Đặc biệt là cô tiểu cô nương ngu ngốc đó, nghe nói đại ca của nàng chính là tông chủ Thích Nguyệt Tông. Trước kia, ta đã cứu nàng một lần rồi, nếu lần này lại cứu được nhóm đệ tử của Thích Nguyệt Tông, lúc ấy ta cần vài viên Dục Long Thạch, cô nàng đó chắc chắn sẽ không từ chối.
Tóm lại, nhóm người Thích Nguyệt Tông này, nhất định phải cứu.
Chỉ là... làm sao để cứu?
Đây mới là điều quan trọng nhất.
Dù hiện tại ta có sức mạnh ra sao, cùng với Lục Tiểu Huyền có chiến lực đầy đủ, cũng không thể nào so bì với Thiên Lý Các hay Thanh Hải Tông các người, nhất là hắn gọi là Hổ Gia, Triệu Hổ, người ta tuyên bố không thể cùng ta và Lục Tiểu Huyền đương đầu.
Vậy nên muốn cứu bọn họ, không thể chỉ dựa vào mình ta và Lục Tiểu Huyền được.
Phải tìm một con đường khác.
Chính vì thế mà ta không vội vàng ra tay ngay, mà lặng lẽ ẩn tại chỗ bí mật, tiếp tục quan sát động tĩnh tại hiện trường.
Thì trong lúc này, cô tiểu cô nương ngu ngốc kia bất ngờ từ một bên rừng chạy ra, tiến đến gần Linh Thanh Huyền cùng đám đệ tử Thích Nguyệt Tông, chỉ thẳng Thiên Lý Các và Thanh Hải Tông mà lạnh lùng hô to: “Ngươi thật có gan, dám động đến đệ tử Thích Nguyệt Tông của ta! Ta khuyên ngươi tốt nhất ngoan ngoãn cút đi, nếu không ta Thích Nguyệt Tông nhất định sẽ không chịu tha cho ngươi.”
Ta nghe vậy không khỏi ngắn ngẩm.
Cô nàng này... thực sự ngu ngốc!
Đến lúc này rồi còn nhảy ra để tự tìm chết? Nghĩ lời vài câu lại có thể dọa được đối phương sao?
Nếu vậy thì trước kia ta cứu nàng làm gì?
Đúng là trí khôn kém quá rồi!
Nói xong, trên mặt Triệu Hổ cùng đồng bọn cũng tự nhiên phảng phất nụ cười lạnh lẽo, hắn ta lạnh lùng cười nói: “Lưu Hạ, ta đã sai vài đệ tử đi bắt ngươi rồi mà không được, thế mà ngươi lại tự mình đến đây. Ha ha ha, thật là ngu ngốc. Thôi, sau khi giết hết đám đệ tử Thích Nguyệt Tông này, ta sẽ đem ngươi trói lại làm vật đe dọa Thích Nguyệt Tông, chắc chắn họ sẽ ngoan ngoãn phục tùng.”
Lời nói ấy khiến những người còn lại cũng nở nụ cười nhạo báng.
Lưu Hạ liền mặt biến sắc, hết sức tức giận: “Ngươi... ngươi dám? Nếu ngươi dám...”
Lưu Hạ tức giận lớn tiếng.
“Đừng nói lung tung. Chúng ta có gan không là chuyện của ta. Nếu không phải vì chờ bảo vật đó phải mất thời gian mới xuất hiện, bọn ta đã thấy chán rồi, mới mới phí thời gian với các ngươi. Đám phế vật của Thích Nguyệt Tông các ngươi nên sớm xuống âm phủ khóc rồi.”
“Nhưng đã đến nước này mà còn muốn dọa chúng ta, thì thôi, chứng ta cũng không thèm nói nhiều, giờ đây sẽ đưa đám đệ tử Thích Nguyệt Tông này xuống địa ngục hết.”
Triệu Hổ nói xong, ánh mắt đột nhiên lóe lên sát khí.
Những người kia cũng hiểu ý, hừng hực khí thế xông vào nhóm đệ tử Thích Nguyệt Tông.
Nhìn thấy thế, ánh mắt mọi người đều hiện lên tuyệt vọng.
Đối đầu với thế trận đó, ngoài việc chờ chết ra, thật sự không còn phương pháp nào khác.
“Ta nói các ngươi ở đây làm loạn, làm ta tu hành phiền lòng, thật không vui chút nào! Nếu biết điều thì nhanh chóng cút đi đi!”
Bất ngờ, một giọng nói vang lên ở bầu trời.
Chỉ vừa kịp nhìn, một người một hổ bất ngờ xuất hiện giữa không trung.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là ta và Lục Tiểu Huyền.
“Là hắn sao?”
Lưu Hạ trông thấy ta, không khỏi hiện lên chút hy vọng.
Lúc trước nàng ta gặp nguy hiểm, ta cũng đã xuất hiện như vậy để cứu nàng.
Giờ đây cũng rơi vào tình thế hiểm nghèo, ta lại lần nữa đến.
Còn Linh Thanh Huyền cùng đám đệ tử Thích Nguyệt Tông, sắc mặt lại càng âm u hơn.
Bọn họ nhớ rõ lúc trước Lưu Hạ từng nói ta giết đệ tử Thích Nguyệt Tông và quấy rối nàng ta.
Lưu Hạ ghét ta sâu sắc như vậy, muốn cùng ta quyết một trận đến cùng.
Nhìn sắc mặt Linh Thanh Huyền lẫn đám đệ tử, Lưu Hạ đoán được họ đang nghĩ gì, liền giải thích: “Thanh Huyền sư huynh, trước kia ta đã hiểu lầm hắn, hắn không hề giết đệ tử Thích Nguyệt Tông, cũng không động vào ta, thậm chí vừa rồi hắn còn cứu một mạng ta.”
Nhìn thấy ta, Triệu Hổ và đám thuộc hạ lại nhíu mày không vui.
Một đệ tử Thiên Lý Các lạnh lùng nói: “Thằng nhỏ, ta khuyên ngươi đừng xen vào chuyện này. Đây là ân oán giữa Thiên Lý Các, Thanh Hải Tông và Thích Nguyệt Tông. Ngươi cứ cố chen chân thì cùng bọn họ chết với nhau.”
Lời nói hùng hồn như một đại môn phái uy nghiêm.
Nhưng nào có ảnh hưởng gì đến ta.
“Hahaha.”
Ta cười lớn: “Ta cũng khuyên các ngươi mau cút đi. Đây là lãnh địa của ta, không được phép ra vào, kẻ nào dám xâm phạm sẽ bị giết không tha!”
Vừa dứt lời, ta lập tức dồn tràn khí khái võ đạo trong người.
Nhưng thứ khí này chỉ mới đạt tầng thiên võ cảnh đầu tiên.
Đem lại cái nhìn khinh bị từ đám đệ tử Thiên Lý Các và Thanh Hải Tông.
“Thằng bé, thiên đường còn đường không đi, lại muốn xông vào địa ngục? Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí!”
Triệu Hổ cười lạnh.
Liền sau đó, khí tức tầng thiên võ cảnh tam trùng của hắn bùng nổ như núi lửa phun trào.
Chỉ trong tích tắc, khí tức mạnh mẽ tới đỉnh điểm.
Không chỉ hắn, toàn bộ đệ tử Thiên Lý Các và Thanh Hải Tông đều phát huy khí tức.
Lập tức, vô số áp lực của từng làn khí ập xuống người ta như bùn lầy đè nặng.
Tuy nhiên, khí đó với thân thể ta mạnh mẽ vô địch chẳng gây bao nhiêu tác động.
Muốn không bị áp lực đè ép, ta dễ dàng làm được.
Nhưng ta không làm.
Thay vào đó tỏ ra rất đau đớn rồi chịu thua: “A... đại ca các vị, ta biết sai rồi được không? Lúc nãy ta không nhận ra chân quý, các vị tha cho ta một mạng nhé?”
...
Mọi người im lặng ngượng nghịu.
Thằng nhỏ này... cũng chẳng còn liêm sỉ gì nữa.
Lưu Hạ và Linh Thanh Huyền cùng đám đệ tử mặt cũng đen lại.
Đặc biệt là Lưu Hạ.
Nàng tưởng rằng ta đứng ra là có khả năng cứu mình, giờ xem ra...
“Muốn cầu xin thì đã muộn rồi.”
Một đệ tử Thiên Lý Các nói.
Ngay sau đó, khí tức toàn bộ đệ tử không giảm mà tăng, dồn ép ta với sức mạnh cao cấp nhất.
“Vậy được rồi, để thể hiện sự xin lỗi, ta tặng các ngươi một bảo vật nhé. Bảo vật này cực kì hiếm, có lợi lớn cho võ giả, nhìn thấy chắc các ngươi sẽ rất thích.”
Ta giả vờ sợ sệt, còn ánh mắt lại lén lút phảng phất sự lanh lợi tinh quái.
/review-doi-linh" rel="nofollow">[Review] Đời Lính