Lâm Phong càng đánh càng hăng, tốc độ thân pháp cùng khả năng nắm bắt thời cơ của hắn ngày càng tiến bộ.
Lôi Giác Lang Ma đã trở thành đối tượng luyện tập của Lâm Phong.
Thân thể Thái Hư này quả thực cần rèn luyện. Sinh mệnh thuộc tính đã đủ, chiêu thức cũng nắm vững, nhưng mỗi khi xuất chiêu đều cảm thấy hơi vướng víu.
Thân thể không theo kịp tốc độ phản ứng của linh hồn, cần phải tôi luyện thêm.
Lâm Phong cảm thấy mình nên thường xuyên đến Thái Hư giết ác ma, dù không vì ma tinh thì cũng phải cho Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm ăn no.
Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm chính là một đại sát khí của hắn ở Thái Hư.
Trong tình huống không có chân khí, chỉ dựa vào chiêu số, Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm vô cùng sắc bén chiếm được lợi thế lớn.
Lâm Phong thỉnh thoảng liếc mắt nhìn về phía mấy Liệp Ma Nhân của Vạn Độc Môn ở đằng xa.
Hắn đã sớm nhìn thấy bọn họ thông qua giao diện thuộc tính.
Những người này cứ bám theo hai người mình, chắc chắn không có ý tốt.
Lâm Phong định dụ mấy người Vạn Độc Môn ra, xem rốt cuộc bọn chúng muốn gì.
Lôi Giác Lang Ma trúng mười mấy kiếm, sinh mệnh thuộc tính giảm xuống còn chín vạn, không còn lợi hại như lúc đầu.
Điện quang xung kích của Lôi Giác Lang Ma không còn gây hại lớn cho Lâm Phong.
Lâm Phong đã có chủ ý.
Hắn thừa lúc Lôi Giác Lang Ma phóng thích quả cầu sét, cưỡi lên lưng nó, dùng Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm đâm vào hậu tâm Lôi Giác Lang Ma.
Lâm Phong hai tay nắm chặt chuôi kiếm.
Lôi Giác Lang Ma giãy giụa không thoát, lại phóng thích điện giật.
Lần này Lâm Phong không tránh, hắn muốn tạo ra một màn lưỡng bại câu thương.
Ầm ầm, đùng đùng, điện quang chớp động xung quanh Lôi Giác Lang Ma.
Trong bụi cỏ, năm người của Vạn Độc Môn thấy cảnh này liền kích động.
“Đợi lâu như vậy, cơ hội cuối cùng cũng đến.”
"Tên này bị điện giật của Lôi Giác Lang Ma trúng đích, không chết cũng phải tê liệt một thời gian dài."
Tên tráng hán cầm đầu run tay, nắm chặt đao.
"Thừa lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn, mọi người chuẩn bị sẵn sàng. Chờ ta xông ra, các ngươi lập tức đuổi theo."
Mấy người cầm binh khí, chờ đội trưởng xông lên.
Lôi Giác Lang Ma phát động điện giật, Lâm Phong gắng gượng chịu đựng, không buông tay.
Hai mắt Lôi Giác Lang Ma tối sầm lại, hai chân mềm nhũn, nằm rạp xuống đất, hóa thành một làn khói đen tan biến.
Lôi Giác Lang Ma biến mất, Lâm Phong ngã xuống đất.
Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm cắm trên mặt đất, Lâm Phong hai tay vẫn giữ tư thế cầm kiếm, trông như bị tê liệt.
Trương Hiểu Vũ chạy tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Lâm Phong hỏi: "Tiểu Phong, cậu sao rồi?"
Lâm Phong không trả lời, tiếp tục giả vờ tê liệt.
Trong bụi cỏ, đội trưởng tiểu đội săn ma của Vạn Độc Môn cuối cùng không nhịn được.
"Giết!"
Hắn hét một tiếng, vung đại đao dài ba mét, từ trong bụi cỏ xông ra.
Đại đao kéo lê trên mặt đất, tóe ra một chuỗi lửa.
Bốn đồng đội theo sát phía sau.
Lâm Phong hơi hiếu kỳ, mấy người này sao lại trực tiếp vậy.
Không thèm giả bộ gì, xách binh khí xông lên luôn.
Trương Hiểu Vũ đứng dậy, chắn trước người Lâm Phong.
Hắn nắm chặt trường kiếm trong tay, cơ thể không khỏi run rẩy.
Hắn cảm thấy lần này toi rồi, năm người xông tới trông không phải loại lương thiện.
Lâm Phong liếc mắt nhìn năm người Vạn Độc Môn đang xông tới.
Thuộc tính của mấy tên này còn chưa đến vạn.
Chắc là loại lâu năm lăn lộn ở vùng hoang dã bên ngoài, đội Liệp Ma Nhân cấp thấp.
Những người này chắc ít giết ác ma, nhưng cướp giết Liệp Ma Nhân khác thì có kinh nghiệm.
Khi Lâm Phong và bọn chúng cách nhau khoảng mười bước, hắn đột nhiên động.
Lâm Phong rút Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm, hai bước chắn trước người Trương Hiểu Vũ.
Tên tráng hán cầm đầu trừng lớn mắt nhìn Lâm Phong, không ngờ hắn không bị tê liệt.
Trong mắt tráng hán lộ ra hung quang, hai tay vung lên.
Thanh đao dài ba mét mang theo một chuỗi lửa, từ dưới lên chém về phía Lâm Phong.
Lâm Phong không dừng lại, nghiêng người bước một bước, tránh được trường đao.
Khi lướt qua tên tráng hán cầm đầu, Lâm Phong thuận tay vung kiếm lên cổ hắn, rồi tiếp tục xông về phía trước.
Người phía sau tráng hán đâm một thương về phía Lâm Phong.
Lâm Phong xoay người, trường thương đâm sượt qua nách hắn.
Nhát thương hụt, người kia lạnh cả sống lưng.
Khi Lâm Phong xoay người, hắn phản tay nắm chặt trường kiếm, chém vào cổ người thứ hai.
Người thứ ba khá quyết đoán, thấy Lão Đại và Lão Nhị bị giết, trực tiếp ném song đao trong tay.
Lâm Phong lúc này đang quay lưng về phía người kia, không thấy song đao bay tới.
"Cẩn thận!" Trương Hiểu Vũ vội vàng nhắc nhở.
Lâm Phong khẽ động đậy tai, nghe được quỹ đạo bay của song đao.
Hắn đột ngột ngả người về phía sau, gáy như dán xuống đất.
Song đao bay sượt qua ngực Lâm Phong.
Lâm Phong liên tục nhún chân, ngả người ra sau, lao về phía hai người cuối cùng.
Một trong hai người quay đầu bỏ chạy.
Người còn lại giơ đao xông về phía Lâm Phong.
Lâm Phong duỗi thăng tay, đưa trường kiếm lên quá đỉnh đầu, chân dùng lực, xoay người bay lên.
Xoạt xoạt xoạt, phập.
Mũi kiếm xuyên qua cổ người đang xông tới.
Lâm Phong không giảm thế, bay đến sau lưng người cuối cùng, trường kiếm rạch một đường trên cổ hắn.
Lâm Phong bay thêm bốn năm mét nữa rồi mới tiếp đất.
Sau khi tiếp đất, hắn xoay người một cách hoa lệ, loại bỏ lực xoắn, thuận thế tra Ma Linh Ẩm Huyết Kiếm vào vỏ sau lưng.
Một loạt động tác này diễn ra chớp nhoáng.
Khi Lâm Phong tra kiếm vào vỏ, năm người vẫn ôm cổ, máu phun ra xối xả.
Bịch, bịch...
Lâm Phong xoay người, năm người mới lần lượt ngã xuống đất.
Trong mắt năm người tràn ngập sợ hãi, không cam lòng và hối hận.
Lúc đi săn ác ma, Lâm Phong đã thể hiện thực lực bất phàm, nhưng bọn chúng vẫn không chịu bỏ cuộc.
Trong lòng ôm hy vọng may mắn, muốn làm ngư ông đắc lợi.
Kết quả bị Lâm Phong dụ ra, lãnh trọn một cú pentakill chớp nhoáng.
Trước khi ngã xuống, bọn chúng mới hiểu ra, Lâm Phong chắc chắn đã biết sự tồn tại của chúng từ lâu.
Vừa rồi giả vờ bị điện giật tê liệt, chính là để dụ bọn chúng ra.
Bọn chúng giống như Joker nằm trong bụi cỏ quá lâu, cuối cùng mất cả mạng.
Vũ khí và ma tinh trên người đều thuộc về hai người kia.
Trương Hiểu Vũ đứng bên cạnh, thấy vậy nhiệt huyết sôi trào.
Tiểu Phong ra tay chưa đến một hơi thở đã xử lý xong năm Liệp Ma Nhân trông như hung thần ác sát.
Quan trọng là động tác của Tiểu Phong quá đẹp, mượt mà vô cùng.
Tiểu Phong đúng là võ thần chuyển thế, dù không cần chân khí, chỉ dựa vào chiêu thức vẫn vô địch.
Người với người so sánh thật là hết nói, mình đến Thái Hư trước Tiểu Phong lâu như vậy, thực lực lại kém xa.
Mình phải chăm chỉ tu luyện thôi, không thể cả ngày nghĩ đến mấy em ngực bự ở Thái Hư nữa.
Lâm Phong đi đến bên cạnh bọn chúng, bắt đầu lục soát chiến lợi phẩm.
Hắn thấy Trương Hiểu Vũ đứng ngây ra đó, liền gọi một tiếng.
"Trương ca, ngẩn người ra đó làm gì, giúp lục soát chiến lợi phẩm đi.
Nếu không có gì bất ngờ, năm tên này mới là thu hoạch lớn nhất của hai anh em mình hôm nay."
"À, à, tôi giúp một tay."
Trương Hiểu Vũ phản ứng lại, đi lục soát tên tráng hán cầm đầu trước.
Ngoài thanh đại đao ba mét, trên người gã còn có một cái Hộ Tâm Kính, trong túi đựng hơn một trăm ma tính.
"Tiểu Phong, cậu nói đúng thật.
Tên này có hơn một trăm ma tinh, hai anh em mình đi săn bao lâu mới kiếm được từng này?"
Lâm Phong gật đầu, "Cũng tại mấy tên này lòng dạ xấu xa.
Nếu không hai anh em mình chỉ kiếm được ba viên ma tinh mang về."
Trương Hiểu Vũ cầm thanh đao dài ba mét của tráng hán vung vấy hai vòng, thích thú không rời tay.
"Thanh đao này không tệ, rất thích hợp đi săn."
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn Trương Hiểu Vũ, "Cậu thích thì cứ giữ lại dùng đi."
"Loại tang vật này có thể lấy ra dùng trực tiếp được sao?"
Lâm Phong nói: "Vậy cậu đưa cho tôi trước, tôi tìm thợ rèn gia công lại cho."
"Được."
Trương Hiểu Vũ ném thanh đao ba mét cho Lâm Phong, Lâm Phong thu vào không gian trữ vật.
Lâm Phong báo tin cho người Thần Châu, bảo họ dùng Thiên Ngoại Vẫn Thạch, Huyền Thiết và các vật liệu khác chế tạo lại một thanh đao dài ba mét.
Hai người lục soát xong, Lâm Phong cất chiến lợi phẩm vào không gian trữ vật.
Trương Hiểu Vũ tươi cười hớn hở, "Lần này thu hoạch không tệ.
Năm thanh bình khí, hơn ba trăm ma tỉnh, còn có một cái Hộ Tâm Kính và một bộ hộ oản.”
Lâm Phong cười, hắn không để những thứ này vào mắt.
Hắn dự định về sẽ mua một mỏ quặng, sau đó dùng quặng sắt từ Thần Châu đổi lấy ma tinh.
Hắn phải nhanh chóng tăng thực lực lên, để nhục thân ở Thần Châu cũng bắt đầu sử dụng ma tinh để cường hóa bản thân.