Tô Cửu Nguyệt chỉ cảm thấy kỳ lạ chứ không hỏi gì thêm, nàng cúi đầu lẳng lặng bước theo Tô Di. Thế nhưng, ngay khi họ vừa đi ngang qua sạp hàng của lão đạo sĩ, ông ta bỗng nhiên cất tiếng gọi giật lại:
Tô Cửu Nguyệt ngẩn ra một lúc. Nàng thầm nghĩ các đạo sĩ bây giờ vì muốn mời chào khách hàng mà vất vả đến mức này sao, thật chẳng dễ dàng gì.
Nghe ông ta nhắc tới chuyện này, Tô Cửu Nguyệt mới sực nhớ ra. Đúng là có chuyện như vậy thật! Hồi họ còn ở trấn Ngưu Đầu, có một vị đạo sĩ đến xin nước uống, lúc đó ông ta từng bảo sau này nàng sẽ đến kinh thành. Khi ấy Ngô Tích Nguyên vừa mới bình phục, nàng làm sao dám mơ đến ngày hôm nay? Lúc đó nàng chẳng hề để tâm, giờ nhìn lại mới thấy lão đạo sĩ này nói chuẩn xác đến lạ lùng.
Đây là lần thứ hai Tô Cửu Nguyệt nhận bùa của ông ta. Nàng và Tô Di mỗi người đeo một tấm, cảm ơn lão đạo sĩ rồi dìu nhau leo lên những bậc thang cao vút trước cổng chùa Từ An.
Tô Di là người có võ, Tô Cửu Nguyệt cũng không phải tiểu thư yếu đào tơ, nên 81 bậc thang này không làm khó được họ.
Lúc này nắng đã nhạt màu, người từ trong chùa đi ra đông hơn người đi vào. Tô Cửu Nguyệt và Tô Di được một tiểu hòa thượng dẫn đi thắp hương. Cửu Nguyệt còn bỏ thêm chút tiền công đức vào hòm, sau đó mới cầm ống xăm, nhắm mắt cầu nguyện.
"Lạch cạch!" – một chiếc thẻ tre rơi xuống.
Sơn Tam
Trang viên của phủ Yến Vương nằm trên đỉnh núi, và con đường dẫn lên đó tình cờ đi ngang qua trang viên của Dụ Nhân quận chúa. Đúng lúc xe ngựa của họ đi tới, Dụ Nhân quận chúa cũng vừa mới xuống xe. Theo vai vế, Tô Di là biểu tẩu (chị dâu họ) của Quận chúa, cuộc đụng độ này chắc chắn sẽ phải có màn chào hỏi xã giao.