Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31275 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 99
chương 5 : danh tướng đối lũy (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 17: Phong vũ tương chí.

-----oo0oo-----

Chương 5: Danh tướng đối lũy (2).

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Khi đêm sắp buông xuống, dưới sự tấn công mãnh liệt của kị binh Lưu Phong Sương, đệ thất quân cuối cùng đã bị đánh tan.

Từng đám từng đám sĩ binh bại trận đâm quàng đâm xiên triệt thoái đến phía bờ tây sông, trên đường chân trời xa xa đã xuất hiện mờ mờ hồng sắc ảnh tử.

Từng đội Hồng sam kị binh nối tiếp xuất hiện, bọn chúng toàn bộ chế phục hồng sắc, một biển hồng sắc nhấp nhô, mã đao trên mặt biển hồng sắc đó phản chiếu ánh tịch dương loang loáng sáng chói.

Các kị binh từ trên cao phi xuống, xông thẳng xuống bãi đất trũng ven sông.

Cho dù đã tận hết mọi cách, nhưng vẫn có gần vạn sĩ binh Tử Xuyên gia chưa qua được sông.

Nhìn thấy địch nhân xuất hiện, dục vọng cầu sanh tức thì áp đảo ước thúc kỉ luật, đám đông chờ qua sông vỡ òa, gào la bỏ chạy tứ tán, Hồng sam kị binh không ngừng tiến lên tàn sát, giống như đại thuyền đang đón gió phá sóng mà đi, bắn tung từng chùm hoa máu.

Tàn chi đoạn tí bay lên không trung trên đầu đám đông hỗn loạn, vó ngựa đạp người ngã xuống đất thành thịt nhão.

Từng lộ kị binh đuổi giết lướt qua.

Một lộ kị binh dùng đao mở một con đường lát bằng máu, thịt giữa đám đông. Lại một đội kị binh khác mở một con đường khác. Cứ như thế, mấy chục lộ kị binh chạy qua chạy lại, tung hoành giao thác, tàn sát, ngăn chặn, khóa đuôi, sĩ binh Tử Xuyên gia vừa khó khăn thoát khỏi một đường truy sát thì bên tai đã nghe tiếng mã đao xé gió vù vù chém tới, tiếng kị binh hò hét: "Giết giết giết!" Không có thương xót, không có đồng tình.

Nhớ đến khuất nhục Viễn Kinh đầu hàng Đế đô, sĩ binh Lưu Phong gia đem sỉ nhục biến thành chiến ý, thiết thạch tâm trường, chém giết tàn bạo.

"Con đường sống duy nhất chính là cây cầu!"

Ai cũng có tâm tình giống nhau, cả vạn người cùng ùa chạy về phía cây cầu, khung cảnh cực loạn vô pháp hình dung, trong vòng xoáy đầu người đen nghịt đó không ngừng phát xuất tiếng kêu thảm.

Vì tâm tình cầu sống của con người, trật tự và kỉ luật đã biến mất, quan binh Tử Xuyên gia không tiếc bạt đao mở đường, tự tàn sát khai mở huyết lộ, màn thảm kịch khiến sĩ binh ở bờ đông nhìn mà rợn hết da gà.

Quá nhiều sĩ binh không thể lên cầu, mắt thấy tình huống nguy cấp, bọn họ hốt hoảng cởi bớt y phục trên người, chỉ mặc quần đùi nhảy tõm tõm xuống sông.

Trong nhất thời, dưới sông đen đặc đầu người, dày đặc đến nỗi có người nhanh chân đạp lên đồng đội chạy được cả một đoạn rồi mới rơi xuống nước.

Rất nhiều sĩ binh không biết bơi, toàn bám vào cầu nổi ráp tạm và dây thừng mới miễn cưỡng ló đầu lên khỏi mặt nước, người sát cầu thì bám vào cầu và dây thừng, người phía sau thì bám lấy người đằng trước, mấy ngàn người bu quanh cây cầu trông như một đàn kiến đen đang bu cục đường. Một cây cầu nổi ráp tạm yếu ớt làm sao có thể chịu được trọng lượng lớn như thế?

Ầm một tiếng, một cây cầu nổi đã chìm vào trong nước, trên ngàn sĩ binh đang trên cầu bị mất thăng bằng rơi xuống nước, bọn họ vùng vẫy kêu gào: "Cứu mạng a! Cứu mạng a!" Vô số cánh tay quơ quào trên không cầu cứu.

Sau một con sóng lớn lướt qua, chỉ thấy vô số cái đầu ngụp lên ngụp xuống vài lượt, khi mặt sông lặng trở lại, mấy trăm đầu người đã vô thanh vô tức biến mất.

Ai cũng không thể ngờ được, ranh giới sinh tử hiển hiện rõ ràng trước mắt mấy vạn chúng nhân, mà đường ranh giới sinh tử chính là con sông Lãng thương giang này.

Qua được sông, đó là sinh. Không qua được, đó là tử.

Sĩ binh Tử Xuyên gia ở bờ tây giống như đàn thỏ đang bị kị binh Lưu Phong gia đi săn, phần chết dưới đao, phần chết dưới sông, phần chết do chen đạp. Trên vùng trũng sát bờ sông chất đầy thi thể, dưới sông cũng phập phù xác chết ken dày, máu đỏ nhuộm hồng cả khúc sông.

Bao gồm cả Tử Xuyên Tú, mấy vạn quan binh ở bờ đông nín thở quan sát thảm kịch, bên kia sông là tiếng kêu thảm, tiếng cầu cứu động trời, bên này sông lại yên tĩnh không nghe một tiếng ồn, chỉ có tiếng sóng đập vào đê chắn rì rào.

Một hồi lâu sau thì sự náo loạn ở bờ tây cũng đã kết thúc, ngoại trừ người chết, còn lại đều đầu hàng.

Bên bờ tây Tử Xuyên quân quỳ lớp lớp, hai tay giơ cao đầu hàng. Cho dù dưới đất đầy rẫy binh khí, thò tay là lấy được, nhưng không có ai dám cầm vũ khí, mọi cái đầu đều cúi gằm xuống rất thấp, giữ im lìm tư thế quỳ vì sợ kị binh Lưu Phong Sương hiểu lầm.

Kị binh Lưu Phong gia thoải mái cười lớn, nghênh ngang thúc ngựa diễu qua diễu lại trước mắt đám hàng binh, tiếng cười ngạo mạn vượt xa xa truyền qua bờ đối diện.

Các sĩ binh Tử Xuyên gia ở bờ đông đều chịu sỉ nhục lây không thể ngẩng cao đầu: người quỳ bên kia cũng mặc quân phục Tử Xuyên, là đồng bào chiến hữu của mình, nhìn bọn họ chịu sỉ nhục như thế, bản thân lại không dám qua sông cứu viện bọn họ!

Chỉ huy quan tối cao ở chiến trường chính là Tử Xuyên Tú, tâm tình của gã cũng rất phức tạp.

Từ trước đến giờ, nền giáo dục chính thống đều dạy dỗ gã, là quân nhân phải anh dũng chiến đấu đến chết, chiến tử quang vinh, đầu hàng hay bị bắt làm tù binh đều là hành vi của kẻ hèn nhục. Nhưng đích thân ở trong tình cảnh này, thật lòng, gã không hề trách cứ các quân nhân đầu hàng.

Tuy nói quân nhân phải chiến đấu đến chết, nhưng quân nhân cũng chính là con người.

Gia tộc vô pháp cứu viện bọn họ, bọn họ cô lập không có giúp đỡ, dưới loại tình huống vậy, cầu sống chính là bản năng của con người, nếu như bản thân an toàn đứng bên này sông la hét bọn họ: "Chống cự đến cùng, chiến tử đi! Tử Xuyên gia sẽ hoài niệm các người!" Tử Xuyên Tú vô pháp tưởng tượng bản thân có thể làm chuyện ti bỉ như thế.

Tù binh rất nhanh bị áp giải đi, bờ đối diện trở bên trống trải, chế phục rách rưới, binh khí, cờ xí, thi thể..phủ bừa bãi cả bãi đất.

Trong sắc tối nhập nhoạng, bóng kị binh Lưu Phong Sương xuất hiện loáng thoáng, kị binh tới lui như con thoi, sắp xếp đội liệt bên bờ tây.

Sĩ binh Tử Xuyên gia lớn giọng chửi mắng sang bờ tây, tiếng mắng chửi vang vọng thành chuỗi âm thanh: "Tây man tử, cút về đi! Cút về đi!"

Bờ đông mắng chửi om xòm, bờ tây trầm mặc như chết.

Trong sắc tối, một ki binh Lưu Phong gia dừng ngựa sát mép sông, hồng sam như hỏa, cởi cái mũ sắt tinh xảo trên đầu xuống, kiên định nhìn về phía đông, thân ảnh thẳng tắp của hắn dung nhập vào trong sắc đêm đang dần mông lung.

Hắn lạnh lùng nhìn sang phía đối diện đang ồn ào, lạnh lùng trầm mặc như một pho tượng không có sự sống.

Một bên chửi mắng vang trời, một bên trầm mặc như chết. Cho dù cách một con sông, nhưng chiến ý vẫn hừng hực lan tỏa. Tử Xuyên Tú rùng mình, dự cảm trận chiến sắp tới sẽ phi thường gian nan.

Đêm xuống, bộ đội chủ lực của Lưu Phong Sương đã đến.

-o0o-

:73: :73: Mọi người vào vào đây ( 4vn.eu/forum/showthread.php?79511-Keu-Goi-Cac-Manh-Thuong-Quan-ung-ho-tai-tro-Share-Truyen) ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào :99: :99:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »