Hắc Than đệ tử lạnh lùng quát một tiếng.
Sau đó, công thế của hắn cùng ba đệ tử khác trông thấy đã sắp sửa giáng xuống thân Cảnh Vân Tiêu.
Lần này, Cảnh Vân Tiêu quả thực không còn ẩn mình vào không gian hạp tử nữa.
Thậm chí hắn còn đứng yên tại chỗ, chẳng hề mảy may động đậy.
Dường như muốn mặc cho những công thế ấy giáng lên mình.
Cảnh tượng này khiến bốn tên Hắc Than đệ tử cười càng thêm hèn hạ.
Thế nhưng.
Ngay tại khoảnh khắc công thế của bọn chúng sắp giáng xuống thân Cảnh Vân Tiêu.
Một cảnh tượng kỳ quái bất ngờ xuất hiện.
Chỉ thấy một đạo thân ảnh đỏ rực bạo lướt ra từ bên trong không gian hạp tử.
Đạo thân ảnh ấy khí tức cường đại, bạo liệt vô cùng.
Hiển nhiên chính là Tiểu Huyền.
Chỉ thấy thân thể Huyền Xích Hổ không ngừng lớn dần, trước đó vẫn là Tiểu Huyền phiên bản mini, thoáng chốc đã hóa thành một ngọn tiểu sơn phong. Không chỉ vậy, trên thân Tiểu Huyền nhất thời hỏa quang tứ xạ, từng đạo hỏa diễm tựa như đang bùng cháy hừng hực trên mình nó.
Trên lưng nó, bỗng nhiên còn mọc ra một đôi cánh.
Đôi cánh ấy đỏ rực như lửa cháy, hiển nhiên giống hệt cánh của Cửu U Hỏa Linh Tước.
Tiểu Huyền hiện tại khí thế đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Lần trước nó thôn phệ huyết mạch Viễn Cổ Chu Tước, từ đó một lần đột phá lên Thất Giai Thánh Thú.
Mà lần này tuy không đột phá khoa trương như lần trước, nhưng quả thật cũng tiến bộ không ít, đã từ Thánh Thú tấn thăng lên Thú Vương, hơn nữa còn là một đầu Tam Giai Thú Vương.
Mọi người đều biết, Yêu thú đại khái phân thành Linh Thú, Huyền Thú, Thánh Thú, Thú Vương và Thú Tôn, vân vân.
Có thể đạt đến cấp độ Thú Vương, cũng được xem là đã chạm tới đỉnh phong của Yêu thú.
Một khi đột phá đến Thú Tôn, linh trí liền có thể sánh ngang với nhân loại.
Khi đó có thể học tập ngôn ngữ và tư duy của nhân loại, thậm chí còn có thể trực tiếp huyễn hóa thành hình dạng con người.
Thế nhưng.
Những điều đó đều là chuyện sau này.
Bởi vì Tiểu Huyền vừa xuất hiện, lập tức bùng nổ ra thú uy cường đại.
Thân thể khổng lồ của nó chắn trước mặt Cảnh Vân Tiêu, toàn bộ công thế của bốn tên Hắc Than đệ tử đều bị nó hóa giải hết.
Bốn đạo công thế cường hãn vô cùng ấy giáng xuống thân nó, tựa như đá chìm đáy biển, vậy mà chẳng hề gây ra chút ảnh hưởng nào. Lực phòng ngự như thế thật đáng sợ biết bao.
Sau khi hóa giải công thế của bốn tên Hắc Than đệ tử, Tiểu Huyền gầm lên một tiếng giận dữ, thân thể khổng lồ liền trực tiếp bạo lướt về phía bốn tên Hắc Than đệ tử.
Đầu hổ, đuôi hổ, móng hổ và cánh Chu Tước của nó đều bùng nổ ra uy thế kinh người.
Cuối cùng, giáng đòn công kích nặng nề lên thân bốn tên Hắc Than đệ tử.
Bốn tên Hắc Than đệ tử thấy vậy đều không khỏi kinh hãi, trong lúc hoảng loạn, cả bốn tên đều dốc hết sở trường của mình.
Nhưng chẳng có bất kỳ tác dụng nào.
Thủ đoạn của bọn chúng trước mặt Tiểu Huyền nào khác gì kiến càng đối voi, căn bản không đáng để nhắc tới.
Tiểu Huyền dễ dàng hóa giải chúng, cuối cùng công thế hung mãnh giáng đòn nặng nề lên bốn tên kia.
Phanh phanh phanh phanh.
A a a a.
Chỉ nghe thấy mấy tiếng vang trầm đục và bốn tiếng kêu thảm thiết nối tiếp nhau vang lên.
Khoảnh khắc kế tiếp, đã thấy bốn tên Hắc Than đệ tử ngã vật xuống đất.
Ngoại trừ Hắc Than đệ tử trọng thương tại thân, không lo nguy hiểm tính mạng, thì tình trạng ba tên còn lại đều đã tệ đến cực điểm, thậm chí một tên trong số đó sau vài hơi thở dốc, liền trực tiếp bỏ mạng.
Chứng kiến Tiểu Huyền giờ đây đã trở thành một đầu Tam Giai Thú Vương, Cảnh Vân Tiêu không nghi ngờ gì là vô cùng vui mừng.
Nhưng sắc mặt người của Thiên Khuyết Môn thì chẳng thể tốt đẹp được.
Nói chính xác hơn, là vô cùng tồi tệ.
Một đầu Tam Giai Thú Vương cứ thế vô duyên vô cớ xuất hiện, nếu nói trong lòng bọn chúng không hề có chút gợn sóng nào, đó tuyệt đối là chuyện không thể. Hơn nữa, giờ đây lại chứng kiến cảnh tượng kinh khủng này, không nghi ngờ gì càng khiến bọn chúng kinh hoàng tột độ.
Bọn chúng nằm mơ cũng không nghĩ tới Cảnh Vân Tiêu lại có thể triệu hồi ra một đầu Thú Vương để bản thân sử dụng.
“Quỷ dị, tên tiểu tử này thật sự quá đỗi quỷ dị.”
“Trên người hắn rốt cuộc có bao nhiêu bí mật, không chỉ có không gian hạp tử kia, lại còn thuần phục được Thú Vương như vậy?”
“Kim Điền sư huynh, chúng ta còn muốn động thủ với hắn nữa không?”
Đệ tử Thiên Khuyết Môn nghị luận ồn ào, sắc mặt đều vô cùng u ám.
Không chỉ riêng bọn chúng, ngay cả Vạn Thịnh và Ngô Trầm cũng đều lộ vẻ sợ hãi.
Thú Vương như thế này, bọn chúng cũng chưa từng gặp qua.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy.
Bọn chúng tuy trước đó đều từng nhìn thấy Tiểu Huyền trong không gian hạp tử, nhưng đó chỉ là Tiểu Huyền ở trạng thái mini, trông giống hệt một con mèo hoa, dường như chẳng có chút chiến lực nào đáng nói.
Ai mà tin được, đó lại là một đầu Thú Vương chứ.
Về phần sắc mặt Kim Điền, cũng vô cùng ngưng trọng.
Tuy Tam Giai Thú Vương thông thường tương đương với tụ vị Thiên Võ Cảnh Tam Trọng của nhân loại, mà hắn cũng vừa hay là võ giả Thiên Võ Cảnh Tam Trọng, nhưng hắn lại chẳng hề có chút tự tin nào mình có thể chiến thắng đầu Thú Vương trước mắt này.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Kim Điền cẩn trọng hỏi.
Một người sở hữu không gian bảo vật như vậy, một người có thể thuần phục Thú Vương như thế, há lại là người thường ư?
Ít nhất hiện tại Kim Điền tuyệt đối không tin Cảnh Vân Tiêu là người thường nữa.
“Ta là ai? Ta là người mà các ngươi không thể chọc vào.”
“Còn nữa, ta đã sớm nói với các ngươi rồi, một là cùng ta động thủ, khởi động truyền tống đại trận của Hàn Đàm này, hai là cút đi. Đáng tiếc, các ngươi không chọn cả hai. Lại cố tình chọn một phương thức khiến ta vô cùng không thích.”
“Cho nên, các ngươi cũng nên trả giá cho hành động ngu xuẩn của mình rồi.”
Cảnh Vân Tiêu cười nói vẻ thờ ơ, lạnh nhạt.
Nụ cười ấy càng lúc càng lạnh lẽo, khiến từng người của Thiên Khuyết Môn đều căng thẳng thêm mấy phần.
Kim Điền nhìn Cảnh Vân Tiêu, trong lòng cũng đâng lên một dự cảm chẳng lành.
Hắn suy tính một lát, liền nói với đệ tử Thiên Khuyết Môn: “Chúng ta đi.”
Hiển nhiên.
Hắn đã nhận thua.
Hắn không muốn dây dưa với Cảnh Vân Tiêu nữa.
“Đi? Các ngươi muốn đi đâu? Chẳng phải trước đó vẫn một mực đòi khiến ta sống không bằng chết sao? Giờ sao không tiếp tục nữa? Các ngươi tưởng Tiêu Hoàng ta là người đễ nói chuyện vậy ư?”
“Các ngươi muốn động thủ với ta thì có thể động thủ, không muốn động thủ nữa thì có thể đi sao?”
“Nực cười! Hôm nay các ngươi không một ai có thể rời đi. Mỗi một kẻ trong các ngươi đều sẽ vĩnh viễn chôn thân tại đây.”
Cảnh Vân Tiêu giọng nói băng lãnh, khóe miệng càng lộ ra một nụ cười đùa cợt.
Thả hổ về rừng ư?
Chuyện như vậy hắn sẽ không làm.
Huống hồ những kẻ này muốn đẩy hắn vào chỗ chết, vậy thì hắn tự nhiên cũng sẽ không nương tay.
Đáng giết thì giết.
Hơn nữa.
Hắn còn cần dùng đến huyết mạch nhân tử của Kim Điền để phá giải truyền tống trận pháp trong Hàn Đàm này, từ đó tiến vào bí cảnh bên trong Lạc Nguyệt Nhai.
Cho nên, dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không để những kẻ này sống sót rời khỏi trước mắt mình.
“Tiểu Huyền, hãy phô diễn bản lĩnh của ngươi, đừng bỏ sót một kẻ nào.”
“Ra tay đi.”
Cảnh Vân Tiêu nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tiểu Huyền.
Gào gào.
Tiểu Huyền nhận được mệnh lệnh của Cảnh Vân Tiêu, không khỏi gầm nhẹ một tiếng, tiếng gầm như sấm, chấn động trời đất, vang vọng khắp cả khu rừng.
Khoảnh khắc kế tiếp. Thân ảnh Tiểu Huyền liền hóa thành một đạo lưu quang bạo lướt ra, hung thần ác sát xông thẳng về phía đám người Thiên Khuyết Môn.
/tu-tu" rel="nofollow">Tử Tù