Lâm Phong và Trương Hiểu Vũ trở về Hồng Vũ Thành khi trời vừa nhá nhem tối.
Trên đường, Trương Hiểu Vũ ghé vào một tửu quán, mua một vò rượu mạnh hảo hạng.
Khi cả hai về đến trước cửa nhà, họ thấy Elena và Aaliyah đang chờ sẵn.
Hai người họ đến đây từ giữa trưa, thấy cửa viện khóa nên đoán Lâm Phong và Trương Hiểu Vũ ra ngoài ăn cơm. Ai dè, đợi mãi chẳng thấy.
Elena thấp thỏm không yên. Cô còn định nhờ Lâm Phong để hoàn thành chỉ tiêu năm nay.
Sáng nay, cô đã liên hệ xong hai mỏ quặng sắt, chỉ chờ Lâm Phong đến để bàn giá cả.
Cô sợ nhất là hai người họ đã ra ngoài săn ma.
Rất nhiều tân binh không biết lượng sức, lần đầu đi săn mà không có người dày dặn kinh nghiệm dẫn dắt thì phần lớn sẽ không quay về được.
Thấy hai người trở về, Elena vội vàng đón:
"Hai người đi đâu về vậy?"
Lâm Phong vẫy tay chào hai người:
"Chúng tôi ra ngoài săn ác ma."
Aaliyah chạy đến bên Trương Hiểu Vũ, hỏi: "Vũ ca, anh có bị thương không?"
Trương Hiểu Vũ cười, sờ lên vết lõm trên khải giáp: "Chỉ xước xát chút thôi, không sao."
Aaliyah cau mày: "Hai người cũng liều lĩnh quá đấy. Hai người mà dám đi săn ma hoang dã. Thợ săn ma bình thường đều lập đội năm người."
Trương Hiểu Vũ đáp: "Không sao, năng lực của huynh đệ tôi định bằng năm người, tôi đi theo chỉ là người thừa thôi.
Elena nhìn Lâm Phong: "Thu hoạch thế nào?"
"Cũng tàm tạm. Săn được hai con Man Giác Ma và một con Lôi Giác Lang Ma.
Thu hoạch thì cũng quan trọng, nhưng chủ yếu là chúng tôi muốn rèn luyện một chút."
Elena có chút giật mình: "Ồ? Hai người các anh mà săn được ba con ác ma trong một ngày á?
Tính cả thời gian đi đường thì hai người đi săn ba con ác ma chắc chưa đến một canh giờ đâu nhỉ?”
Trương Hiểu Vũ nói: "Nửa canh giờ còn chưa tới."
Hai cô gái liếc nhìn nhau, xem ra hai người này cũng có chút thực lực.
Thần Châu Võ Giả được trưởng bối chiếu cố khác hẳn với Thần Châu Võ Giả bình thường.
Trang bị của họ cũng không phải thứ mà Thợ săn ma bình thường có được.
Lâm Phong mở cửa mời hai người vào nhà.
Aaliyah nhìn vò rượu trong ngực Trương Hiểu Vũ, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng: "Anh chuẩn bị cho em đấy à?"
Trương Hiểu Vũ gật đầu cười: "Đương nhiên rồi. Tôi đoán em sẽ thích loại rượu này."
Trong phòng cũng có chút đồ nhắm.
Trương Hiểu Vũ và Aaliyah vào nhà ăn thịt uống rượu.
Lâm Phong pha một bình trà, cùng Elena ngồi ngoài sân vừa uống trà vừa trò chuyện.
Elena nói: "Trưa nay, tôi đã giúp anh hỏi thăm rồi.
Xung quanh Hồng Vũ Thành có hai chủ mỏ quặng sắt muốn bán. Vị trí các mỏ cũng khá gần Hồng Vũ Thành.
Chỉ có điều, sản lượng của hai mỏ này bình thường, nếu không thì chủ mỏ đã không bán."
Lâm Phong không quan tâm đến sản lượng, anh nhấp một ngụm trà rồi hỏi: "Giá cả thế nào?"
“Một mỏ sản lượng cao hơn một chút thì bán một triệu ma tính.
Mỏ còn lại sản lượng thấp hơn thì bán sáu trăm nghìn ma tinh."
Lâm Phong sững sờ: "Đắt thế?"
Lâm Phong giấu trong người năm vạn ma tinh, cứ tưởng mình đã giàu có lắm rồi, ai dè nửa cái mỏ quặng sắt cũng mua không nổi.
Ngẫm lại, anh thấy cái giá này có lẽ không đắt lắm.
Dù sao thì đó cũng là quặng sắt, thứ có thể đẻ ra vàng.
Elena vội nói: "Giá này còn chưa đắt đâu. Nếu không phải chủ mỏ cần ma tinh để xoay vòng vốn thì chẳng ai bán quặng sắt đâu.
Giá rẻ hơn thì cũng có.
Nhưng sản lượng còn thấp hơn hai mỏ trên, ba trăm nghìn ma tinh là có thể mua được."
Lâm Phong lại sững sờ, dễ vậy sao?
Ba trăm nghìn ma tỉnh thì anh cũng không có. Vẫn phải bán một ít vũ khí.
Lâm Phong hỏi: "Mỏ quặng sắt ba trăm nghìn ma tinh đó có xa Hồng Vũ Thành không?"
"Không xa, chỉ cách thành mười dặm thôi.
Mỏ quặng đó thuộc về một vị trưởng lão của Vạn Hoa Cốc, đều là đồng hương Thần Châu của các anh."
Lâm Phong cười lạnh trong lòng. Ra ngoài, anh sợ nhất là gặp đồng hương.
Anh chẳng ưa gì mấy đại tông môn của Thần Châu.
Đám lão gia này kinh doanh ở Thái Hư mấy ngàn năm, quả nhiên ai nấy cũng giàu nứt đố đổ vách.
Lâm Phong lại hỏi: "Thương hội có hỗ trợ trả góp không?"
Elena khẽ động lòng. Cô cảm thấy vụ làm ăn này có hy vọng rồi.
"Thương hội có hỗ trợ trả góp.
Thời hạn tối đa là năm tháng.
Trong năm tháng này, mỗi tháng phải thanh toán 20% ma tinh, không được chậm trễ.
Nếu chậm trễ hoặc không thanh toán thì sẽ bị thu hồi mỏ quặng.
Số ma tinh đã thanh toán trước đó cũng không được trả lại."
Lâm Phong thấy như vậy cũng ổn. Tháng đầu tiên, anh chỉ cần trả sáu vạn ma tinh là có thể mua được mỏ quặng.
Có mỏ quặng trong tay là có thể chuyển khoáng thạch từ Thần Châu sang.
Đến lúc đó, muốn bao nhiêu ma tinh mà chẳng có, thừa sức trả số ma tinh còn lại trong năm tháng tới.
Lâm Phong do dự một lát rồi nói: "Được, mấy hôm nữa nếu cô rảnh thì dẫn tôi ra khỏi thành xem ba mỏ quặng đó."
Xem như vụ làm ăn này đã đàm phán thành công một nửa, tâm trạng Elena khá tốt.
Cô đặt chén trà xuống, cười híp mắt:
"Được thôi. Tôi sẽ sắp xếp sớm.”
Lâm Phong ít người quen ở Thái Hư, lại muốn phát triển nhanh chóng nên tạm thời chỉ có thể dựa vào Elena.
Chịu thiệt một chút cũng được. Lâm Phong không thiếu tài nguyên. Bất kể là binh khí hay quặng sắt, anh đều không thiếu.
Lý viên ngoại làm ăn ở Thần Châu Đại Lục, thu mua không ít sản nghiệp, trong đó có vài mỏ quặng sắt.
Hai người lại trò chuyện một hồi, Elena đứng dậy cáo từ.
Elena vừa đi không lâu thì Aaliyah cũng từ trong nhà đi ra. Cô chào Lâm Phong rồi rời đi.
Trương Hiểu Vũ từ trong nhà bước ra, nói: "Tiểu Phong, Aaliyah nói với tôi, Elena này nhân phẩm không ra gì.
Mấy thương nhân quặng sắt mà Elena giới thiệu đều là lừa đảo.
Chính Elena cũng từng bị lừa bởi những kẻ này.
Vậy mà Elena lại giới thiệu những kẻ lừa đảo này cho bạn bè, cùng nhau lừa gạt bạn mình.
Thực chất là, ả không muốn bạn bè xung quanh mình sống tốt hơn."
Lâm Phong thần sắc lạnh nhạt: "Tôi còn chưa xem Elena là bạn. Mọi người chỉ là dựa vào nhau để đạt được mục đích thôi.
Chúng ta biết Elena được bao lâu chứ.
Cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ cẩn thận."
Lâm Phong đã có kế hoạch hoàn chỉnh trong đầu. Mua quặng sắt dù tốn bao nhiêu ma tinh, đến cuối cùng chắc chắn anh sẽ khiến kẻ bán phải nhả ra.
Có chỗ dựa rồi, bước tiếp theo là tuyển mộ nhân viên.
Những người đang làm khổ sai ở tường thành là thích hợp nhất.
Một viên ma tinh có thể giảm bớt cho họ một năm khổ sai, chiêu mộ một người nhiều nhất cũng chỉ tốn hai trăm viên ma tinh.
Lâm Phong dự định chiêu mộ trước mười người.
Đến lúc đó, anh sẽ để họ phụ trách vận chuyển quặng sắt.
Trước mắt, anh phải nâng cao thực lực thêm chút nữa.
Buổi tối, Lâm Phong lấy ra một lô vũ khí từ không gian trữ vật, tổng cộng mười lăm thanh.
Trong đó, ba thanh chất lượng khá tốt.
Nếu bán hết cho Elena thì ít nhất cũng đổi được bảy vạn ma tinh.
Anh dùng năm vạn ma tinh để tu luyện, số còn lại cũng đủ để mua mỏ quặng và tuyển dụng nhân viên.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Lâm Phong bảo Trương Hiểu Vũ đi tìm Elena và Aaliyah.
Trương Hiểu Vũ nhanh chóng dẫn hai người đến.
Xoảng! Lâm Phong ném vũ khí lên bàn.
"Ra giá đi."
Aaliyah cầm lấy một cái đại chùy, nói: "Elena tỷ tỷ, lần này chúng ta đấu giá công bằng."