Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16231 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 17
chương 17

❊ ❊ ❊

“Vốn dĩ cậu không tới thì tôi cũng định đi tìm cậu. Cha mẹ Duyệt Duyệt qua đời sớm, nhưng tôi coi con bé như con gái ruột của mình, tôi là người nhà ruột thịt của con bé, nếu cậu làm con bé chịu ủy khuất, tôi là người đầu tiên không đồng ý!”

“Duyệt Duyệt à, bác cả sẽ luôn là chỗ dựa cho cháu, nếu ở bên ngoài bị ủy khuất, cháu cứ việc nói, bác cả làm chủ cho cháu!”

Ôn Duyệt chớp chớp đôi mắt, nhẹ giọng hỏi: “Thật sao bác cả?”

Ôn Quốc Cường cười gật đầu: “Đương nhiên là thật.”

“Vậy cháu liền nói.” Ôn Duyệt liếc nhìn Chu Diệu, buông đũa trong tay xuống, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt nói rớt liền rớt, tủi thân nói: “Vừa rồi bác gái nói cháu và nhà họ Ôn một chút quan hệ cũng không có, còn lấy chổi đánh cháu, bác cả, bác phải làm chủ cho cháu a!”

Ôn Quốc Cường: “………”

Chu Diệu: “xùy” cười thành tiếng.

Quỷ thích khóc này thật thú vị.

Hắn híp mắt nở nụ cười, nói thêm: “Đúng vậy, tôi có thể làm chứng, vừa rồi nếu không phải tôi ở bên cạnh, cái chổi kia đã đập vào mặt cô ấy rồi.”

Ôn Duyệt nức nở: “Bác gái như thế nào có thể đánh vào mặt cháu, nếu cháu bị hủy dung thì làm sao bây giờ nha, nếu bị hủy dung cháu liền không muốn sống nữa, hu hu~”

Chu diệu gật đầu: “Đúng vậy, vốn dĩ đã khó coi…… rítttt.”

Ôn Duyệt nhìn chằm chằm vào Chu Diệu với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt như hạt châu rơi xuống, bàn tay ở dưới bàn dùng sức véo mạnh vào eo Chu Diệu.

Nói ai khó coi hả!

Chu Diệu: “.”

Được rồi, nói sai rồi.

Lý Hoa Hồng đúng lúc này xông vào.

Bà ta vừa bị đẩy mạnh một cái nên eo bị vặn lại, rất đau, phải mất một lúc mới bình tĩnh lại bước vào nhà. Vừa bước vào nhà, bà ta nhìn thấy cháo và tóp mỡ heo ở trước mặt Chu Diệu và Ôn Duyệt, hai mắt nheo lại nháy mắt trừng lớn giống như chuông đồng, hét lên một tiếng như đang giếc heo.

Bà ta mồm miệng không sạch sẽ mà chửi bới, dùng ánh mắt đầy sát khí quét mắt nhìn về phía hai người.

Ôn Duyệt nước mắt rơi càng nhiều hơn: “Bác cả người xem, bác gái một chút cũng không chào đón cháu, bác mau đem đất trả lại cho cháu, sau này cháu sẽ không tới cửa nhà bác nữa.”

“Trả cái rắm!” Lý Hoa Hồng hét toáng lên: “Tao đã nói đất đó là của nhà tao, không phải của mày! Bà đây đã nuôi mày thật tốt hai năm rồi, cũng chưa đòi mày tiền……”

Nuôi thật tốt hai năm?

Chu Diệu liếc nhìn thân hình gầy gò nhỏ nhắn bên cạnh, nhớ lại lời bác sĩ nói lúc vào bệnh viện, không nhịn được mà cười một cách u ám.

Nuôi thật tốt là nuôi thành như vậy, nuôi không tốt chẳng phải là trực tiếp c.h.ế.t sao?

Ôn Quốc Cường tức giận lớn tiếng quát: “Bà câm miệng!”

Lý Hoa Hồng lập tức ngừng la hét.

“Duyệt Duyệt à, bác gái cháu không có ý đó……” Ôn Quốc Cường nói với Ôn Duyệt một cách nhẹ nhàng hòa ái.

“Bác cả, ông nên trực tiếp trả lời, đất này rốt cuộc đưa hay không đưa.” Chu Diệu hơi hơi nghiêng người đối mặt với Ôn Quốc Cường, đánh gãy lời nói của người sau.

Chu Diệu ngồi thẳng, chiều cao gần 1m9 khiến ông ta cảm thấy ngột ngạt, hơn nữa ánh mắt hung ác lạnh lùng nhìn qua, ngay cả Ôn Quốc Cường cũng không nhịn được toát ra vài giọt mồ hôi lạnh.

Ánh mắt này thật sự dọa người, giống như một con thú đang nhìn chằm chằm vào con mồi, như thể giây tiếp theo liền sẽ nhào lên c.ắn vào c.ổ đối phương.

Ôn Quốc Cường không chịu được sức ép của Chu Diệu, im lặng hai giây bất đắc dĩ nói: “Đó là đất của Duyệt Duyệt, tôi đương nhiên sẽ trả lại. Con bé là con gái duy nhất của em trai tôi, em trai tôi không còn nữa, người làm bác như tôi còn có thể chiếm tiện nghi của con bé sao?”

“Hoa màu trong đất tôi cũng không cần, coi như là đưa quà cưới cho vợ chồng son.”

Không thể không nói Ôn Quốc Cường rất biết cách làm người.

Không giống như Lý Hoa Hồng, danh tiếng trong thôn kém cỏi đến trời người cùng phẫn nộ, Ôn Quốc Cường ở trong thôn danh tiếng rất tốt, mọi người đều cảm thấy ông ta là người hiền lành, điểm duy nhất không tốt chính là cưới người đàn bà phiền phức Lý Hoa Hồng làm vợ.

Ông ta biết đất không thể giữ lại được, liền dứt khoát trả lại, hoa màu cũng không cần, coi như là một cách để có được danh tiếng tốt.

Lý Hoa Hồng còn muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt của Ôn Quốc Cường ngăn lại, chỉ có thể tức giận mà trừng mắt nhìn Ôn Duyệt.

Ôn Duyệt nghe vậy thì ngừng khóc, chớp chớp đôi mắt đỏ như một con thỏ, nở nụ cười ngượng ngùng và khiêu khích nhìn Lý Hoa Hồng.

Ha, vẫn lấy lại được nha ~ Dưới ánh mắt như muốn ăn thịt người của Lý Hoa Hồng, cô nắm lấy góc áo của Chu Diệu lắc lắc, nhẹ nhàng nói: “Bây giờ chúng ta về nhà nhé?”

“Không vội, tôi còn có việc phải làm.” Chu Diệu nhướng mày chậm rãi mà mở miệng, “Tiền cưới cũng đưa lại cho tôi luôn.”

Ôn Quốc Cường còn chưa kịp phản ứng thì Lý Hoa Hồng đã bùng nổ: “Muốn đất rồi còn muốn tiền, sao mày tham lam vậy, dứt khoát mang hết đồ đạc nhà tao đi luôn đi! Làm gì có chuyện trả lại tiền cưới, cưới vợ mà không tốn tiền, như thế nào lại có chuyện tốt như vậy!?”

Nếu nói việc lấy đất như là cắt thịt trên người Lý Hoa Hồng, thì đòi tiền lại chẳng khác nào moi t.i.m của bà tay!

Giọng nói vốn bén nhọn của Lý Hoa Hồng càng thêm sắc bén hơn, giống như muốn xuyên thủng bầu trời, cảm giác như mọi người trong bán kính mười dặm đều có thể nghe thấy.

Bà ta đỏ mắt, liên tục nhấn mạnh rằng không thể, nước bọt bay tứ tung, nhìn về phía Ôn Duyệt và Chu Diệu ánh mắt như đang nhìn kẻ thù.

Ôn duyệt cũng có chút kinh ngạc, nhưng cô cũng không nói gì, thành thật ngồi xuống, thậm chí còn đang suy nghĩ là nên bán đất cho ai.

Chu Diệu ngữ khí bình tĩnh, nhếch lên môi mỏng mỉm cười hai tiếng: “Cưới vợ là phải tốn tiền, nhưng cô ấy là con gái của các người sao?” Anh chỉ vào cô gái đang ngồi suy nghĩ bên cạnh, nụ cười mang theo sự châm chọc.

Lúc tới cửa cầu hôn anh có nói rằng chính mình sẽ ra một ngàn đồng tiền cưới. Tiền này cha anh đã sớm chuẩn bị tốt, anh đối với số tiền này không quan tâm, cho đi thì cho đi, không quan trọng cuối cùng nó sẽ đến tay ai.

Nhưng hiện tại Chu Diệu đổi ý, số tiền này có thể cho bất kỳ ai, nhưng chắc chắn không phải cho gia đình này.

Một ngàn đồng tiền cưới, ở những năm 1987 được coi là giá cao ngất trời ở các vùng nông thôn.

“Vậy chúng tao cũng đã nuôi nó nhiều năm, tao mặc kệ, dù sao tiền cũng đã ở trong tay tao, không có khả năng trả lại!” Lý Hoa Hồng trừng mắt.

Chu diệu híp mắt, nhẹ nhàng ném ra hai chữ: “Phải không?”

Giây tiếp theo, anh bất ngờ lật đổ chiếc bàn trước mặt, chén đĩa và đũa rơi xuống đất phát ra tiếng động lớn khiến ba người còn lại trong phòng giật nảy mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »