Xuyên Thành Phụ Nữ Pháo Hôi Trong Niên Đại

Lượt đọc: 16356 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »
Chương 22
chương 22

❊ ❊ ❊

Mặc dù là nói như vậy, nhưng sắc mặt anh rõ ràng là xấu hơn trước.

Ôn Duyệt lại muốn cười.

Ngoài thịt kho tàu ra, cô còn chuẩn bị đậu hủ Ma Bà và cải thìa xào, cơm cũng đã nấu xong.

Thời gian qua rất nhanh, nửa giờ tập trung trong sự bận rộn trôi qua trong chớp mắt.

Hai nhà cách vách cũng từ ngoài đồng trở lại, tiếng ồn ào của bọn họ hơi lớn, Ôn Duyệt mơ hồ nghe được tên mình và Chu Diệu.

Cô không để ý tới, giơ tay mở nắp nồi, mùi thơm đặc trưng của thịt kho tàu điên cuồng bay ra bên ngoài, thơm đến mức bản thân Ôn Duyệt đều nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.

Ôn Duyệt dùng đôi đũa chọc chọc thịt trong nồi, dễ dàng liền chọc thủng: “Thêm ít lửa, lại hầm thêm vài phút nữa là được rồi.”

Chu Diệu cầm lấy củi nhét vào trong bếp.

Đột nhiên, trước mắt anh xuất một miếng thịt màu sắc hồng nhuận nạc mỡ đan xen. Nâng mí mắt lên, liền thấy cô gái nhỏ mỉm cười mà nhìn anh, dùng đũa kẹp miếng thịt trong tay, giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con: “Nếm thử đi.”

Trong lòng Chu Diệu cười nhạt: Coi anh là đứa trẻ ba tuổi à?

Sau đó, anh rất thành thật mà cúi người về phía trước, cắn xuống một ngụm, nước sốt tràn vào đầy miệng. Chất thịt trơn mềm tinh tế, răng chạm nhẹ một cái liền nát, ngậm trong miệng liền tan.

Có chút ngọt, nhưng không hề ngấy.

Con ngươi đen nhánh của Chu Diệu sáng lên, ra vẻ bình tĩnh: “Cũng được.”

Đây thực chất là hành động theo bản năng của Ôn Duyệt.

Đời trước, lúc cô ở nhà nấu ăn, nếu bên cạnh có người, thì đó thường là bạn thân của cô, sẽ quấn lấy cô nói muốn nếm thử hương vị, sau đó cô liền dùng đũa kẹp đồ ăn cho bạn thân nếm thử, dần dà thành thói quen.

Khoảnh khắc đưa chiếc đũa ra kỳ thật cô ngây ngẩn cả người.

Nhưng thấy Chu Diệu vẻ mặt bình tĩnh, cô cũng làm bộ dường như không có việc gì mà thu hồi đũa: “Chỉ được thôi à? Vậy lần sau tôi không làm món này nữa, anh có vẻ cũng không thích ăn lắm.”

Chu Diệu: “……”

Chu diệu: “Ăn khá ngon.”

Ôn Duyệt đôi mắt cong cong: “Vậy anh thích ăn sao, nếu không thích tôi sẽ không làm nữa.”

Chu Diệu im lặng một lát, mới lúng túng mà phun ra hai chữ: “…… Tôi thích.” Sắc mặt anh hơi có chút vặn vẹo, giống như có người kề d.a.o vào cổ.

Nhìn thấy biểu tình của anh Ôn Duyệt thật sự muốn cười ra tiếng, nghĩ thầm nguời đàn ông này trong ngoài cũng thật khác biệt. Cô làm xong cũng không trêu chọc nữa, nghĩ nghĩ rồi lấy nồi ra, lưu loát mà nấu xong hai món còn lại, rồi kêu Chu Diệu bưng vào nhà.

Ôn Duyệt đơn giản thu dọn trên bếp một chút, múc vài muôi nước đổ vào nồi.

Lửa trong bếp vẫn chưa tắt, vừa kịp đun nước chờ lát nữa rửa chén dùng.

Ôn Duyệt nấu cơm xong ra khỏi phòng bếp, tình cờ gặp Lâm Phương và Lưu Thúy Thúy.

Cô làm lơ Lâm Phương, nhìn Lưu Thúy Thúy cười thân thiện, người sau nhìn cô với ánh mắt có chút phức tạp, nhưng cũng lộ ra nụ cười.

Lâm Phương ở bên cạnh gần như trợn mắt lên trời, trong mắt mang theo oán hận cùng ghen ghét.

Ôn Duyệt quay đầu vào phòng.

Lâm Phương tức giận, phàn nàn với Lưu Thúy Thúy: “Em dâu, em nhìn thái độ của con nhỏ c.h.ế.t tiệt này đi, tôi là trưởng bối của cô ta, cô ta thậm cũng không chào hỏi tôi một câu!”

Lưu Thúy Thúy thở dài: “Vậy cũng không có cách nào, chị bình tĩnh chút đi, còn muốn bị Chu Diệu xử lý sao?”

Lâm Phương biểu tình vẫn tức giận, nhưng thanh âm đã nhỏ lại một chút: “Em có nghe nói không, Chu Diệu đưa tiền cưới là cái này số!”

Cô ta giơ tay ra hiệu.

“Một ngàn đồng! Nguyên một ngàn đồng!!”

Tuy rằng Chu Diệu và Ôn Duyệt đi Ôn gia phi thường điệu thấp, nhưng trong thôn chuyện gì cũng khó giấu được.

Khi họ đang cãi nhau, tình cờ có người đi ngang qua ngoài sân Ôn gia, nghe được tiếng lật đổ bàn bên trong nhà liền tò mò dừng lại lắng nghe. Hơn nữa cửa sân lại không đóng nên âm thanh căn bản ngăn không được.

Vì thế người trong thôn đều đã biết Lý Hoa Hồng muốn chiếm đất của cháu gái và không muốn trả lại, cũng biết được Chu Diệu cầu hôn cho một ngàn đồng tiền cưới.

Mọi người một bên khinh thường sự tàn nhẫn của Lý Hoa Hồng, một bên lại khiếp sợ với sự hào phóng của Chu Diệu. Sớm biết rằng Chu Diệu hào phóng và có tiền như vậy, họ đã gả con gái mình cho hắn rồi!

Lâm Phương tự nhiên cũng biết được chuyện này.

Giọng nói của bà ta không che giấu được vị chua, “tạp chủng này sống cũng thật tốt. Nếu là biết nó có nhiều tiền như vậy, tôi đã giới thiệu cháu gái mình cho nó rồi! Một ngàn đồng, đủ để hỗ trợ cho con trai tôi vào đại học……”

Lưu Thúy Thúy đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm trưa.

Lâm Phương liền đi theo phía sau lăn qua lộn lại nhắc mãi.

Lưu Thúy Thúy nghe đến tâm phiền ý loạn, xắt rau thiếu chút nữa xắt vào ngón tay, bực bội nói: “Đừng lãi nhãi nữa được không, chị cứ lãi nhãi với tôi thì có ý nghĩa gì, tiền có thể chạy tới trong tay chị à?”

Ai mà không muốn, cô cũng muốn vậy, nhưng cứ nghĩ về nó thì có lợi ích gì?

“Đi ra bên ngoài làm công thật sự có thể kiếm nhiều tiền như vậy?” Lâm Phương im lặng hai giây lại nói chuyện, vẻ mặt tràn đầy khao khát: “Anh cả ở bên ngoài làm việc 5 năm liền kiếm được nhiều tiền như vậy. Tôi nhớ rõ lúc anh ấy trở về đã cho mẹ khoảng năm sáu trăm đồng, lại bỏ tiền ra sửa lại nhà cửa…… Hơn nữa cộng thêm tiền cưới này, thế nào cũng có hơn hai ngàn đồng đúng không?”

5 năm kiếm được hơn hai ngàn đồng!

Lâm Phương càng suy nghĩ trong lòng càng nóng lên, nghĩ thầm nếu thật sự có thể kiếm nhiều như vậy, thì còn trồng trọt làm gì, trực tiếp để Chu Giang Hải đi ra ngoài làm công là được!

Phải biết rằng bọn họ quanh năm suốt tháng nhiều nhất cũng chỉ tích cóp được hai trăm đồng tiền.

Lưu Thúy Thúy không nói nên lời: “Làm gì dễ dàng như vậy a, chị có biết là anh cả đi chỗ nào làm công không? Thượng Hải, chị có biết tìm việc làm ở Thượng Hải có bao nhiêu khó khăn không? Không có quan hệ, không có học vấn, đi chỗ đó căn bản không tìm được việc gì tốt.”

Con trai lớn của Lưu Thúy Thúy và Chu Thanh Sơn kết hôn với một cô gái trong thành, khi họ về nhà, họ thường nói về những vấn đề như vậy.

Lúc trước cô nghe con trai lớn nói qua một lần, nói tiền lương ở Thượng Hải so với những chỗ khác cao hơn rất nhiều, nhưng người bên ngoài rất khó để tìm được việc làm ở Thượng Hải.

Cho nên Lưu Thúy Thúy thật sự bội phục anh trai của chồng cô, lẻ loi một mình ra ngoài làm công, bằng cấp tiểu học lại có thể tìm được việc làm ở Thượng Hải, quả thật lợi hại.

Nếu là lúc trước người cô gả chính là anh cả…… Ánh mắt Lưu Thúy Thúy hơi u ám, lắc đầu ném những suy nghĩ này ra khỏi đầu.

Người đều đã chết, nghĩ những điều này thì có ích gì? Hơn nữa Chu Thanh Sơn kỳ thật cũng không tồi, ít nhất thông minh hơn Chu Giang Hải.

“A? Thật sao?” Lâm Phương không cam lòng, “em dâu, nhà em đi làm ở trong thành, lương một tháng được bao nhiêu a, nói cho chị biết đi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126
Tiến »