còn đỏ như vậy…… Ngay sau đó cô đã bị cơn buồn ngủ bao phủ, chìm vào giấc ngủ.

Chu Diệu ra khỏi phòng, dùng tay tùy tiện lau sạch m.á.u trên mũi, đi đến lu nước bên cạnh, trở tay cởi áo ba lỗ trên người ra, lộ ra cơ bắp săn chắc. Anh múc nước vào chậu rồi tạt lên trên mặt và trên người, cho đến khi cảm giác khô nóng giảm đi một chút anh mới thở phào.

Lau khô những bọt nước trên mặt, Chu Diệu dựa vào vách tường bên cạnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm lộ ra chút bất đắc dĩ.

Sớm muộn gì cũng sẽ bị Ôn Duyệt trêu chọc thành tên ngốc. Sao lại có nguời khi ngủ lại không thành thật như vậy!?

Chu Diệu tắm hai lần nước lạnh mới hoàn toàn bình tĩnh lại, nửa người trên trần trụi, bước chân nặng nề trở lại phòng. Trên giường Ôn Duyệt đã ngủ thành hình chữ X, dường như toàn bộ chiếc giường đều là của cô, không chừa lại chỗ nào cho ai.

“…… Chậc.”

Chu Diệu tặc lưỡi, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trên giường khoảng mười giây, híp híp mắt, đi hai bước đến bên cạnh giường. Nhẹ nhàng đẩy tay chân đang chiếm giữ vị trí của mình ra, leo lên giường, sau đó trực tiếp dùng cánh tay dài của mình ôm Ôn Duyệt vào trong lòng.

Đặt đầu của cô gối lên trên cánh tay của mình, anh ôm cô thật chặt, đem đôi chân gây sự của cô kẹp vào giữa hai chân mình.

Cảm giác bị giam cầm khiến Ôn Duyệt nhíu mày giãy giụa hai cái, trong miệng phát ra tiếng rầm rì. Nhưng cánh tay rắn chắc của Chu Diệu căn bản không phải là thứ mà cô có thể dùng chút lực này đẩy ra được, sau khi giãy giụa hồi lâu không thoát được cô đành từ bỏ, tự mình tìm một tư thế thoải mái cọ cọ rồi tiếp tục ngủ.

Chu Diệu vừa lòng, yên tâm mà nhắm mắt lại.

…… Trường học bắt đầu buổi tự học vào lúc 6 giờ rưỡi, lúc 5 giờ Ôn Duyệt đã thức dậy.

Ngủ sớm dậy sớm, Ôn Duyệt híp mắt cọ cọ hai cái, đột nhiên cảm giác được trên mặt có chút không đúng, ấm áp mềm mại, nhưng cũng không phải là rất mềm.

Cô theo bản năng lại cọ cọ, chạm vào cái gì đó hơi cứng.

Ôn Duyệt mờ mịt mở mắt ra, ánh trăng ngoài cửa sổ đã bị tầng mây che đậy, ánh sáng trong phòng tối tăm, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một ít hình dáng đại khái. Cô thấy trước mặt như có một bức tường, là một bức tường người.

Đập vào mắt cô chính là cơ n.g.ự.c rắn chắc, tầm mắt lại di chuyển lên trên, nhìn thấy hầu kết nhô lên gợi cảm, nhìn xuống bên dưới là những múi cơ bụng săn chắc, nâng lên hạ xuống theo từng hơi thở, nhìn thấy liền rất muốn sờ.

Đầu óc Ôn Duyệt sững sờ trong giây lát: “……?”

Đây là cái gì? Thân thể của đàn ông? Còn chưa có tỉnh ngủ?

Cô chậm rãi, chậm rãi chớp đôi mắt, cử động một chút, lại phát hiện hai chân mình đang bị kẹp chặt. Cô nỗ lực rút tay ra, duỗi tay chọc chọc lên cơ n.g.ự.c ở trước mặt.

Đặc biệt co giãn, xúc cảm thực tốt nhưng nhiệt độ có hơi cao.

Ôn Duyệt vô cùng vui vẻ chọc chọc hai cái, cơ n.g.ự.c bị lòng bàn tay chọc vào đột nhiên trở nên cứng rắn. Cô ngước mắt nhìn lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Chu Diệu, đáy mắt như có một cơn gió lốc đen dày đặc, mãnh liệt lại mênh mông.

“Chào..... chào buổi sáng.” Ôn Duyệt ngượng ngùng mà thu hồi tay, đôi mắt cong cong, có chút xấu hổ: “Anh cũng tỉnh rồi? Tối hôm qua, có phải em lại ngủ không thành thật không?” Bằng không sao lại ôm cô chặt như vậy, động một chút cũng không được.

Chu Diệu nhướng mày, đáy mắt buồn ngủ dần dần tỉnh táo, đôi mắt đen tiếp tục nhìn thẳng vào Ôn Duyệt hỏi lại: “Em nghĩ như thế nào?”

“Hẳn là không được tốt.” Ôn Duyệt động động chân, chớp chớp đôi mắt: “Em phải rời giường……”

Chu Diệu không nhúc nhích.

Ôn Duyệt nuốt nước miếng: “Còn muốn đi học……”

Chu Diệu lúc này mới nới lỏng chân.

Ôn Duyệt ngồi dậy, bước qua người Chu Diệu, mang giày vào liền lập tức chạy ra khỏi phòng.

Nhìn chằm chằm bóng lưng hoảng loạn của Ôn Duyệt, Chu Diệu nhếch khóe môi hừ cười một tiếng, chắp tay gối sau đầu, sâu kín thở dài một hơi.

Ôn Duyệt vừa mới rửa mặt xong, Chu Diệu liền từ trong phòng ra tới, ngáp dài ngồi ở trước bếp nhóm lửa: “Ăn mì, hay là trứng?”

“Em muốn ăn cháo khoai lang đỏ.” Ôn Duyệt chớp chớp đôi mắt nhẹ giọng trả lời. Mỗi ngày đều ăn mì rất dễ ngấy, đặc biệt là dưới tình huống không có thịt.

Có lẽ cuối tuần cô nên làm một cái chậu để thịt?

Nhưng hiện tại thời tiết nóng không để lâu được, lại không có tủ lạnh…… “Chờ sau khi bán xong và chia lợi nhuận với Niệm Thu, chúng ta mua một cái tủ lạnh nhé?” Ôn Duyệt thương lượng với Chu Diệu đang ngồi vo gạo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »