Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16386 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 37
chương 37

❊ ❊ ❊

Ôn Duyệt vừa ăn cơm vừa nghe bà nội Phương nói những chuyện liên quan đến Chu Diệu.

Cô ăn rất chậm, rất chăm chú lắng nghe, đối với Chu Diệu dường như lại hiểu thêm nhiều chút, trong đầu không tự chủ được mà hiện ra hình ảnh anh lạnh mặt giúp mình bôi thuốc.

“Đúng vậy, anh ấy quả thật rất tốt bụng.” Ôn Duyệt phụ họa.

Trò chuyện một lát, chờ Ôn Duyệt ăn cơm xong, bà nội Phương dọn dẹp chén đũa, dẫn theo cháu gái về nhà.

Ăn cơm xong có chút buồn ngủ, Ôn Duyệt đóng cửa lại, lên giường ngủ trưa.

Bên kia, Ôn Hoa đi nhờ xe ba bánh trở về thôn.

Lúc này là đang là thời gian nghỉ trưa, mọi người mang theo nông cụ trở về nhà, bất ngờ nhìn thấy Ôn Hoa họ đều có chút sửng sốt. Đây là người nổi tiếng ở trong thôn, làm giáo viên ở trường tiểu học trong huyện thành, mọi người đều hâm mộ anh ta.

“Tiểu Hoa? Sao lại có thời gian rảnh trở về vậy?”

“Ai da này không phải Hoa tử sao, trở về thăm ba mẹ cậu à?”

“Chúng ta đã gần một tháng không gặp, có có rảnh thì tới nhà tôi ăn cơm nhé Hoa tử!”

“……”

Người trong thôn rất là nhiệt tình.

Ôn Hoa tươi cười có lệ gật gật đầu, cố gắng thả chậm tốc độ đi đường nhưng cơ bắp trên mặt vẫn không khống chế được khẽ co giật.

Chẳng bao lâu sau, anh ta đã về tới nhà mình dưới sự vây xem của mọi người.

Vừa về đến cửa nhà Ôn Hoa liền nghe được giọng nói lớn tiếng quen thuộc của mẹ mình, đang chửi mắng trên trời dưới đất, âm thanh sắc nhọn đến mức khiến cho màng nhĩ khó chịu.

Đáy mắt anh ta hiện lên một tia phiền chán, thở dài đẩy cửa đi vào: “Mẹ, ai lại chọc mẹ nữa, con từ xa đã nghe thấy tiếng của mẹ rồi”

“Hoa tử?!” Lý Hoa Hồng ngừng la mắng, đặt cây chổi trong tay xuống, vội vàng tươi cười chạy tới đón: “Trở về sao không nói trước với mẹ một tiếng, mẹ sẽ chuẩn bị đồ ăn mà con thích, ai da, bây giờ mẹ đi giếc con gà mái già hầm canh cho con uống, bồi bổ thân thể, mẹ thấy con gầy đi rồi!”

Ôn Hoa tiện tay đóng cửa sân lại: “Không cần, con lần này trở về là có việc tìm mẹ.”

Lý Hoa Hồng nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Anh ta vừa định mở miệng nói, cánh cửa sân vừa mới đóng lại mở ra.

Ôn Quốc Cường khiêng nông cụ vào nhà, liếc mắt một cái nhìn thấy Ôn Hoa đứng ở giữa sân, sửng sốt, cười mở miệng: “Tiểu Hoa? Con về khi nào vậy?”

“Ba!” Nhìn thấy Ôn Quốc Cường, cảm xúc trên mặt Ôn Hoa chân thật hơn vài phần, rốt cuộc không nhịn được bực bội oán giận trong lòng nói: “Sáng nay con bị người ta trùm bao tải đánh!”

“Cái gì?? Mẹ kiếp, cái loại người độc ác gì vậy? Hoa tử con không có sao chứ, mau để cho mẹ nhìn xem, có bị thương chỗ nào không??” Lý Hoa Hồng mở to hai mắt, vội vàng bổ nhào vào trên người Ôn Hoa đánh giá từ trên xuống, trong miệng hùng hùng hổ hổ: “Ai đánh? Bà đây phải lôi mười tám đời tổ tông nhà nó ra mắng một lần!”

“Mẹ, mẹ còn nói, con bị đánh như vậy đều tại mẹ!” Ôn Hoa đẩy Lý Hoa Hồng đang nhào tới phía mình ra, càng nghĩ càng tức giận, hỏi bà ta: “Gần đây mẹ có phải hay không lại gây ra chuyện gì!?”

Lý Hoa Hồng ngơ ngác: “Mẹ có thể gây ra chuyện gì a, mẹ mỗi ngày đều ở nhà làm việc, cũng không có đi huyện thành a.”

Ôn Hoa nhíu mày: “Mẹ suy nghĩ kỹ lại đi.”

“Lúc đánh con, người nọ còn nói với con lần này chỉ là một cảnh cáo nhỏ, nếu lại có lần sau, sẽ để cho mẹ tự xem phải làm gì! Mẹ! Mẹ đừng có gây rắc rối cho con nữa, lúc này chỉ là bị thương ngoài da, nếu là lần sau……”

Lý Hoa Hồng thật bối rối.

Bà ta suy nghĩ rất lâu mà vẫn không nghĩ ra mình đã gây ra chuyện gì.

Bà ta ngoài làm việc thì chính là làm việc cả ngày, có thể đi đâu.... mà.... gây…… chuyện……?

Khoan đã!

Lý Hoa Hồng đột nhiên nghĩ đến ngày hôm qua đem Ôn Duyệt đâm ngã xuống sườn dốc, sắc mặt thay đổi, từ chột dạ, đến đúng lý hợp tình rồi lại đến phẫn nộ.

Hai cha con Ôn Quốc Cường nhìn đến rõ ràng.

Vẻ mặt đang tươi cười của Ôn Quốc Cường lập tức sa sầm xuống, ông ta bỏ cuốc xuống, rửa tay, ngữ khí nhàn nhạt: “Vào nhà lại nói!”

Ba người vào nhà chính.

Ôn Hiểu Ngọc vẫn luôn ở trong phòng nghe được động tĩnh cũng đi ra, cô ta mỉm cười nhìn về phía Ôn Hoa, đáy mắt mang theo chút vui sướng khi người gặp họa: “Anh, anh về rồi à?”

Ôn Hoa liếc cô ta một cái, mặt không biểu tình mà trả lời.

Quan hệ của anh em Ôn gia cũng không tốt.

Cửa nhà chính đóng lại, Lý Hoa Hồng kể lại ngắn gọn chuyện xảy ra ngày hôm qua dưới ánh nhìn chăm chú của ba người. Giọng nói bà ta rất lớn, cũng không cảm thấy mình đã làm sai.

Nhưng mà sắc mặt Ôn Quốc Cường đã đen như đáy nồi.

“Lý Hoa Hồng! Trước khi làm việc gì, bà có thể dùng cái óc heo của mình suy nghĩ hậu quả được không? A? Tôi có phải đã nói với bà là sau này coi như không quen biết Ôn Duyệt, bảo bà đừng đi tìm con bé gây rắc rối, lời tôi nói có phải bà xem như gió thoảng bên tai? Hả?”

Ôn Quốc Cường hiếm khi tức giận như vậy, vừa rống giận vừa đưa tay đập mạnh vào cái bàn trước mặt, trừng mắt nhìn Lý Hoa Hồng: “Chu Diệu là dạng người gì bà còn không biết? Lần trước cậu ta tới đã nhắc nhở qua, bà còn đi tìm Ôn Duyệt gây rắc rối!”

“Đúng vậy, bà trút giận xong liền cảm thấy dễ chịu, vậy bà có nghĩ tới nếu Chu Diệu biết sẽ làm gì sao? Bảo bà nghe theo lời tôi bà không nghe, bây giờ tiểu Hoa bị đánh bà rất vui vẻ đi?”

Ôn Hoa: “??”

“Đợi chút, Ôn Duyệt và Chu Diệu là chuyện gì vậy?” Ôn Hoa còn không biết nội tình, nghe được có chút mơ hồ.

Ôn Quốc Cường nén giận đơn giản nói lại một lần.

Ôn Hoa lúc này mới hiểu rõ.

Tuy rằng cũng rất đau lòng một ngàn đồng kia, nhưng anh ta lại càng đau lòng chính mình bị đánh vô cớ, thở dài nhìn Lý Hoa Hồng nói: “Mẹ, chỉ một ngàn đồng mà thôi, về sau con nhất định có thể kiếm trở về cho mẹ, xin mẹ về sau đừng đi gây rối với Chu Diệu nữa!”

Lý Hoa Hồng ấm ức lại khó chịu: “Tại sao tất cả đều là lỗi của mẹ, Chu Diệu giữa ban ngày ban mặt đánh người, chúng ta không thể báo công an bắt nó sao?”

Ôn Hoa cười nhạo sự ngây thơ của Lý Hoa Hồng: “Mẹ, trước khi muốn bắt người thì mẹ phải có chứng cứ, lúc bọn họ đánh con là chọn một cái ngõ nhỏ không có ai, còn dùng bao tải trùm đầu lại, con có chứng cứ gì để chứng minh là anh ta đánh con?”

Lý Hoa Hồng ấp úng không nói nên lời, trong lòng có chút hối hận.

“Mẹ, nếu mẹ muốn sống tốt, thì tốt nhất là đừng đi trêu chọc Ôn Duyệt, miễn cho liên lụy đến con.” Ôn Hoa hạ giọng nói, “Trường học chúng con vừa mới tới một nữ giáo viên, nghe nói cha cô ấy làm việc ở tòa thị chính thành phố, mẹ là biên tập viên báo chí.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »