Thẩm Trường Lâm hiện giờ đối với "Chị Chín Trăm Triệu" có thái độ kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng tránh xa)...
Nói sao nhỉ...
Nhiều người nói cô ấy là "nằm không cũng trúng đạn", thực ra không phải vậy. Vốn dĩ Tiểu Thôi không hề nhắm vào cô, là tự cô nhảy ra nói mình rất "vui vẻ" — tại hiện trường quay phim "Điện thoại 2", Võ Nguyệt rất vui vẻ...
Đây không phải nằm không trúng đạn, đây là "chặn đạn + mỉa mai".
Mỉa mai rất thành công, vui vẻ rất triệt để.
Lúc thầy Thôi bắt đầu bóc trần vụ "hợp đồng âm dương", Phạm Chín Trăm Triệu làm văn bản tuyên bố muốn kiện người ta, sau đó chuyện làm lớn lên thì lại khóc lóc sướt mướt cầu xin tha thứ, nói rằng lúc đó mình chẳng biết gì cả...
Diễn viên muốn diễn tốt một vai diễn, vẫn là chuyện rất bình thường!
Thực ra, không có diễn viên nào sinh ra đã muốn nhận đóng phim rác...
Nhưng ở thời đại này, muốn không đóng phim rác thật quá khó.
Huống hồ đi đến ngày hôm nay, có thể nổi tiếng chắc chắn không thể thiếu sự dìu dắt và giúp đỡ của những người đi trước trong nghề. Nỗ lực tất nhiên quan trọng, nhưng cũng cần có cơ hội để bạn phát huy. Nếu là tiền bối từng dìu dắt bạn, bảo bạn đi đóng một bộ phim thương mại kiếm tiền, dù trong lòng không muốn, cũng rất khó mà mặt dày từ chối...
Nếu vì cố chấp mà đắc tội với công ty mình hoặc những nhân vật lớn khác, ảnh hưởng gây ra cho sự nghiệp có thể là không thể cứu vãn!
Thẩm Trường Lâm được coi là kẻ khác biệt, anh thực sự là một tấm biển hiệu vàng ròng — phim anh quay không có phim nào là rác cả!
Khán giả có nhận thức cơ bản về anh: Vị đạo diễn này rất đáng tin.
---❊ ❖ ❊---
"Anh đã xem 'Vạn vật sinh trưởng' chưa?"
"...Chưa, anh vẫn luôn khá bận..."
"Vạn vật sinh trưởng", bộ phim mà chị Chín Trăm Triệu đã dốc hết tâm tư...
Chính là bộ phim đụng độ với "Quá nhanh quá nguy hiểm 7", rồi doanh thu phòng vé lỗ thê thảm đó.
"Nhưng tác phẩm của Phùng Đường rất khó chuyển thể!"
"Em biết ông ấy?"
"Ừm, từng giao thiệp rồi! Mua cuốn 'Bắc Kinh, Bắc Kinh' của ông ấy, chuẩn bị chuyển thể thành phim chiếu mạng!"
"Bắc Kinh, Bắc Kinh" chính là "Xuân phong thập lý bất như nhĩ"...
Nhắc đến Phùng Đường, Thẩm Trường Lâm nhớ ra một chuyện: "Đánh giá thế này, tùy bút của Phùng Đường mang phong cách cực kỳ cá nhân. Trước hết là âm khí nặng, đủ loại danh từ chỉ cơ quan nội tạng, cùng với một đống từ đồng nghĩa vô nghĩa, cứ như tập thể dục buổi sáng mà tuôn ra, khiến người ta cảm thấy nếu không cho ông ta hai liều estrogen thì sẽ chẳng bao giờ dứt. Hơn nữa cấu trúc văn chương cũng đặc biệt nổi bật, thích dùng dấu phẩy để tạo nhịp điệu, đôi khi dùng nhiều quá, sẽ tạo cho người ta cảm giác như bị hen suyễn vậy."
"Bộ ba Bắc Kinh: 'Vạn vật sinh trưởng', 'Mười tám tuổi cho em một cô gái', 'Bắc Kinh, Bắc Kinh'... Bề ngoài viết về cô gái, thực chất là một loại cảm xúc. 'Vạn vật sinh trưởng' là điển hình, có chút mùi vị 'câu chuyện tàn khốc về tuổi thanh xuân của thiếu niên hormone, tập trung vào một cơ thể phụ nữ trưởng thành đầy đặn mỹ miều'... Nhưng anh đoán Lý Du không quay ra được!"
"Tại sao? Anh còn chưa xem mà!"
"Vì em là nữ chính mà... Cô ấy chắc chắn sẽ quay em..."
"Thôi đi, em nói lại anh đấy~"
Phạm Tiểu Béo đảo mắt: "Nhưng mà, em trong phim đúng là đại diện cho cơ thể phụ nữ trưởng thành đầy đặn mỹ miều..."
"Ừm, quả thực... rất đầy đặn!"
Thẩm Trường Lâm nuốt nước bọt, sau đó làm như không có chuyện gì hỏi ngược lại: "Em tìm anh làm gì?"
Cô dịch vị trí, sát gần Thẩm Trường Lâm hơn: "Không có gì... Vốn nghe nói anh định quay một bộ phim tranh giải!"
"...Đưa cho đạo diễn Mưu rồi!"
"Sao? Anh cũng coi thường chị à?"
"...Không phải, kịch bản đó của anh nữ chính là thiếu nữ tầm 20 tuổi..."
"Không thể sửa một chút sao?"
"Không sửa được... Đây là bộ phim tập trung vào giới trẻ hiện nay... Điểm rơi là giai cấp..."
"Giai cấp?"
Phạm Chín Trăm Triệu đăm chiêu, rồi nói: "Nói cho anh một tin xấu, tư tưởng của em đối với anh đã không còn thuần khiết nữa rồi!"
Mẹ kiếp, Thẩm Trường Lâm còn muốn từng bước một thuyết phục cơ mà... Dù sao chị Chín Trăm Triệu cũng thực sự rất mỹ miều...
Nhưng cô rõ ràng khinh thường những thứ này...
Thôi vậy, cứ thế đi!
---❊ ❖ ❊---
Thực ra, chuyện quy tắc ngầm này, quan trọng nhất vẫn là nhìn vào tác phẩm!
Như bản "Hồng Lâu Mộng" mới, bảo không có quy tắc ngầm? Ai mà tin chứ?
Đại, Thoa, Phượng, ba nữ chính, diện mạo ba người họ trong nguyên tác không có điểm nào giống nhau, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau...
Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng Lý Thiệu Hồng là một kẻ ngốc thuần túy!
Nhưng như Lý An, đạo diễn Mưu chọn nữ chính, Triệu Văn Tuyên, Thang Duy, Củng Lợi, Chương Tử Di, Châu Đông Vũ, Nghê Ni.
Mọi người đều sẽ không tin có quy tắc ngầm. Đều tin họ là những người được chọn...
Lý do cực kỳ đơn giản, vì tác phẩm của họ đủ xuất sắc.
Tất nhiên rồi, còn một loại không gọi là quy tắc ngầm, đó là giao tế thường ngày...
Một cách để duy trì mối quan hệ.
Coi như là một kiểu xã giao, bạn không lên, họ sẽ cảm thấy bạn bất mãn với họ.
Bạn lịch sự lên giường với người ta một lần, có lẽ sau đó, anh ta vẫn sẽ không coi bạn ra gì, nhưng ít nhất anh ta sẽ không ghét bạn, bạn cũng không thua thiệt;
Nếu người này rất hài lòng về bạn, ghi nhớ ân tình này, thì sau này nếu bạn gặp chuyện, ít nhất có thêm một người bạn có thể giúp đỡ bạn. Đừng coi thường thứ gọi là ân tình, trong giới này, thứ coi trọng nhất chính là ân tình!
Nghe thì rất biến thái...
Nhưng chuyện này từ lâu đã được ghi chép lại: Mỹ miều hóa nó đi thôi!
Câu nói kinh điển của Oscar Wilde: "Mọi thứ trên đời đều liên quan đến tình dục, ngoại trừ tình dục. Tình dục liên quan đến quyền lực..."
Tuy nhiên, đối với Thẩm Trường Lâm, lên giường thì được, còn chuyện làm ăn thì tính sau...
Lấy tại chỗ, mây mưa xong xuôi, sau khi quần áo xộc xệch, chị Chín Trăm Triệu hài lòng cáo từ rời đi — cô ấy đâu cần bất kỳ lời hứa hẹn nào!
Kẻ cần lời hứa hẹn đều là kẻ yếu đuối!
Người chị thực sự không chỉ có thể đưa bạn bay cao, mà còn không bao giờ quấn lấy bạn.
Những "đại hoa" (diễn viên hạng A), ai mà chẳng là lăn lộn, bò ra từ trong gió tanh mưa máu?
Đi thảm đỏ thôi cũng có thể tạo ra khí phách như ra chiến trường!
Không như mấy cô "tiểu hoa"...
Người nào người nấy khiêm tốn cẩn trọng...
Haiz, tiểu hoa bây giờ sức chịu đựng quá kém, viết vài câu châm biếm là đã muốn sống muốn chết. Không có chút thủ đoạn và tâm cơ, chẳng trách diễn xuất không ra gì. Không trải qua chua cay ngọt bùi, tự nhiên không diễn ra được dư vị bên trong, chỉ nổi bề mặt...
Quay lại chuyện chính, Thẩm Trường Lâm ngồi lại vào ghế, chuẩn bị xem qua chương trình tuyên truyền của công ty về "Điệp vụ sông Mekong".
"Điệp vụ sông Mekong" lấy việc cải biên từ sự kiện có thật làm chủ đạo, trailer làm rất tinh tế, vật phẩm quảng bá các nơi cũng đã rải được vài vòng...
Nhưng... độ hot vẫn còn kém một chút!
Nói thêm một câu, độ hot cao nhất lại là "Từ trên trời rơi xuống" — Trương Nghệ Hưng, Trần Học Đông đóng chính, giám chế là Quách Kính Minh, nhà sản xuất thì có Chương Tử Di...
Dàn sao toàn bộ là ngôi sao.
Dịp lễ Quốc khánh có năm bộ phim, "Điệp vụ sông Mekong" xếp hạng độ hot thứ tư, chỉ cao hơn "Tuổi trẻ của tôi" một chút...
Đây không phải là dấu hiệu tốt!
Cầm điện thoại lên, định hỏi thăm bộ phận tuyên truyền, thì tiếng gõ cửa vang lên, anh buột miệng: "Vào đi!"
"...Anh qua đây ngay một lát!"
Nói xong, ngẩng đầu nhìn lên, giật mình: "...Sao em lại tới đây?"
Là Lưu Diệc Phi!
"Em không thể qua đây sao?"
Thẩm Trường Lâm nhìn ra sau lưng cô: "...Mẹ em... người quản lý đâu?"
"Em tự mình tới!"
------Lời người dịch------
"Mộng hoa lục" cũng khá ổn đấy...