Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31770 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 93
chương 4 : oan khuất đại bạch (1)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 17: Phong vũ tương chí.

-----oo0oo-----

Chương 4: Oan khuất đại bạch (1).

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Ngày chín tháng ba năm bảy tám bốn, cảnh vệ tiến vào thông báo: "Đại nhân, có khách nhân đang ở phòng khách đợi ngài".

Đã hai mươi ngày rồi, ngoài cảnh vệ và thẩm phán quan, đây là khách nhân đầu tiên đến thăm, Tử Xuyên Tú phấn chấn tinh thần.

Rèm cửa phòng khách đã được vén lên, ánh nắng buổi chiều chói chang chiếu thẳng vào phòng, một nữ tử xinh đẹp khoác áo choàng đặc thù của bên quân dụng, eo thon dáng thẳng, dung mạo xinh đẹp đoan trang, cử chỉ hiền thục, nhưng thần thái và cử động đều bộc lộ sự mệt mỏi do vừa trải qua quãng đường xa xôi.

Không thể ngờ có thể gặp nàng ở nơi này, Tử Xuyên Tú vừa kinh vừa mừng hô lên: "A, tẩu tử! Tỷ đến Đán nhã từ khi nào thế?"

"Vừa mới đến!" Lí Thanh uyển chuyển đi qua: "A Tú, mấy ngày nay đã ủy khuất cho đệ rồi". Nụ cười nàng rất thân hòa, phảng phất như gió xuân ấm áp lòng người khiến Tử Xuyên Tú xúc động.

Tử Xuyên Tú chân thành nói: "Vì sự tình của tôi khiến đại ca và tẩu tử lo lắng, tôi thật không biết nên cảm tạ thế nào". Gã đoán Lí Thanh đến nhất định có liên quan đến vụ án của gã, hỏi: "Tỷ có gặp La Minh Hải không?"

"Tổng thống lĩnh đại nhân đã về Đế đô rồi".

"Tổng thống lĩnh đại nhân đi rồi? Vậy ai chủ trì điều tra?"

"Điều tra đã hủy bỏ, a Tú, đệ tự do rồi. Chúc mừng đệ phục hồi chức vụ".

Tử Xuyên Tú mắt trừng miệng há nhìn Lí Thanh, rất lâu, gã mới lên tiếng: "Tẩu tử, tỷ thần thông quảng đại, thật là có thể diện a! Tỷ vừa đến Đán nhã thì đã cứu được tôi ra rồi".

Lí Thanh bật cười nhưng hai mày lại khẽ nhíu: "Không phải ta có mặt mũi, là Lưu Phong Sương mới có thể diện lớn".

"Lưu Phong Sương? Liên quan gì đến cô ta?"

"A Tú, đệ bị cách li nên vẫn còn chưa biết, Lưu Phong Sương đã đánh hạ Đa Luân hành tỉnh rồi!"

"Sao có khả năng!" Tử Xuyên Tú đứng phắt lên, kinh hãi đến ngây ngốc, khi bản thân bị cách li với bên ngoài, thế giới bên ngoài đã trời long đất lở như thế: "Đa Luân hành tỉnh! Cô ta làm sao đánh đến đó? Biên phòng quân đâu? Hạm đội Đa luân hồ đâu?"

"Biên phòng quân bại trận liên tiếp mười một trận, hạm đội Đa luân hồ cũng đã không còn tồn tại! Minh Huy bị Quân pháp xứ giảm lỏng vấn tội. Với tốc độ kị binh, Lưu Phong Sương đã cách Đế đô không đến hai ngày lộ trình, vượt qua Lãng thương giang thì chỉ còn bình nguyên, rất thích hợp cho kị binh tung hoành. Đế đô nguy rồi!"

Tử Xuyên Tú minh bạch, bản thân đột nhiên thoát khốn, công lớn chính là nhờ Lưu Phong Sương! Nếu không có nàng, Tử Xuyên Tham Tinh làm gì quan tâm đến ở tây nam còn có một thống lĩnh đang bị giam lỏng, bản thân có khi phải chờ đến đầu bạc răng long cũng không chừng.

Lí Thanh lấy ra một phong thư đưa sang, Tử Xuyên Tú mở ra xem, cười lạnh nói: "Toàn quyền đánh đuổi Lưu Phong Sương? Tham Tinh điện hạ tín nhiệm giao cho nhiệm vụ trọng đại như thế thật khiến hạ quan được sủng mà kinh! Nếu đánh trận mới nhớ đến hạ quan, vậy chi bằng đem các nguyên lão uy phong lẫm lẫm tổ thành một sư đoàn điều tra tổ phái ra tiền tuyến, nói không chừng có thể dọa Lưu Phong Sương hoảng sợ vắt giò mà chạy!"

Lí Thanh không quan tâm đến quái thoại của gã, nói thẳng: "Bệ hạ hi vọng Tú Xuyên thống lĩnh đại nhân soái lĩnh trấn thủ Lãng thương giang chắc chắn, thực thi chiến lược phản kích, đánh lui và tiêu diệt bộ đội Lưu Phong Sương!"

"Tiêu diệt bộ đội Lưu Phong Sương? Nếu như thuận tay thì lấy Viễn Kinh luôn, phải không? Bốn mươi vạn đại quân của Minh Huy bị đánh tơi bời tan tác, bệ hạ hình như có phần quá tin tưởng vào Hắc kì quân rồi!"

Lí Thanh mỉm cười: "Bệ hạ không phải có tín tâm với Hắc kì quân, bệ hạ là có tín tâm đối với đệ. A Tú, đệ hoàn toàn không giống Minh Huy, Minh Huy bất quá là một người thường, lão không phải là đối thủ của Lưu Phong Sương. Đệ và Lưu Phong Sương đều là thiên tài, đệ dùng binh linh hoạt biến hóa như thiên mã hành không, chỉ có đệ mới đủ tài đối địch Lưu Phong Sương, cả Tư Đặc Lâm cũng không bì được. Bệ hạ hoàn toàn minh bạch nên ông ấy tin tưởng đệ. Địch khấu giày xéo quốc thổ, là công dân phải có trách nhiệm cầm đao lên ngựa dốc sức chống đỡ, hà huống đệ còn là một thống lĩnh!"

Lí Thanh nói rất thâm tình, ánh mắt sùng kính nhìn Tử Xuyên Tú, dùng ánh mắt để biểu lộ ý lòng: "Chúng tôi hoàn toàn nhờ vào đệ!"

Nếu là một thanh niên sục sôi máu nóng được mỹ nữ dùng ánh mắt như thế để nhìn, e là hắn sẽ không chút do dự cầm đao xông thẳng ra chiến trường đổ máu huyết chiến. Nhưng Tử Xuyên Tú đã qua cái tuổi xung động đó rồi, gã dùng mông suy nghĩ cũng biết đám đại nhân vật ở Đế đô có chủ ý gì: Minh Huy nắm bốn mươi vạn đại quân bị đánh đến choáng váng, chỉ bằng Tử Xuyên Tú dẫn mười vạn lính thì làm nên trò trống gì, không cầu gã thắng trận, chỉ cầu gã có thể cản được Lưu Phong Sương. Lưu Phong Sương không phải món ăn dễ nuốt, cứ phái Tử Xuyên Tú đi đi! Nếu gã chiến bại, vậy càng có lí do để chà đạp gã!

Gã lắc đầu lia lịa: "Tẩu tử, tổng trưởng rõ ràng đang ra giá trên trời, ông ấy nếu như không cho giá thực, vậy thì vô pháp đàm phán tiếp".

Lí Thanh cười ngặt ngoẽo. Tên gia hỏa này đem quân lệnh biến thành gì đây, mua bán lời lãi sao?

"A Tú, kì thật tổng trưởng và Quân vụ xứ chỉ cần đệ kiên thủ phòng tuyến Lãng thương giang hai tuần, có hai tuần này, Trung ương quân và dự bị quân vừa tổ biến tự nhiên sẽ đến tăng viên cho đệ, bọn họ sẽ tạo thành hai gọng kiềm bao vây hai cánh quân đội Lưu Phong Sương".

"Viện quân do ai thống lĩnh?" Tử Xuyên Tú lập tức hỏi: "Trung ương quân tự nhiên là do Tư Đặc Lâm, dự binh quân vừa tổ biên do ai thống soái?"

Lí Thanh chỉ nói có hai từ: "Đế Lâm".

Tử Xuyên Tú nhướng mày kinh ngạc.

Tử Xuyên Tú, Tư Đặc Lâm, Đế Lâm hiện là ba đại danh tướng dư sức một mình đảm đương bất kì nhiệm vụ nào, đây là hành động quân sự lớn chưa từng có của gia tộc. Xuất động ba vị danh tướng kiệt xuất của Tử Xuyên gia đi đánh Lưu Phong Sương, có thể thấy Đế đô xem trọng Lưu Phong Sương đến mức nào.

Đoán được gã đang nghĩ gì, Lí Thanh mỉm cười gật đầu: "Song phương tham chiến đều là danh tướng siêu việt, trận chiến siêu phàm, độc nhất vô nhị. Vô luận thắng bại, đây sẽ là một trường đại chiến kịch liệt đẹp mắt. Tư Đặc Lâm đang bận rộn quân vụ ở Đế đô nên không thể đến, nhưng huynh ấy có nhắn, nếu a Tú thống lĩnh không tham dự, thiếu đi sự mưu trí quỷ quyệt của đệ, phần thắng của quân ta sẽ giảm đi không ít. Nếu như không tham gia trận chiến liên quan đến mệnh vận đại lục lần này, a Tú thống lĩnh không cảm thấy hối hận sao?"

Tịch dương, hoang nguyên, thiết kị tung hoành, bộ trận như thiết, đao kiếm như rừng, danh tướng đối kháng danh tướng, quân đoàn tinh duệ đụng trận với hồng quân thập tự, sức lực đối kháng sức lực, tinh thần đối kháng tinh thần, tung hoành tráng khoát.

Sinh vào thời đại vĩ đại, được cùng huynh đệ thân ái kề vai tác chiến, như vậy còn có gì nuối tiếc trên đời nữa chứ!

Tử Xuyên Tú cảm giác huyết mạch đập phừng phừng, máu tăng tốc độ lưu chuyển, bản năng quân nhân và chiến tướng bừng lên trong người gã.

Gã chầm chậm siết chặt nắm đấm, tuy không có lên tiếng nhưng ánh mắt quyết liệt của gã đã bộc lộ quá rõ chiến ý trong lòng gã.

Nhìn vào đôi mắt ấy, Lí Thanh hài lòng mỉm cười.

Nàng còn chưa kịp đắc ý, Tử Xuyên Tú đột nhiên lên tiếng hỏi: "Con chuột Mã Duy hiện đang trốn ở đâu?"

Lí Thanh cảnh giới nhìn gã: "Đệ hỏi chuyện này làm gì?"

"Tẩu tử, tỷ là thiên tài diễn thuyết, tôi đã bị tỷ thuyết phục rồi. Nhưng trước khi ra chiến trường, tôi phải giải quyết tên khốn đó, bằng không sao có thể an tâm được?" Tử Xuyên Tủ mỉm cười nói, nhưng trong nụ cười lại mang theo sát khí sâm lãnh.

Lí Thanh không đáp, yên lặng nhìn cảnh đẹp mê người ngoài cửa sổ.

Tử Xuyên Tú cho rằng nàng không nghe, lên tiếng gọi: "Tẩu tử!"

"Tỷ nghe rồi".Lí Thanh quay mặt lại, ôn hòa nói: "A Tú, đệ là thống lĩnh, nhất phương trấn hầu, công danh hiển hách, tỷ không có tư cách bình luận đệ, nhưng đệ đã kêu tôi là tẩu tử, có thể nguyện ý nghe tỷ vài lời không?"

"Mời tỷ nói".

"A Tú, đệ là đại tướng quân, là anh hùng quốc gia, Mã Duy không xứng là đối thủ của đệ. Đệ lấy lạm sát để trị phản nghịch, đó là làm sai, tự mình làm dơ tay mình. Đệ trước giờ ôn hòa, lần này vì sao bạo lực như thế? Không qua Thẩm phán xứ, tự tiện xử quyết bình dân, đệ biết, mọi người ở Đế đô nói đệ thế nào không? Tây nam quân phiệt Tử Xuyên Tú, vì tranh giành Tử Xuyên Trữ với Mã Duy mà mượn cớ truy sát toàn gia Mã Duy, nghĩ xem, đệ sẽ có thanh danh gì lưu lại trong lịch sử đây?"

Tử Xuyên Tú hãm nhập mê mang, đối với bình luận chân thành của Lí Thanh, gã lần đầu bị dao động: bản thân có thật công tâm không? Có phải vì sự ác ôn và tàn hại của Mã gia mà diệt chúng hay là vì mượn cớ để trừ diệt cả nhà tình địch?

Kiên quyết lắc lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, Tử Xuyên Tú bình tĩnh đáp: "Tẩu tử, chuyện lưu danh lịch sử tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết chiếu theo tội hành của Mã gia mà xử lý chúng, bọn chúng đáng chết".

Lí Thanh than: "A Tú, đệ đã quyết tâm thì tỷ cũng không cản đệ. Nhưng giết Mã Duy không dễ. Ba ngày trước, hắn và La Minh Hải quay về Đế đô rồi. Chỉ cần đệ còn ở đây, cả đời hắn cũng không dám trở về tây nam. Nghe nói, tổng trưởng điện hạ có ý an bài cho hắn đến đông bộ làm tổng đốc một hành tỉnh nào đó".

"Vì sao?" Tử Xuyên Tú vỗ mạnh bàn: "Một tên sâu mọt hại dân hại nước, cấu hết tặc khấu, Tử Xuyên Tham Tinh không những không trừng phạt, còn đề bạt bảo hộ cho hắn, hay là lão đã già nên đầu óc có vấn đề rồi!"

"A Tú, bình tĩnh đi! Mã Duy là kẻ xấu, đệ biết, tỷ biết, tổng trưởng cũng biết. Nhưng đệ và tỷ chỉ suy xét vấn đề ở một tầm nhìn ngắn, còn điện hạ phải tính đến chiến lược toàn cục. A Tú, chớ trách điện hạ bảo hộ Mã Duy, đối với việc đệ tru sát toàn bộ Mã gia, điện hạ cũng không trách phạt, thâm ý đó, đệ cũng nên suy xét!"

Nhờ Lí Thanh nhắc nhở, Tử Xuyên Tú dần dần bình tĩnh nhưng ngữ khí vẫn còn giận dữ: "Đa tạ tỷ nhắc nhở".

"Được rồi, mau đi chuẩn bị đi, bộ hạ của đệ đang nôn nóng chờ đệ đó!"

-o0o-

:73: :73: Mọi người vào vào đây ( 4vn.eu/forum/showthread.php?79511-Keu-Goi-Cac-Manh-Thuong-Quan-ung-ho-tai-tro-Share-Truyen) ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào :99: :99:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »