Thế mà không ngờ, nơi đây đã có bóng người qua lại tấp nập.
Chết tiệt!
Kiểu này mà cũng bày đặt làm cái gì tàng bảo đồ?
Đây chẳng phải là chuyện ai cũng biết rồi sao?
Trước đó Cảnh Vân Tiêu còn cố ý dụ đệ tử của Thiên Khuyết Môn kia đi, nhưng giờ nhìn lại, dụ đi hay không thì có khác gì đâu?
Cảnh Vân Tiêu nhất thời câm nín.
Tuy nhiên, từ đó càng xác định một điều là, bảo vật bên trong Lạc Nguyệt Nhai lại càng không thể là vật tầm thường.
“Nếu đã vậy, ta càng phải xem thử cái gọi là bảo vật kia rốt cuộc là gì.”
Cảnh Vân Tiêu ngược lại càng thêm hứng thú.
Thế là, Cảnh Vân Tiêu định trực tiếp tiến vào Lạc Nguyệt Nhai, nhưng khi hắn đi đến vị trí lối vào Lạc Nguyệt Nhai, lại phát hiện lối vào đã bị đệ tử của mấy thế lực chặn lại.
Dường như không có sự cho phép, người của các thế lực khác không thể tiến vào Lạc Nguyệt Nhai.
Cảnh Vân Tiêu ngớ người không hiểu gì, lập tức tìm một thanh niên bên cạnh hỏi: “Vị đại ca này, ta tên Tiêu Hoàng, lần đầu đến Lạc Nguyệt Nhai, có chút thắc mắc, muốn thỉnh giáo đại ca đôi điều.”
Sở dĩ vẫn dùng danh hiệu Tiêu Hoàng này, là vì nơi đây đã là Bách Tộc Vực, tuy còn cách Thú Thần Sơn nơi Cảnh Vân Tiêu kiếp trước từng ở xa mười vạn tám ngàn dặm, nhưng khó tránh khỏi có người từng nghe qua danh hiệu Luân Hồi Đại Đế của Cảnh Vân Tiêu trước kia.
Cảnh Vân Tiêu bây giờ, tuyệt đối không dám mạo hiểm bại lộ thân phận của mình, nếu mấy tên Đại Đế cặn bã kiếp trước kia còn sống, biết được tin hắn cũng còn sống, bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.
Huống hồ, bản thân Cảnh Vân Tiêu cũng khá thích cái tên Tiêu Hoàng này.
Như danh hiệu Luân Hồi Đại Đế kiếp trước của hắn, hắn lại không thích lắm.
Thiếu bá khí quá!
“Tiểu huynh đệ ngươi khỏe, ta tên Vạn Thịnh, nhìn dáng vẻ của ngươi, chắc không chỉ là lần đầu đến Lạc Nguyệt Nhai này, mà hẳn là lần đầu đến Tây Phong Châu phải không? Ngươi có thắc mắc gì cứ hỏi thẳng đi. Ta không có sở thích gì, sở thích lớn nhất chính là kết giao bằng hữu.”
Thanh niên kia vô cùng thân thiện mỉm cười với Cảnh Vân Tiêu, một cái liền nhìn thấu Cảnh Vân Tiêu là lần đầu đến Tây Phong Châu.
“Nếu Vạn Thịnh đại ca đã thẳng thắn như vậy, vậy tiểu đệ ta cũng không quanh co nữa. Ta muốn biết trong Lạc Nguyệt Nhai rốt cuộc có bảo vật gì? Còn mấy thế lực này rốt cuộc là thế lực gì? Bọn họ có quyền gì mà ngông cuồng như vậy, chặn đứng lối vào, không cho những người khác tiến vào?”
Cảnh Vân Tiêu trực tiếp tuôn một tràng những điều muốn hỏi ra, cũng chẳng cần biết ba bảy hai mốt.
Nghe thấy lời của Cảnh Vân Tiêu, Vạn Thịnh nhất thời cau mày, lập tức kéo Cảnh Vân Tiêu lại nói nhỏ: “Tiêu Hoàng tiểu huynh đệ, ngươi đừng nói lung tung. Đó không phải thế lực bình thường, đó là năm tông môn mạnh nhất gần đây.”
“Lần lượt là Thiên Khuyết Môn, Xích Nguyệt Tông, Thanh Hải Tông, Lôi Khiếu Môn và Thập Lý Các. Trong đó Thiên Khuyết Môn và Thanh Hải Tông thuộc Phong Linh Vực, còn ba tông môn còn lại thì thuộc Tây Hải Vực.”
“Các thế lực khác ở đây, không ai dám đắc tội năm tông môn này. Cho nên tiểu huynh đệ ngươi nói chuyện tốt nhất nên chú ý một chút, nếu bị đệ tử của mấy đại tông môn này nghe thấy, gây phiền phức cho ngươi còn là nhẹ. Nếu không may mắn, thậm chí tính mạng của ngươi cũng khó giữ.”
Nghe thấy lời của Vạn Thịnh, Cảnh Vân Tiêu đại khái đã biết tình hình hiện tại, tức là Lạc Nguyệt Nhai này đã bị năm tông môn này chiếm lĩnh, những người khác không thể tùy tiện tiếp cận.
Thật là quá đáng!
Cảnh Vân Tiêu hơi khó chịu, ngay sau đó lại nghe Vạn Thịnh bên cạnh nói: “Tiêu Hoàng tiểu huynh đệ, ngươi cũng đừng nản lòng. Thế giới võ đạo là như vậy đấy, thường cần thực lực cường đại mới có tiếng nói, không có thực lực thì chỉ có thể đứng sang một bên.”
“Huống hồ, năm đại tông môn này vẫn còn có chút nhân tính. Bọn họ cho phép người của các thế lực khác tiến hành chọn lựa, cuối cùng chọn ra hai mươi người, hai mươi người này liền có thể tiến vào Lạc Nguyệt Nhai.”
Đây là nhân tính sao?
Đây rõ ràng là ỷ mạnh hiếp yếu thì cói
Xem ra Vạn Thịnh này hẳn là đã quen bị người khác chèn ép, cho nên trong đầu đã có chút tư tưởng nô lệ.
Cảnh Vân Tiêu nhìn những người của năm đại tông môn kia, thực lực đều không yếu, nếu Cảnh Vân Tiêu bây giờ xảy ra xung đột với bọn họ, vậy kẻ lãnh đủ chắc chắn là Cảnh Vân Tiêu rồi.
Vì vậy Cảnh Vân Tiêu không hành động lỗ mãng, mà hỏi Vạn Thịnh: “Vạn Thịnh lão ca, vậy người của các thế lực khác bao giờ thì tiến hành tuyển chọn? À phải rồi, huynh vẫn chưa nói cho ta biết trong Lạc Nguyệt Nhai rốt cuộc có thứ gì tốt?”
“Tiêu Hoàng tiểu huynh đệ, ngươi đã đến Lạc Nguyệt Nhai rồi, chẳng lẽ còn không biết nơi đây có gì sao? Thôi được rồi, theo ta được biết, trong Lạc Nguyệt Nhai không chỉ có một vài mảnh vỡ Áo Nghĩa, mà còn có cả truyền thừa của một vị Võ Đạo Đại Năng. Nếu như có thể có được, vậy sẽ được lợi cả đời.”
Trong mảnh vỡ Áo Nghĩa ẩn chứa tạo hóa của một loại áo nghĩa nào đó.
Nếu có thể có được mảnh vỡ Áo Nghĩa này, có thể thông qua không ngừng lĩnh ngộ, biến áo nghĩa trong đó thành của mình.
Như mảnh vỡ Lôi Đình Áo Nghĩa, có thể khiến người ta khống chế Lôi Đình.
Như mảnh vỡ Hỏa Chi Áo Nghĩa, thì có thể khiến người ta khống chế liệt hỏa.
Vân vân.
Lĩnh ngộ mảnh vỡ Áo Nghĩa, có thể nói là một biểu hiện của võ giả Thiên Võ Cảnh. Nếu Cảnh Vân Tiêu có thể có được một mảnh vỡ Áo Nghĩa, vậy sức chiến đấu của hắn tuyệt đổi sẽ lên một tầm cao mới, con đường võ đạo sau này tuyệt đối sẽ lên một tầm cao mới, ít nhất là khi từ Thiên Võ Cảnh đột phá đến Niết Bàn Lôi Kiếp của Thần Võ Cảnh, khả năng thành công vượt qua Lôi Kiếp sẽ lớn hơn, thậm chí khi đến Thần Võ Cảnh, lúc lĩnh ngộ áo nghĩa thiên địa, sẽ càng dễ đàng hơn một chút.
Còn về truyền thừa của vị Võ Đạo Đại Năng mà Vạn Thịnh nói tới? Cảnh Vân Tiêu tuy không mấy hứng thú, nhưng cũng có đôi phần hiếu kỳ, hắn muốn xem rốt cuộc là người nào đã để lại truyền thừa như thế nào, lại có thể khiến nhiều tông môn chú ý đến vậy.
Vậy truyền thừa đó liệu có ích lợi gì cho mình không? Thấy Cảnh Vân Tiêu hơi tiêu hóa, Vạn Thịnh sau đó lại tiếp tục bổ sung: “Còn về chuyện ngươi hỏi khi nào bắt đầu tuyển chọn, chắc là ngay sau một nén hương thôi? Bởi vì nhiều nhất còn nửa canh giờ nữa, người của năm đại tông môn chắc hẳn sẽ đến đông đủ, đến lúc đó tất cả những người có tư cách sẽ trực tiếp tiến vào Lạc Nguyệt Nhai.”
Trong lòng Cảnh Vân Tiêu thở phào nhẹ nhõm.
May mà vẫn còn cơ hội tiến vào Lạc Nguyệt Nhai, nếu Lạc Nguyệt Nhai này thật sự chỉ có người của năm đại tông môn mới được vào, vậy chuyến đi này của Cảnh Vân Tiêu chẳng phải là công dã tràng sao?
Thời gian một nén hương nhanh chóng trôi qua.
Lúc này, Cảnh Vân Tiêu liền thấy không ít người đi về phía một khu đất trống không xa lối vào Lạc Nguyệt Nhai.
“Tiêu Hoàng tiểu huynh đệ, cơ hội tiến vào Lạc Nguyệt Nhai đến rồi. Bây giờ việc tuyển chọn đã bắt đầu, chỉ cần có thể chiếm được một trong hai mươi chỗ, thì sẽ có tư cách cùng đệ tử của năm đại tông môn tiến vào Lạc Nguyệt Nhai.”
Vạn Thịnh xoa tay hầm hập, vô cùng hưng phấn.
Hiển nhiên.
Hắn cũng không phải đệ tử của năm đại tông môn kia, cho nên hẳn cũng vô cùng coi trọng cơ hội này.
Tiếp đó, Cảnh Vân Tiêu và Vạn Thịnh liền theo những người khác đi đến khu đất trống không xa kia.
/doi-em-den-thang-13" rel="nofollow">Đợi em đến tháng 13