Lòng Tô Cửu Nguyệt thắt lại, không hiểu Quận chúa điện hạ có chuyện gì mà nổi trận lôi đình đến thế.
Sắc mặt Lưu thái y cũng chẳng khá hơn là bao. Hạng người như họ làm nghề y, sợ nhất là gặp phải bệnh nhân đang cơn nóng giận, không chỉ hại thân mà còn dễ khiến họ bị vạ lây.
Gã sai vặt dẫn đường thấy tình hình căng thẳng cũng không dám đường đột đưa người vào ngay. Thái y ở Thái y thự tuy chức quan không cao, nhưng ai chẳng có lúc ốm đau bệnh tật, nên các phủ đệ cũng chẳng dám tùy tiện đắc tội.
Lưu thái y cũng chẳng muốn chui đầu vào rọ lúc này, bèn gật đầu:
Gã sai vặt vào nói nhỏ với một tiểu nha hoàn hạng ba đang gác cửa. Cô bé bảo gã đợi rồi chạy vào trong thông báo. Một lát sau, một đại nha hoàn mặc áo vàng nhạt bước ra.
Gã sai vặt đáp lời rồi quay lại dẫn Tô Cửu Nguyệt và Lưu thái y vào. Nhập Hạ cũng đi theo sau.
Vừa gặp Lưu thái y, Nhập Hạ vội vàng hành lễ rồi nói:
Lưu thái y nghe xong cũng thấy đau đầu. Ông chỉ là một thái y nhỏ bé, người ta là Quận chúa lá ngọc cành vàng, sao chịu nghe lời ông? Làm cái nghề này lâu năm, ông thừa hiểu muốn sống thọ thì phải bớt lo chuyện bao đồng, chuyện gì nên nói, chuyện gì nên tránh, trong lòng đều phải tự có thước đo.
Ông thở dài, nói khéo:
Nhập Hạ đáp:
Nói đến đây, ánh mắt cô dừng lại trên người Tô Cửu Nguyệt đang đứng khép nép bên cạnh:
Lưu thái y đã hứa với Triệu ma ma sẽ chiếu cố người mới, liền lên tiếng giải vây:
Nhập Hạ có tin tưởng Tô Cửu Nguyệt hay không thì chưa biết, nhưng cô rất tin tưởng Lưu thái y. Ông đã khám bệnh cho phủ Trưởng công chúa mười mấy năm nay, là người rất đáng tin cậy.
Căn phòng của Quận chúa được bài trí vô cùng lộng lẫy, nhưng nếu so sánh với phòng của Di Đồ thì Tô Cửu Nguyệt cảm thấy đồ đạc ở đây có vẻ hơi... quá mới. Nàng không hiểu về giá trị đồ cổ nên chỉ thấy phòng của Di Đồ ở dễ chịu hơn. Cũng may là nàng không hiểu, nếu không nàng sẽ biết vì sao Dụ Nhân quận chúa mấy ngày nay lại hay cáu gắt như vậy.
Sau khi Trưởng công chúa qua đời, phủ Công chúa bị thu hồi theo quy định. Dụ Nhân quận chúa phải dọn về phủ riêng của mình. Vốn dĩ trong phủ Công chúa có rất nhiều đồ đạc quý giá vượt quá quy chế, cô ta không được phép giữ lại mà phải nộp vào kho. Chỉ có một số ít của cải riêng của mẹ là mang đi được. Khổ nỗi Trưởng công chúa lúc sinh thời nổi tiếng ăn chơi xa xỉ, tiền bạc đồ đạc trong phủ đã bị bà tiêu xài gần hết, chẳng để lại được bao nhiêu cho con gái.
Với đẳng cấp quý tộc như họ, dùng đồ mới toanh trong phòng bị coi là thiếu bề dày gia thế. Một gia tộc danh giá thực sự thì tranh treo tường phải là b.út tích của đại sư tiền triều, bàn ghế phải là đồ gỗ quý từ thời trước... Chẳng ai lại đi khoe đồ mới cả.
Hôm nay phủ Định Quốc Công mở tiệc trà lại không mời Dụ Nhân quận chúa, điều này càng như đổ thêm dầu vào lửa. Cô ta định đích thân đến đó làm cho ra lẽ nhưng bị đám nha hoàn thân tín ngăn cản, thế là trút giận lên đồ đạc trong phòng.
Thực ra, việc bị mọi người xa lánh cũng một phần do lỗi của chính cô ta. Những năm qua, cậy thế mẹ mình là Trưởng công chúa, cô ta đã đắc tội không ít người. Giờ đây chỗ dựa không còn, Hoàng thượng cũng tỏ ý không hài lòng, thì ai lại dại gì mà đi ngược gió để thân thiết với cô ta?
Nể mặt Lưu thái y là người cũ, Dụ Nhân quận chúa lần này kìm nén cơn giận. Cô ta xõa tóc, nằm tựa người trên sập, để một tiểu nha hoàn đứng bên cạnh xoa bóp thái dương.
Tô Cửu Nguyệt lén ngước mắt nhìn, nhận ra tiểu nha hoàn kia trông rất quen, chính là người hôm qua đã đuổi nàng và Dương Liễu đi.
Dụ Nhân quận chúa không bảo đứng lên, chỉ mệt mỏi hỏi:
Sơn Tam
Lưu thái y thầm nghĩ trong bụng: Nha hoàn nhà cô đã bảo là cô bị nhiễm lạnh rồi, còn hỏi tôi làm gì? Nhưng ngoài miệng ông vẫn cung kính:
Dụ Nhân quận chúa "ừ" một tiếng, Lưu thái y liền quay lại nháy mắt ra hiệu cho Tô Cửu Nguyệt.
Lúc này nàng mới đứng dậy, rón rén bước tới bên sập, khom người nói nhỏ:
Tiểu nha hoàn bên cạnh nghe giọng nói quen thuộc liền liếc nhìn nàng một cái đầy ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ vén tay áo của chủ nhân lên.
Tô Cửu Nguyệt từng bắt mạch cho nhiều bà con ở quê, lại được Triệu ma ma chỉ dạy thêm, nên việc chẩn đoán cảm mạo thông thường không làm khó được nàng.
Lưu thái y nghe xong gật gù:
Ngay lúc hai người chuẩn bị lui ra, Dụ Nhân quận chúa bỗng cau mày, quát lớn:
Cả hai giật mình dừng bước. Lưu thái y vội xoay người chắp tay:
Dụ Nhân quận chúa ngồi bật dậy, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào Tô Cửu Nguyệt. Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Đến cả Lưu thái y cũng cảm nhận được cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng phát.
Không phải cô ta nhận ra Tô Cửu Nguyệt là người hôm qua, mà cơn giận của cô ta bắt nguồn từ một lý do khác.
Bất ngờ, Dụ Nhân quận chúa cầm chiếc chén ném mạnh xuống đất vỡ tan tành, rồi nhảy xuống khỏi sập, chân trần dẫm lên sàn nhà lạnh lẽo, chỉ thẳng vào mặt họ mà mắng:
Lưu thái y ngơ ngác, chưa hiểu mình đã làm sai điều gì. Nhưng thấy Quận chúa đang cơn tam bành, ông và Tô Cửu Nguyệt vội vàng quỳ rạp xuống tạ lỗi: