Và khi địch nhân áp sát.
Phao Phao ném những quả Chấn Thiên Lôi bọc tử ra xung quanh.
Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm!
Sau tiếng nổ, hàng trăm Sa Ngư và Bạch Tuộc thương vong, nước biển xung quanh nhuộm đỏ, vây cá rách nát, đuôi cá gãy vụn vương vãi khắp nơi.
Binh lính Sa Ngư Tộc và Bát Trảo Ngư Tộc kinh hồn bạt vía.
“Đây là thứ gì? Sao lợi hại vậy?”
"Chỉ trong nháy mắt đã giết mấy trăm tộc nhân của chúng ta."
"Tiểu mỹ nhân ngư này, chẳng lẽ là trưởng lão thức tỉnh yêu lực?"
"Trưởng lão Nhân Ngư thức tỉnh yêu lực cũng không lợi hại đến thế."
Lâm Phong giúp Phao Phao bổ sung Chấn Thiên Lôi.
Phao Phao lách mình giữa làn nước đỏ máu, lao thắng vào trận doanh phía sau quân địch.
Tam Xoa Kích trong tay Phao Phao vung vẩy, những con Sa Ngư và Bạch Tuộc cản đường đều bị nàng dễ dàng chém lìa.
Ầm ầm, ầm ầm!
Hễ có cơ hội, Phao Phao lại ném ra một quả Chấn Thiên Lôi, nổ tan xác một đám Sa Ngư.
Chiến sĩ Sa Ngư Tộc sau khi thấy máu, cũng trở nên điên cuồng, lớp lớp xông về phía Phao Phao.
Một con Sa Ngư từ dưới nước táp vào đuôi Phao Phao.
Chiến trường quá hỗn loạn, Phao Phao không để ý.
Lâm Phong phóng ra một đạo tinh thần xung kích, đánh choáng con Sa Ngư kia.
Phao Phao xoay người vung kích, chém đứt đầu con Sa Ngư.
Một đám Bạch Tuộc vây quanh, phun hắc thủy về phía nàng.
Loại hắc thủy này không chỉ che khuất tầm nhìn, còn chứa độc tố tê liệt thần kinh, một khi ngấm vào cơ thể sẽ khiến người ta không thể cử động.
Mỹ Nhân Ngư nhất tộc nghe đến hắc thủy đều biến sắc.
Những chiến sĩ Nhân Ngư cực kỳ cường đại cũng vì dính phải hắc thủy mà không thể động đậy, bị Sa Ngư ăn tươi.
Phao Phao thấy hắc thủy, lộ vẻ sợ hãi.
Lâm Phong thu một ít hắc thủy vào không gian trữ vật.
Lâm Phong ở thân thể chính lấy hắc thủy ra, vận chuyển Thần Long Vạn Độc Kinh phá giải nó, đồng thời tìm ra đan được giải độc tương ứng.
Trong biển sâu, Lâm Phong (tinh thần thể) lấy ra Giải Độc Đan.
"Phao Phao, mau ăn viên Giải Độc Đan này đi.
Ăn vào, ngươi sẽ không sợ loại hắc thủy này nữa."
"Vâng."
Phao Phao nuốt chứng Giải Độc Đan, lao thắng vào làn nước đen.
Nàng giết chết mấy con Bạch Tuộc đang phun hắc thủy.
Ầm ầm ầm!
Phao Phao thấy Sa Ngư nhất tộc điên cuồng xông tới với mật độ tấn công dày đặc, nàng lại ném ra mấy quả Chấn Thiên Lôi, nổ tan xác một mảng lớn Sa Ngư.
Phao Phao luôn tiến về phía trước, xé toạc đội hình quân địch, tạo thành một con đường máu.
Đột nhiên, phía trước xuất hiện một con Sa Ngư khổng lồ đường kính bốn năm mét.
Bình thường gặp loại cá mập lớn này, Mỹ Nhân Ngư nhất tộc phải điều động một đội trăm người mới có thể tiêu diệt, hơn nữa còn chịu tổn thất nặng nề.
Con cá mập lớn này chặn đường Phao Phao, há cái miệng rộng đầy răng nhọn.
Phao Phao nghiến răng, tăng tốc lao vào miệng Sa Ngư.
Nếu còn dùng xiên cá cũ, Phao Phao không dám làm vậy.
Nhưng giờ đã có Tam Xoa Kích vô cùng sắc bén này, nàng hoàn toàn có thể khoét một lỗ lớn trong bụng Sa Ngư.
Răng rắc, Phao Phao quá nhanh, cá mập lớn không kịp cắn trúng nàng.
Phao Phao vung Tam Xoa Kích trong bụng cá mập, khuấy nát nội tạng của nó.
Cá mập lớn run rẩy, thất khiếu phun máu.
Phụt! Phao Phao xé toạc bụng cá mập, chui ra từ phía sau.
Vừa ra khỏi bụng cá, một đám Sa Ngư đang chờ sẵn.
Phao Phao vung tay ném mấy quả Chấn Thiên Lôi, nổ tan xác đám Sa Ngư cản đường.
Đại quân Sa Ngư nhất tộc và Bạch Tuộc nhất tộc bị một mình Phao Phao làm náo loạn.
Tướng quân Sa Ngư Tộc hô lớn: "Nàng nhất định là trưởng lão Mỹ Nhân Ngư nhất tộc, bằng mọi giá phải giết nàng!"
Mỹ Nhân Ngư nhất tộc chỉ có ba vị trưởng lão, mất đi một người nào cũng là tổn thất không thể đo lường.
Bạch Tuộc nhất tộc cũng điều động đại quân xông lên.
Bất kể là Sa Ngư nhất tộc hay Bạch Tuộc nhất tộc,
nếu có thể ăn thịt trưởng lão Mỹ Nhân Ngư nhất tộc, liền có khả năng thức tỉnh yêu lực, một bước lên trời trở thành trưởng lão.
Chiến sĩ Sa Ngư nhất tộc và Bạch Tuộc nhất tộc điên cuồng lao về phía Phao Phao.
Phao Phao liên tục nuốt hai viên đan dược khôi phục nội lực.
Lâm Phong cũng cho nàng ăn thêm mấy viên đan dược hồi phục thể lực nhanh chóng.
Phao Phao toàn thân đẫm máu, Thủy Long Công đã được nàng thi triển đến cực hạn.
Đáng tiếc, Phao Phao chỉ có nội lực chứ không có chân khí, không thể phát huy uy lực lớn nhất của Thủy Long Công.
Lúc này, phía trước xuất hiện một con Bạch Tuộc khổng lồ.
Cái miệng đầy răng nanh của Bạch Tuộc há rộng về phía nàng.
Lần này Phao Phao không đám chưi vào trong.
Nàng ném hai viên Chấn Thiên Lôi vào miệng Bạch Tuộc, rồi lách người đánh sang hướng khác.
Ầm ầm, ầm ầm!
Con Bạch Tuộc khổng lồ bị nổ thành từng mảnh vụn, hắc thủy hòa lẫn máu tươi nhuộm đỏ cả vùng biển phía sau thành một màu đỏ thẫm ma quái.
Toàn bộ chiến trường tràn ngập những vũng nước đỏ máu.
Những chiến sĩ Mỹ Nhân Ngư nhỏ tuổi theo sau Phao Phao thấy cảnh này đều kinh hãi dừng bước.
"Đây là Phao Phao làm sao?"
"Phao Phao chỉ trong chốc lát đã giết mấy ngàn quân địch."
"Phao Phao quá lợi hại!"
Quả Quả, bạn thân của Phao Phao nói: "Thế nào?
Thấy Phao Phao lợi hại chưa?
Ta đã bảo Phao Phao là chiến binh bẩm sinh, các ngươi còn không tin."
"Đi, chúng ta mau đi giúp đỡ."
Đám chiến sĩ Mỹ Nhân Ngư nhỏ tuổi vừa định xông lên.
Thì phía sau, một đoàn chiến sĩ Nhân Ngư lao đến, chặn họ lại.
Tướng quân đội quân cứu viện Mỹ Nhân Ngư nói: “Một đám nhóc con, ra đội hình cuối mà đợi.”
Tướng quân và các tướng lĩnh Mỹ Nhân Ngư thấy tình hình chiến trường đều kinh ngạc há hốc mồm.
Bách phu trưởng đội của Phao Phao nói: "Có phải Phao Phao thức tỉnh yêu lực rồi không, sao nàng giết nhiều Hải Tộc thế?"
Một vị Thiên Phu Trưởng nói: "Thức tỉnh yêu lực cũng không khoa trương đến vậy chứ.
Một mình Phao Phao sắp giết sạch địch rồi.
Trong lịch sử Mỹ Nhân Ngư, chỉ có tổ tiên trong truyền thuyết mới có thực lực này."
"Một mình Phao Phao, ít nhất đã giết bốn năm ngàn Hải Tộc rồi."
Tướng quân lập tức lo lắng.
Ông nhận ra giá trị của Phao Phao đối với Mỹ Nhân Ngư nhất tộc.
Lần này dù không cứu được tộc nhân, dù toàn quân bị diệt, cũng phải đưa Phao Phao còn sống trở về Mỹ Nhân Ngư nhất tộc.
Tướng quân giơ cao lam Xoa Kích hô lớn: "Các huynh đệ, theo ta xông lên, không thể để Phao Phao một mình chiến đấu.
Tất cả nghe lệnh, ưu tiên đảm bảo an toàn cho Phao Phao, nàng là hy vọng của Mỹ Nhân Ngư nhất tộc chúng ta!"
Đội quân cứu viện Mỹ Nhân Ngư nhất tộc như thủy triều lao thẳng về phía Hào San Hô.
...
Phao Phao bắt đầu đuối sức.
Tốc độ của nàng chậm lại, năm viên đan được bổ sung nội lực đều đã ăn hết.
Một trăm quả Chấn Thiên Lôi cũng đã dùng hết.
Chấn Thiên Lôi không thể chế tạo nhanh chóng trong chốc lát được.
Phao Phao bản năng vung Tam Xoa Kích, chém giết những Hải Tộc xung quanh.
Phao Phao cảm thấy Tam Xoa Kích trong tay càng lúc càng nặng, nàng biết mình sắp cạn kiệt sức lực.
Phao Phao nói với Lâm Phong trong đầu: "Sư phụ, con. con cảm thấy sắp không được rồi."
Lâm Phong lập tức cổ vũ nàng: "Phao Phao, con làm được.
Con là chiến binh bẩm sinh, con sẽ trở thành chiến binh vĩ đại nhất của Mỹ Nhân Ngư nhất tộc.
Con cố gắng thêm chút nữa.
Đội quân cứu viện và đồng đội của con sẽ không bỏ rơi con và tộc nhân của con.
Họ đã đến rồi."
"Thật sao?"
Phao Phao không thể quay đầu lại nhìn.
Lâm Phong nói: "Thật.
Nghe kìa, tiếng tộc nhân reo hò ngay sau lưng con.
Phao Phao phải kiên trì lên, người nhà của con ở ngay trong khe biển không xa.
Xông vào khe biển, con sẽ thấy người nhà của mình."
Phao Phao dường như nghe thấy tiếng tộc nhân reo hò sau lưng, cảm thấy chiến thắng ngay trước mắt.
Một luồng sức mạnh mới dường như sinh ra trong cơ thể nàng, giúp nàng siết chặt Tam Xoa Kích trong tay.
Ánh mắt Phao Phao kiên định xông lên phía trước.
Cần rồi, gần rồi, khoảng cách giữa mình và Hào San Hô không đến trăm mét.
Phao Phao chỉ chăm chăm vào Hào San Hô trước mắt.
Nàng không để ý rằng bốn con Bạch Tuộc khổng lồ đã bao vây nàng.