“……”
Vạn Thịnh mặt đầy hắc tuyến.
Ngươi còn khiêm tốn sao?
Nhưng chợt nghĩ lại, bản thân kết giao được với một người thực lực mạnh mẽ như Cảnh Vân Tiêu thì tuyệt đối là lợi ích không ít, ít nhất vừa rồi nếu không nhờ Cảnh Vân Tiêu ra tay, thì giờ phút này hắn đã bị đào thải rồi.
Và sau đó, những người còn lại trong khu vực số sáu sau khi chứng kiến thực lực của Cảnh Vân Tiêu, không còn ai đám tới gần hắn nửa bước, đến nỗi cho đến khi vòng hỗn chiến đầu tiên kết thúc, Cảnh Vân Tiêu và Vạn Thịnh đều không bị ai đám chọc ghẹo.
Cứ như vậy, Cảnh Vân Tiêu và Vạn Thịnh đã vượt qua vòng hỗn chiến đầu tiên.
“Tiêu Hoàng huynh đệ, tiếc là vòng thứ hai là tỷ thí một chọi một, ta không có cơ hội ôm đùi ngươi rồi.”
Vạn Thịnh cười nói với vẻ bất đắc dĩ.
Tiếp theo, sẽ phải dựa vào thực lực chân chính của bản thân.
“Yên tâm, cho dù ngươi thua, ta cũng có thể giúp ngươi tiến vào Lạc Nguyệt Nhai.”
Cảnh Vân Tiêu cười nói đầy tự tin.
Vạn Thịnh này là một người không tệ, ít nhất trong vòng hỗn chiến đầu tiên, hắn đã rất nhiệt tình giúp Cảnh Vân Tiêu ngăn chặn không ít công thế khi tưởng rằng thực lực của Cảnh Vân Tiêu không bằng hắn.
Mặc dù những sự ngăn cản ấy không ảnh hưởng gì đến Cảnh Vân Tiêu, nhưng ít nhất cũng khiến Cảnh Vân Tiêu cảm nhận được nhân phẩm chân thành của Vạn Thịnh.
Đối với Cảnh Vân Tiêu, người đối xử tốt với hắn, hắn sẽ đối xử tốt lại gấp trăm lần.
Người đối xử không tốt với hắn, hắn sẽ giẫm đạp không thương tiếc đưới chân.
Cho dù Vạn Thịnh có thất bại trong vòng tiếp theo, thì Cảnh Vân Tiêu cũng sẽ đưa hắn cùng tiến vào Lạc Nguyệt Nhai.
Còn về cách thức tiến vào?
Đợi đến khi Vạn Thịnh thật sự thất bại thì tự nhiên sẽ biết.
Nếu như Vạn Thịnh thành công đoạt được hai mươi danh ngạch, vậy thì càng tốt!
“Tiêu Hoàng huynh đệ, ngươi đừng nói đùa nữa, nếu ta thất bại thì cũng là chuyện không có cách nào khác. Nhưng cho dù chỉ có một phần trăm cơ hội, ta vẫn sẽ đốc hết sức mình để tranh thủ.”
Vạn Thịnh cam đoan chắc nịch.
Rất nhanh sau đó.
Hỗn chiến ở các khu vực khác cũng lần lượt kết thúc.
Tổng cộng tám mươi người với vẻ mặt hớn hở đã vượt qua vòng đầu tiên.
Còn những người khác thì đều ủ rũ rời đi.
Không thể tiến vào Lạc Nguyệt Nhai, vậy thì bọn họ ở lại đương nhiên cũng vô nghĩa.
Ngay lúc này, đệ tử Thập Lí Các tên Quản Uy lại lần nữa đứng ra, hắng giọng nói: “Chư vị, chúc mừng các ngươi đã vượt qua vòng đầu tiên. Chuyện không nên chậm trễ, giờ đây bắt đầu tiến hành tỷ đấu vòng thứ hai.”
“Tiếp theo, các ngươi tiếp tục rút thăm, phàm là người rút được số giống nhau, sẽ cùng nhau tiến hành một trận tỷ đấu. Người thắng sẽ tiến vào vòng tỷ đấu tiếp theo, người thua trực tiếp bị đào thải.”
Ngay khi lời Quản Uy dứt, Cảnh Vân Tiêu và Vạn Thịnh cùng tám mươi người khác lại lần nữa tiến hành rút thăm.
Cảnh Vân Tiêu rút được số ba mươi lăm.
Còn Vạn Thịnh rút được số mười.
Sau khi rút thăm xong, tất cả mọi người liền công bố kết quả rút thăm của mình, sau đó những người rút được số giống nhau sẽ tự động đi cùng nhau để tiến hành võ đấu.
Vạn Thịnh rất không may.
Người rút được số mười giống hắn, là một thanh niên tên Thái Cửu Đao.
Thái Cửu Đao này trên cánh tay có chín vết đao, người này đường như cố ý lộ ra để hù đọa người khác, luôn kéo tay áo của cánh tay đó lên.
Nhưng đó còn chưa phải là điều cốt yếu.
Điều cốt yếu hơn là, Thái Cửu Đao này là một Võ giả Thiên Võ cảnh Nhị trọng sơ kỳ.
Thực lực của hắn nằm trong số những người đứng đầu tuyệt đối trong tám mươi người này.
Vạn Thịnh đối đầu với hắn.
Vậy thì kết quả hiển nhiên chỉ có một: Thua.
Điều này khiến Vạn Thịnh dở khóc dở cười.
Nhưng lá thăm do mình rút ra, có khóc cũng phải chấp nhận.
Vạn Thịnh cũng không vì thế mà nhận thua, thậm chí không hề có chút nản lòng nào, trên người hắn có một cỗ khí thế xung thiên, đúng như lời hắn đã nói trước đó, cho dù chỉ có một phần trăm hy vọng, hắn cũng sẽ dốc hết sức mình để tranh thủ.
Đối với điều này, Cảnh Vân Tiêu không nhịn được trong lòng thầm tán thưởng một tiếng.
Dũng khí đáng khen.
Võ giả, chính là phải có loại can đảm vô úy như vậy!
Còn người cùng Cảnh Vân Tiêu rút được số ba mươi lăm là một nam tử khoảng ba mươi tuổi.
Hắn vóc dáng cường tráng, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn.
Thoạt nhìn là một Võ giả chuyên về tu luyện nhục thân.
Nhìn vào tu vi của hắn, yếu hơn Thái Cửu Đao không ít, giỏi lắm cũng chỉ là một Võ giả Thiên Võ cảnh Nhất trọng hậu kỳ, hắn vừa nhìn thấy đối thủ của mình là Cảnh Vân Tiêu, trên mặt liền không nhịn được lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Hiển nhiên.
Trong mắt hắn, Cảnh Vân Tiêu chính là một con kiến hôi có thể mặc sức cho hắn chà đạp!
Sự thật đúng là như vậy. Bởi vì khi Cảnh Vân Tiêu và hắn đứng đối diện nhau, câu đầu tiên hắn nói chính là: “Thứ rác rưởi, nếu ngươi thức thời thì tốt nhất tự động nhận thua đi, đừng lãng phí sức lực của ta, như vậy ngươi cũng sẽ không bị ta đánh cho răng rơi đầy đất, cầu cha gọi mẹ xin ta dừng tay, hai chúng ta cũng coi như đều vui vẻ.”
Cảnh Vân Tiêu lập tức cảm thấy khó chịu.
Mình đắc tội hắn lúc nào vậy?
Vừa mở miệng đã thứ rác rưởi sao?
Tự tin đến vậy sao?
Khinh thường người khác đến thế sao?
Còn muốn Cảnh Vân Tiêu răng rơi đầy đất? Thậm chí cầu cha gọi mẹ xin hắn dừng tay? Vốn dĩ Cảnh Vân Tiêu chỉ muốn tùy tiện luận bàn một chút là xong, nhưng giờ đây hắn đã thay đổi chủ ý, lập tức quát lên với nam nhân cơ bắp trước mặt: “Con cháu ở đâu ra, không dám động thủ, ở đây nói nhảm một đống. Với ba cái chiêu trò mèo cào của ngươi, ngay cả tư cách xách giày cho tiểu gia cũng không có, còn dám ba hoa chích chòe nói nhảm liên miên?”
“Ngươi nghe cho rõ đây, ta chỉ nói một câu. Trong vòng mười chiêu, nếu ngươi chạm được vào ta một cái, ta coi như ngươi thắng, ngươi muốn ta làm gì ta sẽ làm nấy; còn nếu ngươi không chạm được vào ta, thì ngươi hãy quỳ xuống đập đầu cho ta, và gọi ba tiếng 'gia gia. Đồ phế vật nhà ngươi dám không?”
Hổ không gầm, ngươi tưởng ta là mèo bệnh sao!
Cảnh Vân Tiêu chính là muốn giáo huấn hắn một trận cho nên thân, để hắn sau này đừng có cái thói chó mắt nhìn người thấp nữa. Nghe Cảnh Vân Tiêu nói xong, nam nhân cơ bắp đó tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, bị Cảnh Vân Tiêu kích thích như vậy, thế mà lập tức nổi giận, bất bình nói: “Được, đây là do cái thứ rác rưởi nhà ngươi nói đấy, đợi ngươi thua xong, ta muốn ngươi làm ba chuyện, chuyện đầu tiên chính là liếm sạch giày của ta.”
Vừa nói, nam nhân cơ bắp còn cố ý giẫm giày của mình vào một đống phân thú không biết của yêu thú nào ở bên cạnh, quả thực là ghê tởm không tả xiết!
Cảnh Vân Tiêu càng thêm khó chịu.
Cõng lười phí lời với hắn thêm nữa, liền trực tiếp nói: “Thật là lắm lời vãi chưởng, đừng lề mề nữa, động thủ đi?”
Thấy Cảnh Vân Tiêu sắc mặt không đổi, vẻ mặt ung dung, nam nhân cơ bắp không khỏi thầm mắng một tiếng “đồ bạch si” trong lòng, Cảnh Vân Tiêu ngay cả Võ giả Thiên Võ cảnh còn chưa phải, lấy gì mà đấu với hắn?
Thậm chí hắn còn có chút không thèm động thủ với Cảnh Vân Tiêu.
Nhưng lời đã nói đến nước này rồi, vậy thì hắn sẽ để Cảnh Vân Tiêu kiến thức một phen bản lĩnh của mình.
“Tiểu tử thối, xem chiêu đây.” Nam nhân cơ bắp khẽ gầm lên một tiếng, ngay sau đó gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, nắm đấm càng thêm quyền kình như sấm, liền không chút lưu tình nào, vô cùng nhanh chóng giáng thẳng xuống Cảnh Vân Tiêu.
Tiên Hiệp: yeu-long-co-de” rel="nofollow">Yêu Long Cổ Đế (Dịch)