Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31636 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 90
chương 3 : sát kiên tử thần (3)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 17: Phong vũ tương chí.

-----oo0oo-----

Chương 3: Sát kiên tử thần (3).

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Tháng hai năm bảy tám bốn, Đế đô vì sự kiện Tử Xuyên Tú, Mã Duy mà tranh cãi không khoan nhượng, phân liệt thành hai phái.

Phái quân chính thì cực lực ủng hộ Tử Xuyên Tú, phái nguyên lão quý tộc thì đứng về phía Mã Duy.

Hai phái thực lực tương đương, đấu tranh phi thường kịch liệt, mà tổng trưởng Tử Xuyên Tham Tinh đứng giữa hai làn đạn của hai phe giao chiến, khổ không thể tả.

Buổi sáng lão vừa xoa dịu yêu cầu "Nghiêm trừng quân phiệt chuyên quyền" của đại biểu đoàn Nguyên lão hội, buổi chiều lại đi dự tọa đàm do quân quan Hắc kì quân tổ chức, lão giống như con thoi xuyên qua xuyên lại, cả ngày nghỉ ngơi không đến ba tiếng.

Nghiêm trừng Tử Xuyên Tú thì mất đi quân tâm, thả Tử Xuyên Tú lại đắc tội với Nguyên lão hội, Tử Xuyên Tham Tinh không biết đã chửi Tử Xuyên Tú bao nhiêu lần, tên gia hỏa đó thật là giỏi gây phiền phức nhất!

Chẳng cách nào, lão chỉ đành sử ra chiêu kéo dài thời gian, không định tội cũng không thả người, cứ để đó từ từ xử lý sau, dù sao Tú Xuyên thống lĩnh cũng ăn ngon ngủ ngon, nghỉ ngơi trong biệt thự cũng không ủy khuất gã.

Lão đợi Nguyên lão hội và Quân đội tranh cãi đến khi nào quá mệt mỏi thì bọn họ sẽ tự động yên tĩnh trở lại, lúc đó lão tiếp tục ung dung xử lí thôi.

Nhưng ngày hai mươi lăm tháng hai năm bảy tám bốn, ở tây bắc chiến tuyến truyền lại tin dữ, triệt để phá tan ý đồ của tổng trưởng điện hạ.

* * *

Đó là một buổi sáng an tĩnh tuyết rơi nhẹ, lính gác đang qua lại trong hào trú, bọn họ thỉnh thoảng giậm cẳng chửi đổng khí trời lạnh lẽo, ganh tỵ với đám bạn hữu đang rúc trong chăn ấm đánh giấc nồng.

Các binh sĩ mồm năm miệng bảy tám chuyện: "Khí trời thế này, nếu như có một bầu rượu ấm bụng thì coi như không còn gì tuyệt bằng".

"Nếu có thêm một cô nương xinh đẹp bồi rượu thì còn tuyệt hơn!"

Đột nhiên, có một âm thanh gì đấy loáng thoáng, có người lên tiếng hỏi: "Các người có nghe thấy gì không?"

"Ngươi quá mẫn cảm rồi! Khí trời thế này, cả chuột cũng không muốn rời hang, sao có thể có người đến chứ?" Thoại âm vừa dứt, cả kẻ ngu độn nhất cũng cảm thấy mặt đất đang rung nhè nhẹ, xa xa bắt đầu có tiếng trầm trầm vọng lại.

Lính canh chửi: "Thấy quỷ rồi, trời này mà có sấm". Hắn ló đầu khỏi hào câu ngóng về phía xa, thân hình đột nhiên cứng ngắt, tiếp đó tiếng gào thê lệ phá tan bình minh yên tĩnh: "Cảnh báo! Địch nhân tập kích!"

Mặt đất vang tiếng rền trầm trầm, trên đường chân trời tuyết trắng ngai ngai xuất hiện một huyết tuyến, đạo huyết tuyến đó đã phát triển với tốc độ kinh nhân biến thành một vùng đỏ thẫm, phảng phất như một người khổng lồ đang bị rút hết máu, cuối cùng vùng đỏ thẫm đã bao phủ cả mặt tuyết bao la, đám tân binh chứng kiến cảnh tượng đó thì há hốc miệng kinh hãi, đám lão binh có kinh nghiệm kinh hoảng gào lớn: "Thập tự quân! Thập tự quân đến rồi!"

Số lượng kị binh khổng lồ hùng hục xông lên dốc cao rồi đổ xuống, vó ngựa ầm ầm, trên vạn kị binh khoác áo choàng đỏ, phảng phất như một biển máu đang đổ xuống, tình cảnh hoành tráng chấn hám nếu không đích thân chứng kiến thì khó mà tưởng được.

Dưới ánh bình minh, kị binh mạnh mẽ nhảy qua từng hàng rào kẽm, từng hào câu, xung phong mãnh liệt, sẵn sàng phá tan mọi chướng ngại, thế bất khả ngăn.

"Địch nhân tập kích!" Tiếng cảnh báo liên tiếp vang lên, lính gác trên chòi cao nối nhau hô hoán:

"Chính diện phát hiện địch nhân!"

"Phương hướng tây bắc phát hiện địch nhân!"

"Phương hướng tây nam phát hiện địch nhân!"

truyện từ

Hồng y quân trận vững chắc như đồng, đại kì nền xanh viền trắng đón gió tung bay, chữ "Sương" hùng dũng đập vào mắt chúng nhân.

Quan chỉ huy trận địa sắc mặt trắng thảm: không ai ngờ Lưu Phong gia lại lựa chọn lúc khí trời lạnh lẽo thế này để phát động tấn công, đại bộ đội của Biên phòng quân đều đang còn chui rúc trong chăn ấm ở Gia Nam đại doanh.

Thế trùng kích của kị binh như cuồng phong, mã đao múa loang loáng trong ánh nắng mai chém xuống, bộ binh trên trận địa còn chưa kịp tập kết đã bị chém nát vụn, kị binh húc đổ sự kháng cự yếu ớt, thẳng tiến đến Gia Nam đại doanh ở hậu phương trận địa.

Trong ánh nắng buổi sáng, Gia Nam đại doanh biến thành vùng hỗn loạn, sĩ binh chỉ mặc đồ ngủ tay không tấc sắt từ trong các lều trại chạy ra, hỗn loạn, kinh hoàng, nháo nhào, mấy vạn người chen chúc, "Ầm" một tiếng, vách tường đại doanh đã bị thúc đổ.

"Giết! Giết! Giết!" Thanh âm xung sát vang trời, vô số kị binh thúc ngựa vọt vào, thế như bài sơn đảo hải, mã đao nhanh như chớp, thương nhọn như rừng, đối với đám sĩ binh vừa tỉnh ngủ ngơ ngác hoảng loạn của Tử Xuyên gia, kị binh Lưu Phong gia giống như lang sói nhập vào đàn dê, kị binh cứ vung đao mà chém, đầu lâu, thi thể lăn lóc đầy đất.

Sĩ binh Tử Xuyên gia bị tấn công bất ngờ, đại đa số không có vũ khí, trên thân cũng chẳng có giáp, nhưng vì bản năng cầu sinh, bọn họ vẫn ngoan cường chống cự.

Nhặt đá dưới đất, cầm cây gỗ làm vũ khí, nhiều người không tìm được đá hay cây gỗ thì liều mạng dùng thân thể cản lại mã đạo và trường mâu của kị binh, sáng tạo cơ hội cho đồng bạn phía sau mình.

Đến lúc này thì trận chiến đã phần nào không còn là một chiều nữa, thường một sĩ binh Lưu Phong gia chém ngã một sĩ binh Tử Xuyên gia, nhưng không đợi hắn kịp rút đao ra, bốn năm sĩ binh Tử Xuyên gia khác đã nhảy lên lôi hắn xuống ngựa, dùng tay đấm, dùng đá đập vào đầu hắn, đập đến khi đầu hắn nát bét mới thôi.

Tử Xuyên binh dùng đầu đập vào đầu địch nhân, dùng răng cắn vào yết hầu địch nhân, dùng ngón tay móc mắt địch nhân, dùng đầu gối chấn nát hạ thể địch nhân, có thứ gì có thể tấn công, bọn họ đều tận dụng hết.

Chiến sĩ Tử Xuyên gia chống cự thảm liệt bi tráng, cho dù Thập tự quân của Lưu Phong gia hoàn toàn chiếm ưu thế về vũ khí, nhưng dối diện với năm vạn người ôm lòng liều mạng, bọn chúng cũng bị đánh đến lúng túng.

Kèn tăng viện vang lên, ngoài doanh địa lại có nhiều kị binh tiến đến, đám kị binh xếp thành trận thế, trường mâu dày đặc chĩa ra trước, từng bước dồn sĩ binh Tử Xuyên gia đang hoảng loạn co cụm lại.

Nhưng sự chống cự vẫn quyết liệt, sĩ binh Tử Xuyên gia ngoan cường liều mạng nhảy lên ôm lấy kị binh Lưu Phong gia kéo xuống ngựa, kéo hắn khỏi trường mâu trận.

Một khi bị kéo khỏi đội liệt, sĩ binh Lưu Phong gia chỉ có con đường chết thảm, bị vô số sĩ binh Tử Xuyên gia đang phẫn hận dày xéo đạp chết, thi thể bị ném trở lại đội liệt của hắn.

Lưu Phong quân cũng tàn nhẫn hồi báo, cung thủ bắn không cần nhắm, trường mâu cắm thi thể Tử Xuyên quân giơ lên không trung, mã đao chém đầu địch nhân lông lốc, kị binh thúc ngựa đạp lên thương binh, tiếng gào thảm, máu tươi nhuộm đỏ chiến trường.

Chỉ qua mấy phút, mặt đất đã đầy thi thể, có Tử Xuyên quân, cũng có Lưu Phong quân.

Trong chém giết thảm liệt kiểu này, không thể tồn tại kẻ bị thương, phàm là kẻ nào ngã xuống, lập tức bị song phương đang đánh nhau say máu đạp tan xương nát thịt, trong không trung nồng nặc mùi máu tanh.

-o0o-

:73: :73: Mọi người vào vào đây ( 4vn.eu/forum/showthread.php?79511-Keu-Goi-Cac-Manh-Thuong-Quan-ung-ho-tai-tro-Share-Truyen) ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào :99: :99:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »