Túc Mệnh Chi Hoàn

Lượt đọc: 117888 | 16 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 103 Chương 114 Chương 115 Chương 106 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186
Tiến »
Chương 127
thần quang

❊ ❊ ❊

Đã chết!

Mặc dù Lumen đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vẫn không thể nào tiếp nhận ngay được.

Khi rời khỏi phòng khám, Ruhr rõ ràng đã hồi phục và thoát khỏi vận mệnh của cái chết, làm sao bây giờ đột nhiên ông ấy lại chết?

Lumen chậm rãi bước chân vào phòng 307, nhìn chằm chằm vào chiếc giường.

Ruhr nằm ở nơi đó, làn da của ông ấy nối tiếp nhau nổi lên với những vết thương thối rữa chảy ra nước vàng, sắc mặt tái nhợt, trắng bệch, không có bất kỳ động tĩnh nào, hai mắt mở to, quanh miệng còn có dấu vết nôn mửa.

Sau khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt trống rỗng, đau đớn và không cam lòng kia trong vài giây, Lumen trầm giọng hỏi: "Ông ấy chết khi nào?"

Mái đầu bạc phơ của bà Michel phảng phất giống như mất đi ánh sáng, bà ấy chậm rãi lắc đầu nói: "Tôi buồn ngủ quá bèn ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì ông ấy đã chết."

“Ông ấy có về phòng 302 trước khi đi ngủ không?” Lumen nhấn mạnh.

"Không, ông ấy chỉ đi vệ sinh gần phòng 302, lúc đó tôi cũng đi theo." Giọng nói của Michel rõ ràng rất trầm, nhưng lại mang đến cho Lumen một cảm giác rất bất thường, nó giống như một phần linh hồn của bà ấy không còn ở trong cơ thể bà ấy nữa.

Cậu đã đi kiểm tra hết các nhà vệ sinh, chỉ có một phòng xảy ra “Quái bệnh”, còn lại thì không có vấn đề gì cả. Lumen nhíu mày, định vào nhà vệ sinh đó kiểm tra. Nếu nơi đó không có vấn đề gì thì khả năng bà Michel có gì đó bất thường rất cao.

Căn phòng hoàn toàn hoàn hảo, không có một chút vấn đề gì.

Khi Lumen rời khỏi phòng 307 và đi về phía phòng vệ sinh kia dọc theo lối đi không có ánh sáng, Michel vẫn đang ngồi quỳ trước giường, không ngừng khóc nức nở, đối với những gì người khác đang làm không hề có một chút quan tâm. Vì có nữ lao công dọn dẹp thường xuyên nên phòng vệ sinh trên tầng ba không còn bẩn như trước nữa, mặc dù sau một ngày sử dụng sẽ không tránh khỏi có vết bẩn cùng rác rưởi, nhưng ít nhất người văn minh còn có thể tìm được một chỗ để đặt chân.

Lumen liếc mắt nhìn thoáng qua, nhờ ánh trăng đỏ thẫm xuyên qua cửa sổ chiếu vào, cậu nhìn thấy bồn cầu, bồn rửa mặt, đường ống nước rỉ sét trên bề mặt và tấm gương phản chiếu bóng dáng của cậu. Cậu cẩn thận quan sát một lúc, phát hiện trên đường ống ở góc khuất, có một chiếc khăn tay lụa màu trắng phủ lên.

Chỉ cần phân biệt bằng mắt thường, Lumen có thể chắc rằng chiếc khăn tay này không thuộc về phần lớn những người thuê hiện tại của khách sạn Kim Kê, bởi vì chất liệu của nó quá xuất sắc, đường thêu trang nhã, giá cả nhất định rất cao.

Có người từ bên ngoài vào ư? Phản ứng đầu tiên của Lumen là cầm chiếc khăn lụa lên để kiểm tra kỹ hơn, nhưng lúc này cậu lập tức nghĩ đến hình ảnh toàn thân mưng mủ của ông Ruhr khi đột nhiên ngã bệnh, vì vậy cậu buộc phải kiềm chế bản thân lại.

Sau một thoáng suy nghĩ, cậu rời khỏi phòng tắm, quay trở lại phòng 307 và dò hỏi bà Michel, người vẫn đang nức nở: "Bà có biết chiếc khăn tay trong phòng vệ sinh là của ai không?"

Michel vẫn còn đang rất bàng hoàng và đau khổ, vì thế bà trả lời hoàn toàn theo bản năng: "Đó là của Ruhr."

Ông Ruhr? Lumen ngạc nhiên, nhưng bên cạnh đó bên trong cậu lại có cảm giác quả nhiên là như thế, cậu lập tức hỏi: "Chiếc khăn này từ đâu mà có vậy?"

Bà Michel nhìn thân thể đã trở nên ghê rợn của ông Ruhr, mơ màng nói:

"Đêm nay lúc chúng tôi kiểm tra lại đống rác nhặt được thì phát hiện ra nó, cũng không biết là của vị quý ngài hay tiểu thư nào ném đi.”

“Nó dính đầy đờm dãi nhưng không bị hư hại gì, Ruhr đã giặt sạch và mang nó bên người, định bán nó như một món đồ cũ thay vì làm rác tái chế.”

"Sau khi ngài nói trong đống rác kia có thể có cái gì đó dơ bẩn, Ruhr liền lấy ra giấu ở trong phòng vệ sinh, sau đó ông ấy cũng không dám quay lại phòng 302."

Đờm ư? Lumen cảm thấy rằng dường như cậu đã tìm ra nguồn gốc của vấn đề.

Cậu thở hắt ra một cách chậm rãi và nói: "Từ sau lúc đó ông Ruhr có chạm vào chiếc khăn tay lần nào nữa không? Bà có từng chạm qua nó không?"

“Tôi không biết.” Bà Michel chậm rãi lắc đầu: “Tôi không đi vào phòng vệ sinh mà chỉ có ông ấy tự đi vào mà thôi.”

Quả nhiên là như vậy, Lumen lấy chiếc găng tay XS của cậu ra và đeo vào, một lần nữa đi đến phòng vệ sinh, đến nơi cậu dùng “Đọa Lạc Thủy Ngân” nhặt chiếc khăn tay màu trắng làm bằng lụa kia và đặt nó vào chiếc khăn tay màu trắng mà cậu mang theo bên mình rồi đem cả hai gấp lại.

Trong toàn bộ quá trình, cậu đều vô cùng cẩn thận để không chạm trực tiếp vào chiếc khăn tay.

Sau khi hoàn thành việc này, Lumen dùng một mảnh giấy trắng khác lau chùi lưỡi dao "Thủy Ngân Đọa Lạc", sau đó vo viên tờ giấy ấy thành hình tròn rồi ném vào bồn cầu, đợi một chút cho nó mềm ra vì ngâm nước rồi cuối cùng mới xả nước đi. Vừa mới đi ra khỏi phòng vệ sinh, cậu liền thấy bà Michel lẳng lặng đứng ở cửa phòng 307, trông giống như một bóng ma vật vờ trong bóng tối.

Nhìn thấy Lumen đi tới gần mình, bà lão tóc hoa râm lộ ra vẻ mặt cầu xin: “Trời sắp sáng rồi, ngài Lumen, ngài có thể giúp tôi cõng Ruhr về phòng 302 không?” Giọng nói của bà vẫn mê man như cũ.

Lumen sững sờ một chút, im lặng năm sáu giây rồi mới nói: "Được."

Sau đó, cậu vào phòng 307, dùng ga giường quấn xung quanh ông Ruhr rồi nhấc ông ấy lên cõng sau lưng. Hai căn phòng chỉ cách nhau mấy bước chân, đến nơi Lumen nhanh chóng đặt thi thể ông ấy lên giường Phòng 302.

Từ đống rác lộn xộn trong phòng, bà Michel đi tới, liên tục nói cảm ơn rồi lảo đảo đi đến chiếc bàn gỗ như người mộng du, kéo rèm cửa lên. Bây giờ đã gần sáu giờ sáng, có tia nắng ban mai xuất hiện trên bầu trời khiến ánh trăng đỏ thẫm mờ đi rất nhiều.

Bà Michel lắng nghe tiếng rao của những người bán hàng rong truyền tới từ phía bên kia của khách sạn, rồi quay mặt lại nhìn Ruhr thật lâu. Lumen ra khỏi Phòng 302, quay trở lại hành lang nơi ánh sáng không chiếu tới, lưng tựa vào vách tường, không gây ra bất kỳ động tĩnh nào mà chỉ lẳng lặng đứng ở đó. Không có ai muốn làm hỏng khung cảnh yên bình này cả.

Qua vài phút, bà Michel đột nhiên cử động.

Bà ấy lục mọi góc ngách trong tất cả các phòng để tìm thêm tiền mặt và tiền xu. Sau đó bà Michel lao ra phòng rồi đi xuống tầng.

Lumen tùy ý nâng chân phải lên sau đó gác lên tường, toàn thân dựa vào vách tường đen kịt ngủ say trong bóng đêm.

Từng giây phút trôi qua, sau một lúc, bà Michel quay trở lại, trong tay bà ôm một đống đồ.

Trong đống đó có chai rượu vang đỏ, một con cá nướng, thịt mặn, bánh thịt, bột đậu, tương ớt và quả táo.

Bà Michel không thèm liếc Lumen một cái mà đi ngay vào phòng 302, bà ấy ngồi ở cạnh giường sau đó để đồ ăn gần bên thi thể đang thối rữa.

Bà Michel nghĩ ngợi rồi đứng lên lần nữa, thắp sáng cây đèn ở trên bàn gỗ để căn phòng tràn ngập ánh sáng. Sau đó bà ấy lại ngồi xuống, cầm lấy cái bánh thịt đưa đến gần miệng Ruhr, cười nói: “Không phải gần đây ông muốn ăn bánh thịt sao? Hôm nay tôi mua cho ông này.”

Sau khi môi của thi thể nhiễm một tầng dầu mỡ, bà Michel cũng cắn một miếng bánh thịt nói: “Ngon quá, chúng ta đã mấy ngày rồi chưa ăn món này nhỉ? Hình như là hai tuần?”

Cắn vài miếng bánh thịt, bà Michel cầm bình rượu vang tu một ngụm ừng ực, bà vừa nhai vừa nói:

“Ông à, cây nho của chúng ta đã ra quả rồi ủ thành rượu vang, về sau chúng ta không cần phải lo lắng làm gì nữa.”

Bà vừa cằn nhằn liên miên với thi thể của Ruhr rồi vừa ăn, vừa uống rượu.

Ngoài cửa, Lumen đứng ở trong bóng tối, lưng tựa vào vách tường, anh lặng lẽ nhìn vào bên trong một cách chăm chú. Anh không rời đi mà cũng không đi vào.

Bà Michel nhanh chóng say mèm, bà ấy đã từng là một nữ tiếp viên của quán bar, hiện tại giọng của bà Michel cất lên cao vút:

“Thiệp truy nã vàng Trier;

“Chạy đến vũ hội lúc hừng đông;

“Gà nướng béo chảy mỡ;

“Như một cái bánh ngọt;

“Trong lúc người phục vụ đeo nơ đi xuyên qua các vị khách;

“Những bước nhảy vui nhộn;

“Người mà tôi yêu ấy ngay tại bên cạnh họ;

“Ngay ở bên trong họ;

“Đây là thành phố vui vẻ, đây là Trier vĩnh hằng.”

Bà Michel hát đến đoạn này thì đứng hẳn lên, đi đến cạnh bàn gỗ đem tiền trên người mình lại gần phía trước ngọn đèn.

Nhoáng một cái, toàn bộ số tiền đó bắt lửa, rơi xuống bàn, chúng tản ra ánh lửa sáng vàng.

Bà Michel giơ hai tay ra, lớn tiếng hét lên: “Đây là thành phố vui vẻ, đây là Trier vĩnh hằng.”

Sau đó bà lập tức lấy ra dây thừng chuyên dùng để thắt bao tải, bà nhảy lên trên bàn gỗ rồi buộc chặt dây thừng vào khung cửa sổ, cuối cùng thắt một cái nút chết.

Bên trong ánh lửa, bà Michel quay người lại, mặt bà ấy hướng về phía Ruhr đang nằm trên giường. Bà Michel đặt cổ lên dây rồi cong hai chân lên.

Sau đó dây thừng trùng xuống, mắt bà Michel hơi lồi ra.

Bên ngoài cửa sổ, trời đã sáng hơn một chút, ánh sáng mờ ảo chiếu một phần ba hành lang. Lumen vẫn tựa vào bức tường bị bóng tối bao trùm, chân phải tựa tường, vẻ mặt không cảm xúc nhìn chăm chú vào bà Michel treo mình trên khung cửa sổ. Cậu nhìn miệng bà ấy há ra dần dần, nhìn vẻ mặt bà ấy trở nên đau đớn, nhìn đến đôi chân cong lên của bà ấy đến lúc chết mới buông xuống.

Cỗ thi thể đó lắc lư nhẹ nhàng trong ánh nắng sớm mai.

Sáng sớm, 6 giờ 35 phút tại phố White Coat, trong nhà trọ số 3 601.

Franka bị tiếng đập cửa làm tỉnh dậy, vẻ mặt cô ta đau khổ xoa loạn mái tóc màu sợi đay: “Tôi mới ngủ được hơn ba tiếng thôi, hơn ba tiếng.”

“Cô xem giúp tôi cái này là gì, có vấn đề hay không.” Lumen giống như không nghe thấy lời than vãn của Franka, cậu đưa cho Franka một cái khăn tay được bọc trong tờ giấy trắng. “Cẩn thận một chút, có khả năng nó sẽ có nguồn lây bệnh.”

“Bệnh?” Franka tỉnh cả người, cô ta quay về phòng rồi đội một đeo một đôi găng tay làm bằng cao su màu vàng nhạt gần như trong suốt.

Cô ta cực kỳ cẩn thận mở ra lớp ngoài của tờ giấy để lấy ra chiếc khăn lụa. Franka đặt nó trên khay thủy tinh đang đặt ở chính giữa bàn trà.

Cô ta nhẹ nhàng nghiến răng một cái sau đó cẩn thận quan sát. Franka vẻ mặt chăm chú nói:

“Đúng là có vấn đề, bên trên còn sót lại không ít linh hồn, tuy nhỏ nhưng chúng vẫn còn sống, là cùng chủng loại.

“Tôi nghi ngờ chúng là vi khuẩn gây bệnh, chúng sẽ lây qua việc tiếp xúc da thịt, thậm chí là truyền qua máu. Dựa theo miêu tả của người bệnh thì khả năng lây lan cũng không mạnh lắm.”

Lumen không hiểu cái gì là vi khuẩn gây bệnh nhưng cậu có thể hiểu được sơ lược ý tứ mà Franka muốn nói, lấy cái tinh túy thôi, không sai được.

Cậu lặng lẽ một chút rồi hỏi: “Có thể tìm được chủ nhân của chiếc khăn tay này không?”

“Không thành vấn đề, có môi giới mạnh ở đây rồi, chỉ cần chủ nhân của khăn tay không làm phản bói toán hoặc là làm thuật phản bói toán không cao lắm thì tôi đều có thể truy tra được.” Trong lúc nói chuyện, trên găng tay cao su của Franka bốc lên một tầng lửa đen.

Sau khi hoàn thành “vệ sinh”, cô ta cởi găng tay sau đó lấy ra một cái kính trang điểm. Tay trái cô ta đặt hờ phía trên khăn tay, tay phải vuốt nhẹ mặt kính.

Franka nhẹ nhàng tụng vài câu chú văn, đôi mắt cũng trở nên sâu hơn.

Cô ta bắt đầu lặp lại câu chú ngữ: “Chủ nhân của chiếc khăn tay, chủ nhân của chiếc khăn tay.”

Sau mấy lần liên tục, mặt gương phiếm ánh nước u ám sau đó chiếu ra một bóng người. Dáng người của người đó hơi gầy, sắc mặt trắng bệch, giống như là một người trẻ không khỏe mạnh lắm.

Tóc của hắn ta quăn, màu vàng sẫm, đôi mắt thiên về màu nâu che dấu đi sự lạnh nhạt. Hắn ta mặc một bộ vest đuôi tôm màu đen, trên tay cầm một chiếc khăn lụa màu trắng. Hắn ta ho khan hai cái rồi nhổ vào khăn tay.

Lumen cố gắng ghi nhớ hình dáng của người này. Bỗng nhiên anh ta cảm thấy hắn ta hơi quen, hình như anh đã gặp hắn ta ở nơi nào đó.

Hồi ức về hắn ta dần dần rõ ràng hơn.

Đó là một đội viên của đoàn tranh cử Hugues Artois.

Lúc ấy hắn ta đứng ở sau một người phụ nữ tóc đỏ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 103 Chương 114 Chương 115 Chương 106 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186
Tiến »