"Thái y thự các người khinh người quá đáng! Thấy bổn Quận chúa thất thế nên ngay cả việc khám bệnh cũng làm qua loa lấy lệ sao? Chuyện hôm nay không xong đâu! Bổn Quận chúa dù mất mẹ nhưng vẫn mang dòng máu hoàng gia! Người đâu! Mau lấy áo choàng cho ta! Ta muốn vào cung diện thánh!" Dụ Nhân quận chúa nghiến răng nghiến lợi vì tức giận.
Lưu thái y và Tô Cửu Nguyệt mặt mày tái mét. Từ lúc bước chân vào đây, họ luôn cẩn trọng từng li từng tí, lễ nghi chu toàn, chẳng dám sai nửa lời. Không hiểu rốt cuộc sơ suất ở đâu mà lại khiến vị Quận chúa này nổi trận lôi đình đến thế?
Nghe thấy cô ta đòi vào cung cáo trạng, cả hai đều giật thót mình. Nếu chuyện này làm ầm lên trước mặt Hoàng thượng, không chỉ hai người họ gặp rắc rối mà e rằng cả Thái y thự cũng bị vạ lây.
Lưu thái y vã mồ hôi hột, vội vàng thanh minh:
Dụ Nhân quận chúa hừ lạnh, liếc xéo Tô Cửu Nguyệt:
Nói đoạn, cô ta nhăn mũi vẻ chê bai:
Tô Cửu Nguyệt thấy tủi thân nhưng biết thân biết phận nên im lặng chịu trận. Nói nhiều sai nhiều, tốt nhất là không nói gì.
Lưu thái y lúc này mới vỡ lẽ nguyên nhân khiến Quận chúa phật ý. Ông thầm thở dài giải thích:
Dụ Nhân quận chúa nhìn Tô Cửu Nguyệt với vẻ nửa tin nửa ngờ:
Lưu thái y cuống quýt đến nhăn nhúm cả mặt mày, chỉ hận không có thêm cái miệng để phân bua:
Lời cam đoan chắc nịch này khiến Dụ Nhân quận chúa tin đến bảy tám phần. Đúng lúc đó, một tiểu nha hoàn từ bên ngoài hớt hải chạy vào bẩm báo:
Tô Cửu Nguyệt ngẩn người, Dụ Nhân quận chúa càng ngạc nhiên hơn.
Yến Vương phi? Tô Di? Người mà cả kinh thành mong mỏi mời dự tiệc ngắm hoa nhưng chưa bao giờ nể mặt ai, nay lại phái người đến phủ cô ta sao?
Đến làm gì? Cô ta và Tô Di chẳng có chút giao tình nào, thậm chí hồi nhỏ còn có xích mích.
Hồi bé, cô ta từng ép Tô Di đổi trâm cài tóc. Chuyện này cô ta làm với nhiều người rồi, ai cũng sợ sệt không dám ho he, chỉ có Tô Di là đi thẳng đến mách Hoàng thượng. Đó là lần đầu tiên cô ta bị mẹ mắng, còn bị Hoàng thượng cấm túc suốt một năm trời. Cũng từ đó, cô ta hiểu ra trên đời này, ngoài mấy vị công chúa trong cung thì tuyệt đối không được đắc tội với Tô Di.
Tiểu nha hoàn thưa:
Sơn Tam
Dụ Nhân quận chúa kinh ngạc nhìn Tô Cửu Nguyệt với ánh mắt khác hẳn:
Tô Cửu Nguyệt cũng bất ngờ khi Tô Di tìm đến tận nơi, nhưng nàng hiểu ngay cô ấy đang giải vây cho mình. Nàng gật đầu:
Dụ Nhân quận chúa lúc này mới dịu giọng, xua tay:
Tô Cửu Nguyệt hành lễ rồi lui ra, thở phào nhẹ nhõm.
Lưu thái y cũng như trút được gánh nặng ngàn cân. Ông nói với Tô Cửu Nguyệt:
Ông hạ giọng dặn dò thêm:
Lời dặn dò tâm huyết này xuất phát từ sự thương mến thật lòng của Lưu thái y dành cho cô gái trạc tuổi cháu mình. Tô Cửu Nguyệt cảm động đáp:
Tô Cửu Nguyệt vừa đi khỏi, Nghênh Xuân liền rót nước cho chủ nhân, làu bàu:
Nhập Hạ lườm Nghênh Xuân một cái khiến cô ả im bặt, rồi vội vàng khuyên giải:
Dụ Nhân quận chúa gật gù:
Nhập Hạ nói thêm:
Dụ Nhân quận chúa nghe vậy liền quyết định: