“Đại ca, huynh lẽ nào không biết tình hình Tổ Địa của Quý gia chúng ta sao? Chúng ta đã thử qua vô số phương pháp nhưng đều vô ích, chẳng lẽ thật sự phải tin tưởng một tiểu tử như thế này sao?”
Quý Lễ Đường đứng bên cạnh rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng.
Trước đó, lần đầu tiên y gặp Cảnh Vân Tiêu, sau khi nhận ra võ đạo tu vi của Cảnh Vân Tiêu tầm thường vô kỳ, y vẫn luôn hoài nghi hắn. Giờ đây, khi nghe Quý Lễ Cảnh lại đồng ý với Cảnh Vân Tiêu, sự hoài nghi ấy lập tức càng trở nên mãnh liệt và lớn hơn bội phần.
“Gia chủ, ta cũng không tin tiểu tử này thật sự có biện pháp, cẩn thận kẻo trong đó có gian trá.”
Tráng hán râu quai nón kia cũng lên tiếng phản đối.
“Gia chủ, ta cũng không đồng ý để hắn mạo phạm Tổ Địa của Quý gia ta.”
“Kính xin Gia chủ đại nhân suy xét kỹ càng.”
“Ta cũng phụ họa.”
Đông đảo người của Quý gia đều nhao nhao bày tỏ sự phản đối. Điều này khiến Cảnh Vân Tiêu cảm thấy khó chịu.
Nếu không phải Quý Thần đã cứu mạng hắn, hắn đến đây là vì muốn báo ân, bằng không giờ phút này hắn chắc chắn đã bỏ đi thắng, để mặc Quý gia này tự rước họa vào thân.
Hắn lập tức lớn tiếng quát mắng: “Ta nói các ngươi phản đối cái gì mà phản đối? Các ngươi lại mong Quý Thanh Nhi gả cho hạng người như ta đến vậy sao? Các ngươi tự mình không có năng lực, liền nhất định cho rằng tất cả mọi người đều không có năng lực sao?”
“Có một câu nói thế này, người không thể trông mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể lấy đấu mà đong. Các ngươi biết hay không? Nếu không biết thì lui xuống mà tự mình lĩnh ngộ cho kỹ đi. Chắc chắn sẽ có ích rất lớn cho các ngươi về sau.”
Mọi người đều ngây người ra. Tiểu tử này… lại dám giáo huấn bọn họ sao? Hơn nữa còn ăn nói hùng hồn đến vậy? Nói cứ như thể bản thân hắn vô sở bất tri, vô sở bất năng vậy.
Đến mức Quý Vinh cùng không ít người Quý gia càng thêm chán ghét Cảnh Vân Tiêu mấy phần.
“Thằng nhóc thối, bớt nói nhảm nhí ở đây đi. Ngươi đã đến Quý gia ta thì phải ngoan ngoãn nghe theo sự an bài của Quý gia ta, đừng tưởng Quý gia ta là nơi ngươi có thể muốn làm gì thì làm.”
“Nếu như ngươi không thành thật một chút, đừng trách ta không khách khí với ngươi.”
Quý Vinh là người bất mãn với Cảnh Vân Tiêu nhất. Trong mắt y, bất kỳ ai đến Quý gia đều phải giữ lòng kính sợ, ngay cả một lời cũng không dám nói thêm. Nhưng còn tiểu tử trước mắt này thì sao? Lại dám công khai từ hôn? Thậm chí còn hùng hồn phát biểu đủ điều? Hơn nữa, trong lời nói dường như hoàn toàn không có chút ý kính trọng nào đối với Quý gia. Với hạng người như vậy, y thật sự không thể nào khách khí cho nổi.
Nếu không phải Quý Lễ Cảnh cùng những người khác ngăn cản, y lúc này tuyệt đối đã động thủ đánh Cảnh Vân Tiêu rồi.
“Ta thấy người cần thành thật một chút là ngươi thì đúng hơn.”
Nhưng Cảnh Vân Tiêu lại chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn quát trả lại.
Sau đó lại nói thêm: “Ngươi tên là Quý Vinh đúng không? Chân trái của ngươi có phải từng bị thương không, nói chính xác hơn là kinh mạch ở chân phải của ngươi từng bị đứt gãy? Hơn nữa sau khi đứt gãy, tuy sau này có phần nào hồi phục, nhưng thực ra vẫn chưa lành hẳn, dẫn đến kinh mạch ở chân trái của ngươi không hoàn toàn thông suốt.”
“Vì vậy chân trái vẫn luôn là mối họa ngầm của ngươi, thậm chí có thể nói là nhược điểm lớn nhất của ngươi. Nếu trong chiến đấu, người có thực lực tương đương với ngươi mà nắm bắt được điểm này, muốn đánh bại ngươi có thể nói là chuyện cực kỳ dễ dàng. Đúng không?”
“Quan trọng hơn, trước đây ngươi nhất định rất yêu thích tu luyện một bộ võ học về cước pháp, hơn nữa còn tu luyện rất nhiều năm, nhưng từ khi chân trái của ngươi trở nên như vậy, bộ cước pháp võ học mà ngươi yêu thích nhất cũng không thể tu luyện được nữa. Đúng không?”
Cảnh Vân Tiêu nói một cách nhẹ nhàng, nhưng sau khi hắn nói xong, cả người Quý Vinh đều sững sờ.
“Ngươi... làm sao ngươi biết được những chuyện này?”
Quý Vinh đầy mặt kinh hãi.
Những lời Cảnh Vân Tiêu nói ra không hề có nửa câu giả dối, tất cả đều là những chuyện đã xảy ra trên người y. Tuy Quý Vinh cũng từng nói với người khác những chuyện này, nhưng đó đều là những người tuyệt đối đáng tin cậy, hơn nữa Cảnh Vân Tiêu vừa mới đến Quý gia, cũng không có khả năng tiếp xúc được với họ mới đúng. Càng nghĩ, Quý Vinh càng cảm thấy có chút rợn người.
“Nhị thúc của Quý Thần. Ta biết ngươi vẫn luôn hoài nghi ta. Nhưng ta cũng không thể không nhắc nhở ngươi một câu, gần đây ngươi có phải đã luyện hóa một viên linh dược tương đối hiếm gặp không?”
“Thế nhưng sau khi luyện hóa hấp thu, lại phát hiện hiệu quả mà linh dược kia mang lại không hề tốt như tưởng tượng, thậm chí còn rất tệ. Vì vậy dẫn đến thân thể ngươi bây giờ dường như càng ngày càng tồi tệ.”
“Thỉnh thoảng còn xuất hiện ù tai chóng mặt, tứ chị vô lực, vô cùng khó chịu?”
Cảnh Vân Tiêu lại chuyển hướng nhìn sang Quý Lễ Đường.
Quý Lễ Đường nghe những lời Cảnh Vân Tiêu nói, cả người nhất thời như bị điện giật, sự kinh hãi trong lòng y không hề thua kém Quý Vinh, thậm chí chắc chắn còn mãnh liệt hơn nhiều.
“Ngươi… ngươi từ đâu mà biết được những chuyện này? Chẳng lẽ là Quý Thần nói cho ngươi biết? Không đúng, những chuyện này ta chưa từng nói với bất kỳ ai. Quý Thần khoảng thời gian này đều ở bên ngoài, càng không thể biết được mới phải.”
Cảnh Vân Tiêu cười cợt một tiếng: “Đừng ngạc nhiên, càng đừng hoảng sợ. Chờ lát nữa khi ta có thời gian, sẽ viết riêng vài phương thuốc. Chỉ cần các ngươi làm theo phương pháp trên phương thuốc, bệnh tật trên người các ngươi sẽ rất nhanh được giải quyết dễ dàng.”
“ự! Thậ ật sa o?”
Quý Lễ Đường và Quý Vinh đều không dám tin mà hỏi.
“Là thật hay không, đến lúc đó các ngươi tự khắc sẽ rõ.”
Cảnh Vân Tiêu tự tin mười phần.
Và cùng với những lời nói này của hắn, cũng coi như đã thành công tạm thời bịt miệng Quý Lễ Đường và Quý Vinh. Không có hai kẻ chủ mưu này liên tục chống đối, tiếng phản đối của những người Quý gia còn lại tự nhiên cũng giảm đi rất nhiều.
Thế là.
Cảnh Vân Tiêu lập tức nói với Quý gia Gia chủ Quý Lễ Cảnh và Quý Thần: “Gia chủ Quý, Quý Thần, sự việc không nên chậm trễ, hai người mau phái người dẫn ta đến Tổ Địa của Quý gia các ngươi đi.”
Quý Thần nhìn Quý Lễ Cảnh một cái, sau khi được Quý Lễ Cảnh gật đầu đồng ý, y liền nói với Cảnh Vân Tiêu: “Tiêu Hoàng huynh đệ, ta dẫn ngươi đến đó đi.”
“Ta cũng đi.”
Quý Thanh Nhi đứng bên cạnh lập tức nói.
Đây chính là chuyện hôn sự đại sự của nàng, nàng tự nhiên phải luôn chú ý theo đối.
Không chỉ riêng Quý Thanh Nhi, Quý Vinh và Quý Lễ Đường cùng những người khác cũng đều đi theo. Bọn họ đều muốn xem rốt cuộc Cảnh Vân Tiêu có bản lĩnh như thế nào mà có thể tìm ra những phương pháp khác để tiến vào Tổ Địa.
Khi mọi người cùng nhau lên đường, hơn nửa canh giờ nhanh chóng trôi qua.
Dưới sự dẫn dắt của Quý Thần và Quý Thanh Nhi cùng những người khác, Cảnh Vân Tiêu cuối cùng cũng đến được nơi gọi là Tổ Địa của Quý gia.
Tổ Địa này nằm trong hậu sơn tiếp giáp với hậu viện của Quý gia phủ đệ. Nói chính xác hơn, Tổ Địa của Quý gia là một vị trí sâu nhất và hẻo lánh nhất trong hậu sơn này, nơi đây có một động phủ vô cùng hoang vu. Động phủ này tuy hẻo lánh, nhưng lại có không ít cao thủ võ đạo trấn giữ.
Động phủ lịch sử lâu đời, không ngừng tỏa ra một khí tức cổ xưa mà thần bí.
Nhưng giờ phút này, cánh cửa đá của động phủ này đóng chặt. Bất kể thủ đoạn hay thế công nào giáng xuống cánh cửa đá đều như đá chìm đáy biển, chẳng có chút tác dụng nào, căn bản không thể gây ra bất kỳ sóng gió nào.
“Tiêu Hoàng huynh đệ, đây chính là Tổ Địa của Quý gia ta. Còn bảo vật gia truyền của Quý gia ta thì nằm bên trong động phủ kia, nhưng Quý gia chúng ta đã dùng hết mọi thủ đoạn mà vẫn không thể mở được cánh cửa đá của động phủ ấy.” Quý Thần nghiêm túc giới thiệu bên cạnh Cảnh Vân Tiêu.
Bí Ẩn: ma-thoi-den-thi-vuong-tuong-tay" rel="nofollow">Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn