Khi từng đạo thân ảnh xuất hiện, ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn lên người Cảnh Vân Tiêu, ai nấy đều như thể hắn đã giết hại người thân của họ.
Nhìn thấy những người này, Cảnh Vân Tiêu cũng có chút bất ngờ.
Hắn vừa mới đến Võ Minh Bảo không lâu, theo lý mà nói, căn bản không đắc tội nhiều người như vậy chứ?
“Ngươi chính là Tiêu Hoàng?”
Một lão giả trong số đó nhìn chằm chằm Cảnh Vân Tiêu, hung thần ác sát nói.
Cảnh Vân Tiêu cau mày: “Chính là ông nội ngươi đây?”
“Hừ, ngươi lá gan không nhỏ, dám giết người của Thiết Mộc gia tộc ta ở Thổ Nguyên Vực sao? Thiết Mộc gia tộc ta ở Thổ Nguyên Vực cũng được coi là hiển hách uy danh, đứng đầu, mà ngươi lại dám ngông cuồng đến vậy.”
Lão giả kia tức giận nói.
Thổ Nguyên Vực? Thiết Mộc gia tộc?
Đây là cái gì với cái gì vậy?
Cảnh Vân Tiêu một đầu mờ mịt, hắn chưa từng tiếp xúc với cái gọi là Thiết Mộc gia tộc ở Thổ Nguyên Vực, càng chưa từng giết bất cứ ai của Thiết Mộc gia tộc này.
“Ta nói các ngươi đừng vu oan giá họa lung tung được không? Ta giết người của Thiết Mộc gia tộc các ngươi lúc nào? Nói ra nghe xem nào, tốt nhất là nói rõ thời gian, nhân vật, địa điểm ra hết đi. Nếu như nói không ra, Tiêu Hoàng Môn của ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”
Cảnh Vân Tiêu cũng tức giận nói.
Lão giả kia lập tức chần chừ một chút, ấp úng nói: “Hừ, tiểu tử, ngươi giết người của Thiết Mộc gia tộc ta, bây giờ còn dám ở đây mà ngang ngược sao? Thiết Mộc gia tộc ta lẽ nào sẽ vu oan cho một tiểu tử miệng còn hôi sữa như ngươi sao? Điều đó có ích lợi gì cho ta ư?”
“Đừng đánh trống lảng, có bản lĩnh thì nói rõ thời gian, địa điểm, nhân vật ra đi?”
Cảnh Vân Tiêu gầm lên.
Nhưng lão giả kia còn chưa nói dứt lời, lại có biến cố xảy ra.
Chỉ thấy ở đằng xa lại có vài đạo thân ảnh lướt đến.
Cũng là hướng về phía Cảnh Vân Tiêu mà đến.
Mà lần này, vừa đến đã là hai thế lực.
“Ngươi chính là Tiêu Hoàng sao? Chính là ngươi đã giết chết đệ tử hạch tâm của Thiên Hạc Tông, một trong hai tông môn lớn nhất Thủy Nguyên Vực của ta sao? Ngươi lá gan không nhỏ nhỉ?”
Một lão phụ nhân của Thiên Hạc Tông trong số đó đầu tiên quát lớn với Cảnh Vân Tiêu.
“Đệ tử của Thanh Vân Nhai, một trong hai tông môn lớn nhất Thủy Nguyên Vực của ta rốt cuộc đã đắc tội với ngươi chỗ nào, mà lại khiến ngươi đại khai sát giới với đệ tử Thanh Vân Nhai ta?”
Một lão giả của tông môn khác cũng quát lớn.
Hai tông môn này lại là hai tông môn đỉnh cấp nhất Thủy Nguyên Vực ư?
Tiêu Hoàng lại cũng đắc tội với bọn họ sao?
“Chuyện gì thế này? Tiểu tử này rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu thế lực? Đầu tiên là Liễu Hạ Đồ? Lại còn Phong Hà Tông, bây giờ lại đắc tội với Thiết Mộc gia tộc, thế lực lớn nhất Thổ Nguyên Vực. Hiện tại lại có hai thế lực đỉnh cấp nhất Thủy Nguyên Vực đến hưng sư vấn tội sao?”
“Trời ạ, ta cứ nghĩ phải sau khi Cửu Vực Thanh Niên Đại Tái bắt đầu mới có thể thấy nhiều thế lực tề tụ đến vậy, không ngờ hôm nay những thế lực này lại đều vì một tiểu tử mà tập hợp ở đây.”
“Tiểu tử kia chết chắc rồi, cho dù là Tần lão e rằng cũng khó mà bảo vệ hắn được nhỉ?”
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng này làm cho chấn động.
Không ai ngờ tới, một tiểu tử bé nhỏ lại có thể cùng lúc hấp dẫn nhiều thế lực đến vây công như vậy.
“Thủy Nguyên Vực? Thiên Hạc Tông? Thanh Vân Nhai? Ta mẹ nó còn chưa từng nghe, cũng chưa từng thấy bao giờ, lấy đâu ra chuyện giết đệ tử của các ngươi? Các ngươi có phải là già rồi nên mắt mờ cả rồi không?”
Cảnh Vân Tiêu thực sự nổi giận rồi.
Ngay cả hắn cũng chưa từng nghĩ hôm nay lại biến thành thế này.
Nếu như hắn làm, hắn đã trực tiếp thừa nhận rồi.
Thế mà hắn căn bản không làm mà?
Chuyện không làm mà còn muốn vu oan giá họa lên đầu hắn sao? Hắn có thể dễ chịu được sao?
Đương nhiên là không dễ chịu.
“Tiểu tử, sự tình đã đến nước này, ngươi lại còn muốn chối cãi ư? Đệ tử Thiên Hạc Tông của chúng ta đã tận mắt thấy ngươi giết hại những đệ tử khác của Thiên Hạc Tông ta, ngươi cho rằng ngươi chối cãi là có thể xem thường chúng ta, muốn làm gì thì làm sao?”
Lão phụ nhân của Thiên Hạc Tông kia quát lên sắc lạnh.
Lão giả của Thanh Vân Nhai cũng quát lên: “Tiểu tử, nói đi, món nợ này ngươi định tính thế nào?”
“Tính? Tính cái gì? Tiêu Hoàng ta trước nay luôn dám làm dám chịu, nhưng chuyện ta không làm thì tuyệt đối sẽ không để người khác vu oan. Hôm nay ta không quan tâm các ngươi có ý đồ gì, nhưng muốn tính sổ với ta, thì cũng không dễ dàng như vậy đâu.”
Cảnh Vân Tiêu không hề sợ hãi chút nào.
Nhưng điều khiến hắn sụp đổ là.
Lại có tiếng xé gió truyền đến từ đằng xa.
Lần này, tổng cộng có năm tông môn đến.
Năm tông môn này đều là những tông môn nổi danh lẫy lừng khắp Cửu Vực.
Và khi bọn họ vừa đến đây, thì tất cả đều vênh váo chỉ trỏ gây khó dễ cho Cảnh Vân Tiêu, ai nấy đều nói Cảnh Vân Tiêu đã giết hại đệ tử của họ, rằng hắn là kẻ thập ác bất xá vân vân.
Cảnh Vân Tiêu cũng ngây người ra.
Mẹ nó chứ, rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Còn những người vây xem xung quanh thì càng thêm há hốc mồm kinh ngạc.
Trận thế này cũng quá khoa trương đi chứ?
Trong Cửu Vực, một nửa số thế lực đỉnh cấp nhất đều đến thảo phạt Cảnh Vân Tiêu sao?
Cảnh Vân Tiêu này rốt cuộc đã làm gì?
Một mình hắn thật sự đã giết nhiều đệ tử của các tông môn đến vậy sao?
Đây không phải là tự tìm cái chết thì là gì?
Ngay cả Tần lão và Tuyết Phi ở một bên, lúc này cũng nghẹn họng không nói nên lời.
Tuy rằng Thính Phong Khách Trạm có địa vị không thấp, nhưng nhiều thế lực như vậy đều đến thảo phạt Cảnh Vân Tiêu, thì bọn họ có muốn bảo vệ Cảnh Vân Tiêu cũng không thể bảo vệ được mà?
Chẳng lẽ tiểu tử này thật sự đã giết nhiều đệ tử của các thế lực đến vậy sao?
Nhưng nghĩ đến đủ loại hành động trước đây của Cảnh Vân Tiêu, thì cho dù hắn thật sự đã giết cũng đường như hợp tình hợp lý nhỉ?
“Hừ, tiểu tử, ngươi nói con trai ta và đệ tử Phong Hà Tông bị ngươi giết ở Thính Phong Khách Trạm là do thực lực không bằng người, thế còn đệ tử của những tông môn khác thì sao? Bọn họ cũng là do tỷ thí với ngươi trên Võ Đấu Đài số 2 của Thính Phong Khách Trạm mà bị ngươi giết sao?”
Liễu Hạ Đồ cười lạnh.
Trước đó hắn suýt nữa đã bị Cảnh Vân Tiêu phản bác đến mức không nói nên lời.
Lại thêm có Tần lão ở đây, dường như tiểu tử này đã sắp thoát hiểm rồi.
Nào ngờ tiểu tử này lại đắc tội nhiều thế lực đến vậy.
Đúng là tự tìm đường chết mà.
“Quả nhiên, lúc nào cũng có gian thần muốn hãm hại trẫm. Thiên tài luôn bị người khác đố kỵ. Thôi vậy, dục gia chi tội, hà hoạn vô từ. Hôm nay các ngươi liên kết lại, chẳng phải là muốn ta chết sao? Vậy các ngươi cứ việc động thủ thử xem.”
“Nếu như ta thiếu một sợi lông tơ, các ngươi cứ đợi Tiêu Hoàng Môn của ta từng bước san bằng tông môn của các ngươi đi, tàn sát hết tất cả các ngươi.”
Cảnh Vân Tiêu còn có thể làm gì nữa chứ?
Sự tình đã biến thành thể này rồi sao?
Hắn nói gì cũng là thừa thãi.
“Động thủ, giết hắn đi.”
Liễu Hạ Đồ mở miệng nói.
Trong khoảnh khắc, mọi người đều khí thế hung hăng, trông như muốn xé xác Cảnh Vân Tiêu ra thành tám mảnh vậy.
Nhưng cuối cùng bọn họ vẫn không thể động thủ.
Bởi vì lại có người đến.
Những người đến lần này không còn là để thảo phạt Cảnh Vân Tiêu nữa.
Mà là để giúp Cảnh Vân Tiêu.
Bởi vì những người đến lần này chính là Đông Minh chủ của Võ Minh Bảo, Võ Thanh Không, cùng với A Phúc và Võ Vân Thôn.
“Thả Sư tôn của ta ra, có chuyện gì thì cứ nhắm vào ta đây.”
Võ Vân Thôn tuy được Võ Thanh Không đưa đi ngự không phi hành, nhưng khí thế lại hoàn toàn không kém.
Vừa xuất hiện, liền khí thế bừng bừng mà quát lớn với những người của các thế lực khác.
Nếu như không biết, còn tưởng hắn là một cái thế hào hiệp ngưu xoa đến mức nào chứ.
“Đông Minh chủ.”
Tất cả mợi người của các thế lực khi nhìn thấy Võ Thanh Không đều hơi khách khí mà chắp tay hành lễ.
Mặc dù địa vị của bọn họ ở Cửu Vực đều không thấp, nhưng so với Võ Minh Bảo, thế lực lớn nhất Cửu Vực, thì vẫn kém một bậc.
Tiên Hiệp: than-vo-thien-ton" rel="nofollow">Thần Võ Thiên Tôn