Lâm Chấn Sơn vừa xuất hiện ở đầu ngõ, con mắt tỉnh ranh của Tiểu Áp Đản đã nhanh chóng nhận ra.
"Nương ơi, cha về rồi, cha về rồi!"
Tiểu Áp Đản chạy ào tới chỗ Lâm Chấn Sơn, anh ngồi xuống ôm con vào lòng.
"Áp Đản, hôm nay con có ngoan không?"
"Cha ơi, con ngoan lắm ạ, con còn giúp nương thổi lửa nấu cơm nữa. Mấy người trong thôn cứ bảo cha không cần mẹ con mình nữa, con không tin đâu. Con biết mà, cha nhất định sẽ về."
Lâm Chấn Sơn véo nhẹ khuôn mặt bầu bĩnh của con gái.
"Vẫn là Áp Đản nhà ta hiểu cha nhất. Cha thương Áp Đản nhất, sao cha có thể không về được chứ?"
Tiểu nha đầu thích chí hôn lên má Lâm Chấn Sơn một cái.
Vương Quế Hương cũng chạy ra đón chồng.
Cô nắm lấy vạt áo anh, nghẹn ngào: "Đại Sơn, anh về thật rồi."
Cô thực sự sợ Lâm Chấn Sơn bỏ đi luôn. Anh trở về, trong lòng cô vui mừng khôn xiết.
Lâm Chấn Sơn gật đầu. Anh một tay ôm Vương Quế Hương, một tay bế Tiểu Áp Đản vào sân.
Bữa cơm tối nay rất thịnh soạn, có món nấm dại hầm thịt heo rừng. Tiểu Áp Đản còn gắp thịt cho Lâm Chấn Sơn.
"Cha ăn thịt đi, thịt ngon lắm ạ."
Lâm Chấn Sơn cũng gắp mấy miếng thịt cho con.
"Áp Đản ăn nhiều thịt vào, ăn thịt mới mau lớn."
Anh gắp thêm hai miếng thịt cho Vương Quế Hương.
"Quế Hương, em cũng ăn đi, tối nay còn nhiều việc phải làm đấy."
Chơi cả ngày, Tiểu Áp Đản hơi mệt nên ăn xong là đi ngủ.
Vương Quế Hương ngồi bên cạnh, hai tay mân mê, có vẻ rất lo lắng. Cô sợ Lâm Chấn Sơn sẽ hỏi về thân thế của mình.
Lâm Chấn Sơn ngồi xuống cạnh Vương Quế Hương. Anh kéo cô ngồi lên đùi mình.
"Quế Hương, em đừng suy nghĩ nhiều về chuyện hôm nay. Anh sẽ không bỏ rơi hai mẹ con đâu. Mạng anh là do em cứu, chúng ta đã sống với nhau bao nhiêu năm như vậy, em lại còn mang thai con của anh nữa. Cho dù anh là ai, anh cũng sẽ không bỏ rơi hai mẹ con."
Vương Quế Hương tựa đầu vào vai Lâm Chấn Sơn, khóc thút thít.
"Ôi Đại Sơn, cảm ơn anh. Nhưng cuộc sống của chúng ta sẽ ra sao đây? Hai năm tích cóp được bao nhiêu bạc đều bị chủ nợ lấy hết rồi. Sau này kiếm được bao nhiêu cũng phải trả cho họ. Cả nhà mình chẳng lẽ phải sống khổ sở cả đời sao? Khổ thì em chịu được, em chỉ sợ họ bắt Áp Đản gán nợ thôi."
Lâm Chấn Sơn nói: "Sẽ không có chuyện đó đâu. Em tưởng anh ra ngoài làm gì? Anh đã mai phục trên đường, giết chết ba tên chủ nợ rồi."
Lâm Chấn Sơn ném cái bọc lên giường, bên trong lộ ra hơn hai trăm lượng bạc.
Vương Quế Hương tròn mắt, cô bụm miệng, suýt nữa thì kêu lên.
"Tên chủ nợ đó có lai lịch lớn lắm, anh giết hắn rồi, chắc chắn sẽ gây ra đại họa."
"Không giết hắn thì họa còn lớn hơn. Nhân lúc hai chúng ta còn khỏe mạnh, mình rời khỏi đây thôi. Em có nghe nói ở Kiếm Tông có Võ Thần Điện, đặc biệt chăm lo cho dân chúng. Cuộc sống của người dân ở đó khá hơn nhiều. Ngay cả đường đi đến địa giới Kiếm Tông, thú dữ với đạo tặc cũng ít. Nơi này cách Kiếm Tông không xa, mình đưa Áp Đản đến đó sinh sống."
Vương Quế Hương nói: "Em nghe theo anh hết. Anh đi đâu, em đi đó, đời này em đã thuộc về anh rồi. Mình đi khi nào?"
“Tối nay đi luôn.”
"Gấp vậy sao!"
"Không gấp không được. Anh nghe ngóng được, tên chủ nợ đó có quan hệ với Thành Vệ Quân. Rất có thể sáng mai Thành Vệ Quân sẽ kéo đến."
Vương Quế Hương nói: "Vậy thì tối nay đi. Hôm nay em có mượn lão Chu đại ca với thôn trưởng mỗi người một lượng bạc."
Lâm Chấn Sơn nói: "Anh đi trả lại ngay. Em ở nhà thu dọn đồ đạc đi, mang theo ít đồ dùng cá nhân thôi, những thứ khác không cần."
Lâm Chấn Sơn đi ra đến cửa rồi nói: "Á phải rồi, cái bà Triệu già đó có còn gây sự với em không?”
Vương Quế Hương gật đầu, "Bà Triệu già xỉa xói em vài câu thôi, chứ không làm gì cả."
"Được, anh biết rồi."
Lâm Chấn Sơn mang theo cung tên đi ra ngoài.
Anh đến nhà bác thợ rèn Chu trước.
Bác Chu vừa ăn cơm xong, đang dọn đẹp bát đũa. Bữa tối của bác chỉ có hai củ khoai lang. Bác Chu tuy làm thợ rèn, nhưng bình thường chủ làm mấy việc lặt vặt như rèn cuốc xeng, hàn nồi nên kiếm được chăng bao nhiêu.
Lâm Chấn Sơn vừa tới, bác Chu đã mừng rỡ.
"Đại Sơn, cậu đến rồi à. Tôi biết mà, cậu sẽ không bỏ hai mẹ con Quế Hương mà đi đâu."
Lâm Chấn Sơn cười nói: "Bác Chu, cháu đến trả tiền đây ạ. Hôm nay cháu đi bán được ít da thú trong thành, kiếm được chút bạc."
Lâm Chấn Sơn lấy ra mười lượng bạc đưa cho bác Chu.
"Bác Chu, bác cầm lấy số tiên này đi. Bác lo mà tìm vợ, còn có người nối đõi cho bác nữa.”
Bác Chu lắc đầu.
"Có người nối dõi hay không tôi không quan tâm. Lấy vợ, rồi có con. Tôi lại phải nai lưng ra làm, khổ cả đời. Khổ cực thì tôi không sợ, tôi sinh ra là để chịu khổ mà. Nhưng nhìn vợ con mình cũng khổ sở theo, tôi xót lắm. Tôi chỉ có bấy nhiêu chuyện thôi, không có số hưởng đâu. Đời này tôi coi như ở vậy cho xong."
Bác Chu nhìn số bạc Lâm Chấn Sơn đưa tới, con ngươi co lại. Ông nhận ra miếng bạc mà mình đã đưa cho Vương Quế Hương. Miếng bạc đó ông đã ngắm nghía rất lâu, nhìn một cái là nhận ra ngay. Vương Quế Hương đã đưa miếng bạc đó cho chủ nợ. Bây giờ miếng bạc này lại nằm trong tay Lâm Chấn Sơn. Kết quả thế nào không cần nói cũng biết.
Tay bác Chu run run.
“lôi biết cậu với Quế Hương đều là người tốt, không muốn nợ ai. Tôi già rồi cũng vậy, tôi chi lấy một lượng bạc của tôi thôi. Còn lại, cậu cất đi mà dùng. Đại Sơn, cậu định đi xa à?”
Lâm Chấn Sơn gật đầu cười.
"Từ lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã biết cậu là người có khí phách. Sống ở cái Tiểu Thạch Thôn này, sớm muộn gì cũng có ngày này. Cậu đi chắc chắn sẽ đưa hai mẹ con họ theo chứ?"
Lâm Chấn Sơn lại gật đầu, "Vâng, đời này của cháu, không thể bỏ rơi hai mẹ con họ được rồi."
Bác Chu cười nói: "Vậy thì cậu bỏ ra mười mấy lượng bạc, mua lại cái xe lừa của thằng Cẩu Thặng ở đầu thôn mà đi. Đi xe lừa thì tiện hơn."
Lâm Chấn Sơn nghĩ một lúc rồi nói: "Ý này hay đấy ạ, cảm ơn bác Chu."
Bác Chu nói thêm: "Cậu tốt nhất là đi về phía Kiếm Tông ấy. Nghe nói cuộc sống của dân chúng ở đó tốt hơn nhiều."
"Cháu cũng đang định như vậy."
"Việc này không nên chậm trễ, cậu mau về chuẩn bị đi thôi."
Lâm Chấn Sơn đứng dậy rời đi, anh đi đến cửa sân thì quay đầu lại nói: "Bác Chu, sau này cháu sẽ đến thăm bác."
Bác Chu xua tay, "Cậu có lòng thì tôi biết rồi, nhưng khỏi cần đến thăm tôi đâu. Đi rồi thì đừng quay lại nữa.”
Nói xong, bác Chu đóng sập cửa lại. Trong cả thôn, ông chỉ hợp với Lâm Chấn Sơn. Lâm Chấn Sơn đi rồi, ông ngay cả một người để tâm sự cũng không có.
...
Lâm Chấn Sơn đi ra ngoài, định đến nhà Cẩu Thặng mua xe lừa. Anh đi ngang qua nhà bà Triệu già thì dừng bước. Anh định giải quyết bà già này trước. Bà Triệu già này rất xấu tính, chuyên ức hiếp vợ anh. Quế Hương ngoài miệng nói không để ý, nhưng trong lòng chắc chắn không thoải mái, chỉ là không muốn gây chuyện thôi. Đằng nào mình cũng phải đi rồi, thì tiện tay xử lý luôn bà già này.
Lâm Chấn Sơn lẻn vào sân nhà bà Triệu, liền nghe thấy tiếng động trong phòng. Một giọng nam trẻ tuổi hình như đang nhắc đến Vương Quế Hương.
Giọng bà Triệu già vang lên, "Có bản lĩnh thì đi tìm con Vương Quế Hương ấy."
Người đàn ông nói thêm: "Cái thằng Vương Đại Sơn đó dữ dằn lắm, ánh mắt nó đáng sợ quá, đàn bà của nó tôi không dám động vào đâu. Nếu hắn đi rồi, tôi sẽ đi tìm Vương Quế Hương."
Lâm Chấn Sơn nghe được giọng nói của người đàn ông. Chẳng phải là thằng Cẩu Thặng ở đầu thôn sao? Xem ra cái xe lừa này, có khi không cần dùng tiền mua rồi. Bà Triệu già này đúng là xấu tính, lúc nào cũng không quên xỉa xói Vương Quế Hương vài câu.
Hai người trong phòng đang vui vẻ, không hề để ý đến Lâm Chấn Sơn bên ngoài.
Lâm Chấn Sơn thấm ướt ngón tay vào nước bọt, chọc một lỗ trên giấy dán cửa sổ, xuyên qua lỗ nhỏ nhìn rõ hai người trong phòng. Anh từ phía sau lưng rút ra hai mũi tên.