Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31531 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 55
chương 1 : đặc lan hội chiến.

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 12: Đặc Lan hội chiến.

-----oo0oo-----

Chương 1: Đặc Lan hội chiến

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Từ năm 781 đến 782, trên đại địa Viễn Đông rộng lớn đã phát sinh nhiều câu chuyện hoành tráng kinh người nhưng không được nhân loại thế giới biết tới, không có lịch sử học gia nghiên cứu, cũng không có thi nhân làm thơ vịnh phú ca ngợi. Trường chiến tranh rung chuyển mặt đất, thiết kị tung hoành, đầu rơi máu đổ, đây là thời đại của truyền thuyết anh hùng, của sự tích thần thoại, một thời đại quang vinh và hi vọng.

Trong màn kịch hoành tráng của lịch sử, hai nhân vật đóng vai chính, một là ma thần vương quốc quân (gọi tắt là vương quốc quân), một là Viễn Đông chủng tộc liên hợp quân (gọi tắt là Viễn Đông liên quân). Trong rừng tùng xanh um rậm rạp, nơi biển cỏ lan trải mênh mông, chốn đô thị phồn hoa, trên sơn đạo hoang thôn, trên khắp mấy trăm vạn cây số vuông Viễn Đông, hai quân tung hoành giằng co, ngươi tiến ta lui, gầm gừ cắn xé nhau, quấn lấy nhau như trường xà dài đến mấy trăm đạm. Chiến tích giữa hai bên phân bố khắp từng thành thị, hương trấn, thôn trang của Viễn Đông, ở Khoa Nhĩ Ni, Đỗ Sa, bình nguyên Sa La, tại Mạt Y, Đặc Lan. Vô số tráng sĩ đang oanh liệt bỏ mình, hai mươi năm sau, nông dân khai hoang thậm chí còn phát hiện được xương trắng và tàn giáp vùi nơi hoang dã.

Là chết là sống, đương thời đã không còn là vấn đề, toàn dân đều là binh, cả phụ nữ cũng cầm cũ khí. Nơi nào tổ quốc cần, con cháu Viễn Đông sẵn sàng bỏ mạng. Đây không còn đơn giản là sự đối kháng giữa hai quân đội, mà là sự giao chiến giữa hai thế giới, sự giao chiến giữa hai nền văn minh khác nhau. Một bên thì khao khát tự do, muốn quyền lợi bình đẳng trong sinh sống. Một bên thì tham lam tàn khốc, muốn tước đoạt quyền lợi của dân tộc khác, bóc lột sức lao động, tài nguyên của họ. Đao kiếm vô tình, máu xương vô ích, nhưng tất cả không tiêu diệt được lý tưởng lẫn tham tàn của cả hai bên.

Chính quyền Viễn Đông thành lập chưa đến một năm, đội bảo vệ chính quyền đầu tiên chỉ có gần sáu ngàn Bán thú nhân đào binh kinh hoàng bất an, bọn họ thiếu lương thực, vũ khí đơn sơ, thường đánh trận khi bụng đói, chân trần hành quân trên tuyết, mệt mỏi, tật bệnh, đói rét. Đối thủ của bọn họ là một vương quốc to lớn, chúng có một trăm bốn mươi vạn quân đội tinh nhuệ, tổ chức nghiêm mật, vũ khí sắc bén, chiến đấu lực cường hãn, sĩ tốt thiện chiến, tướng lĩnh vượt trội, đây cũng là lực lượng quân sự mạnh nhất thế giới đương thời, cả thế lực nhân loại mạnh mẽ cũng không dám đối đầu, nhìn thấy bọn chúng, sĩ binh Tử Xuyên gia chỉ dám trốn sau thành Ngõa Luân mà nghiến răng căm hận. Viễn Đông chính quyền yếu nhược thành lập chưa tới một năm nhưng lại dám khiêu chiến với lực lượng khủng bố đó. Vô luận là xét từ góc độ nào, hoàn toàn nhận thấy sự chênh lệch giữa hai bên, kiểu như một đứa trẻ gây chiến với một người khổng lồ vậy.

Đối diện sự gây hấn của Viễn Đông, ma thần vương quốc xuất động một quân đoàn có Thát tháp tộc thủ lĩnh, quý tộc cao cấp của Vương quốc là La Tư thống soái quân đoàn số chín này (Cũng xưng là "Dục hỏa phượng hoàng quân đoàn"). Vì đối phó quân đoàn La Tư, chính quyền non trẻ Viễn Đông xuất toàn lực ứng chiến, điều động bảy phần quân đội Viễn Đông, động viên dự bị đội, xuất động vũ khí bí mật "Tú tự doanh". So sánh về quân lực, vương quốc gấp năm lần Viễn Đông, nhưng bọn chúng không nắm chắc chiến thắng, tâm lý vẫn bất an. Người Viễn Đông nếu như thất bại, bọn họ là thất bại triệt để, toàn quân bị diệt, nhưng nếu như bọn họ thắng trận, cho dù giết sạch sẽ quân đoàn chín thì cùng lắm chỉ khiến Ma thần hoàng khó chịu mất giấc ngủ trưa mà thôi.

Mặc dù như thế, biết được ma thần vương quốc cử đại binh áp cảnh, người Viễn Đông vẫn không có phản ứng thỏa hiệp, nhượng bộ. Quang minh vương không lui lại tiến, đích thân dẫn một vạn ba ngàn thiết kị, đội mưa hành quân, theo đường mòn vượt rừng rậm, đột nhiên xuất hiện dưới Đặc Lan thành, khiến ma tộc trong thành vô cùng kinh hoảng. Hành đông đó chính là dấu hiệu bắt đầu cho Đặc Lan hội chiến.

Cứ điểm Đặc Lan, đây sẽ là nơi hai lực lượng quân sự cường đại sẽ chính diện giao phong. Mùa hè khắc nghiệt tháng 6 năm 782, những chiến dịch liên quan đến đệ nhất đại bảo lũy ở Viễn Đông được hậu thế gọi chung là "Đặc Lan hội chiến". Trên vùng đất Viễn Đông vào hai mươi năm sau, liên quan đến Đặc Lan hội chiến, có vô số cố sự thần kì lưu truyền. Danh tự quang diệu đó, như sao sáng đêm tối, chiếu tỏ đại địa.

Bố Lan tướng quân anh dũng hào hùng, y cùng thúc thúc Bố Sâm túc trí đa mưu được xưng là "Anh hùng dân tộc Tá Y", còn có trưởng lão Bố Đan thấy rõ tiên cơ, hào triệu kháng kích ma tộc, là tấm gương sáng cho cả Viễn Đông noi theo, dân chúng sùng bái lão, tôn làm "Thánh giả". Còn Xà tộc thì đem sự tình của tộc trưởng Tác Tư biên thành bài ca truyền bá nơi nơi, ngợi ca hắn "Anh dũng ngoan cường, lập công mà không kiêu ngạo, làm người phải giống Tác Tư". Long nhân tộc không giỏi ngôn ngữ, bọn họ chỉ lập thạch tượng thủ lĩnh Môn La ở nghị sự sảnh đường trong tộc, người long nhân ra vào đều phải kính lễ với thạch tượng. Còn có ba trọng tướng nhân loại thanh danh hiển hách: nữ tướng quân Bạch Xuyên trí dũng song toàn, La Kiệt tướng quân dũng mãnh, Minh Vũ tướng quân tâm tư cẩn mật, bọn họ thống lĩnh "Hắc y quân" không ngại xa xôi đến viện trợ Viễn Đông, được người Viễn Đông tặng "Là bằng hữu chân chính đời đời của Viễn Đông". Trên người bọn họ, nhân dân Viễn Đông lại nhìn thấy sự cao quý của nhân loại, thanh danh của nhân loại bị bọn quý tộc Tử Xuyên gia phá hỏng lại được khôi phục, Viễn Đông lại tiếp nhận nhân loại, giao lưu giữa các chủng tộc lại bắt đầu.

Những người trong các cố sự đó, không nghi ngờ gì đều là những nhân vật phong vân đương thời. Thế nhưng. các lịch sử học gia cẩn thận sẽ phát hiện, trong giai đoạn lịch sử này tồn tại rất nhiều mâu thuẫn không thể giải thích, có những đoạn thời gian bỏ trống, giống như lịch sử đột nhiên phát sinh đứt đoạn. Giống như mặt trăng có vô số vì sao vây quanh, nhưng truyền thuyết về người được chúng nhân ủng hộ ngưỡng mộ đó, một thân ảnh mang diện cụ đồng xanh là linh hồn chân chính cho Viễn Đông liên quân, là Quang minh vương mang lại cho dân chúng Viễn Đông niềm tin và hy vọng, lại biến mất vô tung. Danh tự của ngài dần dần phai lãng trong dòng chảy lịch sử, không còn mấy người biết tới...

* * *

Trong màn mưa, một đội kị binh lao về hướng cứ điểm Đặc Lan, đó là kị binh Tú tự doanh phụ trách giám thị Lỗ Đế. Lỗ Đế phụ trách việc chiêu hàng tàn dư sĩ binh ma tộc trong cứ điểm, mở cửa thành cho đại quân, còn kị binh Tú tự doanh là giám thị hắn, phòng ngừa hắn giở trò lừa gạt nghĩa quân. Nhìn thân ảnh bọn họ tiêu thất ở cửa thành, Tử Xuyên Tú rất lo lắng: Nếu như Lỗ Đế chiêu hàng thất bại, tiểu đội nhân mã đó còn không đủ a tộc ăn sáng, nhưng nhìn thần tình mơ hồ của đám sĩ binh khi xuất phát, phảng phất không ý thức sự nguy hiểm của nhiệm vụ lần này. Trong loạn thế, ai cũng không quá quan tâm đến sinh mạng của mình.

Nhìn vòng thành nguy nga sừng sững, thân thể thấm đẫm nước mưa, Tử Xuyên Tú bất giác rùng mình, nghĩ: "Đây là thành trì không phải chỉ dựa vào sức người là có thể công hạ".

Cứ điểm Đặc Lan ở biên thùy đông bắc thuộc Đỗ Toa hành tỉnh, là bức tường phòng ngự biên cảnh của Tử Xuyên gia khi xưa để ngăn chặn ma tộc xâm nhập, được xưng là đệ nhị bão lũy ở Viễn Đông, chỉ đứng sau cứ điểm Ngõa Luân. Đặc Lan thành cao hai mươi lăm mét, toàn dùng đá nguyên khối ột mét ngang hai mét dựng nên, độ rộng tường thành là bốn mét đủ để ột hàng bảy người đi, tường thành nguy nga tạo cảm giác áp chế cho người đối diện. Trên thành tường dựng lan can vòng quanh, lan can làm bằng gỗ cứng có thể ngăn chặn đại đa số viễn trình công kích, thủ vệ trên thành có thể dễ dàng dùng tên bắn hạ kẻ tấn công thành, lại thêm rất nhiều vũ khí bố trí khắp đầu thành: trọng trang nỗ, liên kích nỗ, đầu thạch xa, cung tiễn thủ, nơi này sẽ là cơn ác mộng với những kẻ đến công thành, chỉ cần cách nó năm trăm mét là lọt vào vòng nguy hiểm.

Trước khi phản loạn Viễn Đông xảy ra, nơi này là đệ nhất tuyến giữa Tử Xuyên gia và ma tộc, gia tộc rất xem trọng thành này, bất cứ lúc nào cũng có trọng binh đóng. Ở thời Ca Ứng Tinh, ma tộc từng nhiều lần xâm nhập nhưng đều bại dưới cứ điểm Đặc Lan. Vào cuộc phản loạn năm 779, Bán thú quân đoàn đóng thủ ở đây đột nhiên làm phản, giết sạch quan binh nhân loại trong thành, sau đó Lôi Hồng phản loạn dâng thành cho địch. Một năm trước, danh tướng La Kiệt của khởi nghĩa quân dũng mãnh suất lĩnh hai mươi vạn đại quân mãnh công Đặc Lan, kết quả quân đội của hắn bị ăn trái đắng dưới chân thành, La Kiệt phải cải biến chiến lược thành vây thành chiến. Nhưng chưa đợi được thủ quân ma tộc trong thành hết lương thì khởi nghĩa quân đã cạn lương thực trước, La Kiệt đành phải dẫn quân thối lui.

Thiên không âm trầm, mây đen che kín bầu trời, mưa lại rơi nặng hạt, hơi nước mù mịt không gian, tiếng sấm rền, tiếng chớp nhoáng sáng chân trời. Xa xa, từ phương hướng trước cứ điểm xuất hiện một đội kị binh, một quân quan dẫn đội phi ngựa về hướng Tử Xuyên Tú.

Tử Xuyên Tú nhìn tua mũ của hắn, hỏi: "Có chuyện gì, tiểu kì quan?"

"Đại nhân, ma tộc quân đến rồi!"

Tay của Tử Xuyên Tú hơi run.

"Trên đại công lộ hướng đông, bọn chúng đang tới! Kị binh, bộ binh hỗn tạp, chúng tôi quan sát có hai mươi mốt cờ kí, khoảng cách với chúng ta chừng mười dặm. Cờ xí của bọn chúng..." Quân quan đó nhảy xuống ngựa, vẽ một đồ hình trên nền đất. Cho dù rất mơ hồ nhưng Tử Xuyên Tú vẫn nhận ra đó là hình con chim. Theo Tử Xuyên Tú biết, các bộ tộc ma tộc dùng tiêu chí cờ xí khác nhau, Tắc nội á lấy sư tử làm tiêu chí, còn lấy chim làm tiêu chí chính là Thát tháp tộc, bọn chúng lấy Dục hỏa phượng hoàng làm cờ hiệu. Như vậy, đây là binh mã của Thát tháp tộc, Lỗ Đế không có quyền ra lệnh cho bọn chúng.

đọc truyện mới nhất tại .

Tử Xuyên Tú chấn hám: Bọn chúng đến rất nhanh!

Có nên tiên phát chế nhân ngăn cản bọn chúng? Nhưng giao chiến trên đất bằng, hơn một vạn kị binh nhân loại và Bán thú nhân phải đối mặt với năm vạn hoặc có thể hơn ma tộc quân, khả năng thắng là rất nhỏ, Bạch Xuyên dẫn bộ đội tăng viện cũng không thể đến trong mười tiếng nữa.

Lỗ Đế chiêu hàng phải chăng thuận lợi?Thủ quân trong thành chỉ sợ còn có kẻ trung thành với Ma thần hoàng, khi đó giữa phe "Bảo Hoàng phái" và "Bảo Lỗ phái" tất nhiên phát sinh xung đột đổ máu, phe trung thành với Ma thần hoàng chỉ cần giữ được một tiếng, tăng viện sẽ đến kịp, khi đó bên phía Lỗ Đế tất sẽ dao động bất an. Tử Xuyên Tú đột nhiên nghi ngờ: đây liệu có phải là một cái bẫy, ma tộc muốn giăng lưới tóm sạch lực lượng tinh duệ của khởi nghĩa quân?

-Tử Xuyên Tú ngẩng mặt nhìn trời, từng giọt mưa lớn táp vào mặt khiến gã tỉnh táo. Gã nhìn đám bộ hạ, trên thảm cỏ ngút mắt ngoài cứ điểm, một vạn ba ngàn kị binh sắp xếp thành trận hình tứ giác, mũi thương và khôi giáp chỉnh tề bài liệt nhìn không thấy điểm cuối.

Không một ai lên tiếng, chỉ có tiếng mưa vỗ lách bách lên khôi giáp, nước mưa chảy thành dòng trên mặt thấm vào y phục bên trong nhưng không sĩ binh nào điều chỉnh tư thế. Trong mắt bọn họ, Tử Xuyên Tú thấy được sự mong đợi, trung thành, niềm tin, nhiệt huyết, chỉ cần Quang minh vương hạ lệnh, bọn họ lập tức xông lên chín tầng trời bắt hạc cầm long.

Mười phút trôi qua.

Hai mươi phút trôi qua.

Tiếng mưa vẫn rơi lộp bộp đều đều trên đất, chiến mã thỉnh thoáng nôn nóng hí từng tràng, bọn chúng cũng đang bị không khí chứa đựng sát khí nồng đặc áp chế. Đám sĩ binh giữ vững đội hình, nhưng lúc này trong đội ngũ đã có tiếng xì xầm lan đây đó.

Không biết là lần thứ mấy nhìn đồng hồ, đã ba mươi phút trôi qua, Tử Xuyên Tú cắn môi, định hô: "Triệt quân!"

"Đại nhân, cứ điểm có người đến rồi!"

Ở cửa thành xa xa có hai kị binh nhân loại đang xông qua màn mưa băng đến, nhìn bọn họ chạy càng lúc càng gần, tim Tử Xuyên Tú đập thình thịch, hai chân bất giác run run.

Thành hay là bại, trong mấy phút tới sẽ phân rõ.

Cả đội hình im lặng trở lại, mọi người đều nhóng cổ, trong mắt lộ khát vọng.

Đột nhiên, một trong hai kị binh giơ cao hai tay hình thành chữ "V". Trong tức thời, cả đội hình tung hô nhiệt liệt: "Vạn tuế!"

Tữ Xuyên Tú thở phào nhẹ nhàng, tháo nón che đầu xuống, tay vung lên. Tức thì, tiếng vó ngựa bôn đằng, trên vạn kị binh nhân loại như một dòng chảy siết ào ào đổ vào cứ điểm Đặc Lan đã mở toang.

Vừa nhập thành Tử Xuyên Tú đã nhận được tin báo, Lỗ Đế suất lĩnh bộ hạ đang chờ ở phủ Tổng đốc, gã lập tức thúc ngựa chạy đến. Từ xa nhìn lại, trên bậc cấp đá trắng trước cửa tổng đốc phủ có gần trăm quân quan ma tộc tụ tập. Bọn chúng vận chế phục nâu, màu sắc lông chim gắn trên mũ và huy chương trên vai phân biệt cấp bậc của bọn chúng, phía sau khoác áo choàng màu đỏ hoặc bạc. Vài lá quân kì của vương quốc rơi dưới đất bị gót giày đạp qua, màu vàng lá cờ đã thấm sình lẫn dấu chân đen sì, nhăn nhúm, nhàu nhĩ.

Đứng đầu chúng nhân, Lỗ Đế quỳ gối, hai tay dâng cao ấn tín tổng đốc Viễn Đông. Mắt thấy Tử Xuyên Tú đến gần, các quân quan phía sau hắn cũng quỳ gối khấu đầu, cả trăm người quỳ xuống, đủ loại màu sắc mũ mão, áo choàng trải trên nền đá.

Đây là sự kiện mang tính lịch sử, ma tộc quân chiếm lĩnh Viễn Đông đã toàn diện đầu hàng liên quân. Quan binh liên quân và dân chúng vây quanh đều chứng kiến giờ phút lịch sử này, trong lòng sinh cảm giác xúc động. Đám tướng lĩnh liên quân đi theo Tử Xuyên Tú tự động quỳ xuống phía sau gã, không một ai lên tiếng.

Lỗ Đế run rẩy, thanh âm trống rỗng không cảm xúc vang trên đại nhai: "Tội thần Lỗ Đế cung nghênh Quang minh vương điện hạ vĩ đại. Kính cẩn dâng lên cứ điểm Đặc Lan để chuộc tội, mong điện hạ rộng lượng, không tính toán tội thần mạo phạm trước đây, ngày sau tội thần trung tâm phụng thị điện hạ, không còn quan hệ với vương quốc!"

Tử Xuyên Tú nhìn hàng người quỳ trước mặt, một cổ nhiệt khí xộc lên ngực, không biết vì sao, lúc này gã không hề có cảm giác nghênh ngang của người chiến thắng, ngược lại còn cảm thấy cay mắt. Ổn định tâm tình, gã nói: "Lỗ Đế các hạ, lần này làm rất tốt. Sau này hi vọng ngươi có thể tiếp tục làm việc hiệu quả cho quân ta".

"Tội thần nguyện ra sức khuyển mã vì điện hạ!" Lỗ Đế hô lớn, các quân quan ma tộc cũng đồng thanh hô: "Nguyện vì điện hạ ra sức! Chúng tôi bỏ ám đầu minh!" Trên đại nhai vang lên tiếng cười. Bỏ ám đầu minh? Tử Xuyên Tú cũng cười, nhưng nụ cười giấu dưới mặt nạ không ai thấy được. Gã khoan dung khoác tay: "Đều đứng lên đi. Các người cứ về tổng đốc phủ nghỉ ngơi. Cứ an tâm, quân ta khoan đãi tù binh, không cần phải lo lắng cho thân nhân của các người đâu".

Lỗ Đế nhịn không được, thanh minh: "Quang minh vương điện hạ, tội thần không phải là tù binh, chúng tôi là tự nguyện đầu hàng, không, chúng tôi là đi theo chính nghĩa!" Tử Xuyên Tú cười nói: "Vậy thì càng được đối xử tốt, khà khà khà..." Trong tiếng cười, gã lên ngựa chạy đi.

Lỗ Đế cùng đám hàng tướng đứng nguyên tại chỗ không biết làm sao: hắn vốn cho rằng lần này đại công sẽ khiến Quang minh vương điện hạ khen ngợi, nói không chừng còn phong chức cho hắn, không ngờ điện hạ không có hành động gì, cả nói chuyện cũng kiệm lời.

Nhai đạo buổi chiều âm trầm, mây đen dày đặc, hành nhân rất ít, một đội kị binh hộ vệ gã chạy trên nhai đạo lát đá tảng ở trung tâm cứ điểm, tiếng vó ngựa "dát dát dát" vang trên khoảng không nhai đạo. Tử Xuyên Tú cười, gã hiểu rõ đặc tính của ma tộc, bọn chúng chỉ tôn trọng cường giả. Bản thân nếu như nói lời cảm tạ với Lỗ Đế, đám quân quan vừa đầu hàng sẽ lập tức giảm đi kính úy với mình, nói không chừng còn sinh tâm phản trắc. Bản thân ra vẻ "Cứ điểm Đặc Lan chỉ là việc nhỏ", bọn chúng ngược lại sẽ sinh ý sợ, không dám có dị tâm.

Kị binh tuần tiễu khắp trong thành, trên đường bọn họ nhìn thấy rất nhiều sĩ binh ma tộc. Ma tộc binh có kỉ luật rất kém, thỉnh thoảng lại có từng đám sĩ binh ma tộc say rượu đi ngất ngưỡng trên đường, trong không khí thoang thoảng mùi rượu. Nhìn thấy kị binh nhân loại chạy qua, bọn chúng có kẻ mắng chửi, có kẻ cúi gầm mặt, có kẻ lén ném đá theo phía sau, đủ loại biểu tình, nhưng không có kẻ nào dám trực diện xung đột.

Với tinh thần của bọn chúng hiện nay, Tử Xuyên Tú đoán sẽ không xuất hiện tình huống phản kháng quy mô, nhưng trước khi tăng viện ma tộc tới, liên quân trong thành vẫn đang ở trạng thái nguy hiểm, gã phân phó từng đại đội kị binh chiếm lĩnh những chỗ quan trọng trong thành.

Binh lực còn lại tập trung ở các cửa thành, tường thành và kho vũ khí. Do khu vực thành quá rộng lớn, binh lực bố trí phòng ngự bên ngoài không đủ, vô pháp tổ chức binh đội giám sát ma tộc hàng binh trong thành.

Ở cửa đông thành, Tử Xuyên Tú xuống ngựa. Đám quân thủ cổng thành cùng các tộc dân Viễn Đông trong thành tự phát đến giúp đỡ, thấy gã đến lập tức hoan hô nhiệt liệt: "Hoan nghênh Quang minh vương đến Đặc Lan! Quang minh vương vạn tuế!"

Tử Xuyên Tú hướng về đám đông nghiêng người chào, khiêm tốn hồi đáp: "Viễn Đông vạn tuế!"

Ở lối ra vào thành, quân đội ma tộc đang triệt thối. Bọn chúng vốn là bộ đội thủ thành, nhận lệnh bàn giao trận địa cho liên quân. Trong đội ngũ có mười mấy sĩ binh ma tộc được khiêng đi, trên đất lưu lại dấu máu. Quân quan thuật lại cho Tử Xuyên Tú, trước đây vài phút, bộ đội ma tộc trú thủ chỗ này không chịu triệt xuất, phát sinh xung đột với khởi nghĩa quân, dùng từ ngữ thô bỉ thóa mạ liên quân, cuối cùng song phương xảy ra động thủ.

Mười mấy ma tộc binh bị trọng thương, bảy khởi nghĩa binh cũng đổ máu. May mà trước khi xung đột lan thành đại quy mô, trường xung đột đó đã được quân quan ma tộc áp chế.

Nhìn theo thân ảnh ma tộc binh, Tử Xuyên Tú thập phần lo lắng: ma tộc binh vừa hàng phục vẫn còn tâm lý bất ổn, Lỗ Đế nếu không áp chế được bọn chúng, tai nạn khó mà dự liệu. Trong mắt sĩ binh ma tộc vẫn có sát ý nồng nặc, mặc dù quân quan ma tộc nguyện ý đầu hàng nhưng đám binh sĩ lại tồn tại địch ý cường liệt với Viễn Đông quân. Ma tộc cũng thế, nhân loại cũng như thế, nếu không phải vào lúc tối hậu, sao phải đầu hàng kẻ mà bình thường bản thân vẫn khinh thường chúng chứ?

Các quân quan tiến lên báo cáo tình hình, có một người mà Tử Xuyên Tú quen, đó là Bán thú nhân đoàn đội trưởng Đức Côn, hắn xuất thân Bố Lô thôn, ngoại trừ Tử Xuyên Tú, chức quan của hắn là cao nhất ở đây. Tử Xuyên Tú nhanh chóng phân bổ khu vực phòng ngự cho bọn họ, sắp xếp các hoạt động phòng ngự theo trật tự.

Tử Xuyên Tú theo bậc cấp lên đầu thành, dõi mắt trông xa. Tận cuối công lộ phía xa xuất hiện hình ảnh người ngựa đen đen và bóng cờ xí tung bay, tiếng ngựa hí theo gió mơ hồ vọng lại, địch nhân đang hỏa tốc tiến đến Đặc Lan. Bản thân chỉ nhanh hơn La Tư mười mấy phút, thắng bại cũng chỉ cách một ranh giới mong manh như thế. Gã xoay người bước tới đứng trước một kẽ hở trên tường thành, cao giọng hô: "Các huynh đệ!" Quân binh khởi nghĩa quân đang bận rộn các nơi, nghe thấy gã hô ngừng tay xoay người tập trung lại.

Thanh âm Tử Xuyên Tú hết sức chân thành: "Các huynh đệ! Mọi người trường đồ bạt thiệp hai trăm ba mươi dặm, cả ngày không ăn không ngủ, vô cùng mệt mỏi, những chuyện này ta đều biết. Ta kính cẩn đại biểu cho Viễn Đông, đại biểu cho ngàn vạn dân chúng Viễn Đông được giải thoát khỏi ma chưởng của ma tộc, cảm tạ sự nỗ lực của các vị!"

Các sĩ binh ngưng thần lắng nghe. Vào buổi chiều mệt mỏi, bức bối, thanh âm bình tĩnh của Tử Xuyên Tú phảng phất như có một ma lực thần khí, trong không khí tạp loạn có thể khiến người ta nghe rõ, thu hút sự chú ý của mọi người. Trong tiếng vỗ tay của chúng nhân, thanh âm của Tử Xuyên Tú vẫn vang rõ bên tai từng người: "Chúng ta trong mười chín tiếng đã kiên cường di chuyển hai trăm ba mươi dặm, đoạt lấy cứ điểm cuối cùng cũng là cứ điểm lớn nhất của ma tộc ở Viễn Đông. Chúng ta bắt được các tướng lĩnh cao cấp của ma tộc cùng vô số sĩ binh ma tộc làm tù binh. Chúng ta giải cứu mấy chục vạn đồng bào chúng ta đang phải chịu áp bức nô lệ. Nỗ lực của chúng ta đã khiến quyền chủ động nằm trong tay chúng ta, đại thắng hôm nay, chúng ta là công đầu!"

"Chúng ta đã đánh tan quân đoàn ma tộc của tổng đốc Lỗ Đế, nhưng Ma thần bảo không cam tâm nhận thất bại, bọn chúng cho rằng Viễn Đông vĩnh viễn là sân sau nhà chúng, ngàn vạn dân chúng Viễn Đông cho dù là Tá y tộc, Xà tộc, Cáp đặc tộc, Ải nhân tộc, Long nhân tộc và cả nhân loại đều là gia súc chúng nuôi lấy thịt, bọn chúng tùy ý khinh nhục, vơ vét hút máu, bóc lột tận xương tủy của dân chúng, cướp sạch những gì quý giá của chúng ta!"

Tiếng gào phẫn nộ bùng lên bầu trời cứ điểm Đặc Lan: "Giết sạch lũ quỷ lông xanh!"

"Vì để tiếp tục sự thống trị của bọn chúng, vì để tiếp tục cướp đoạt chúng ta như trước đây, khinh nhục chúng ta, hiện tại, Ma thần bảo đã phái tên quý tộc La Tư của bọn chúng dẫn theo đông đảo nha trảo của chúng đến tấn công chúng ta. Đây là một đội quân hùng hậu cường hãn, trong chiến tranh Viễn Đông với Tử Xuyên gia, chính bọn chúng đã thiêu hủy nhiều thành thị mỹ lệ của chúng ta: Cách lan đặc, Ba giới, Lộ y, Kiệt tây á, bọn chúng chặt đầu người chất như núi. Chi bộ đội ma tộc khát máu đó lại đến Viễn Đông, bọn chúng muốn tiếp tục thiêu hủy gia viên chúng ta, giết hại thân nhân chúng ta, cười cợt trên nỗi đau của chúng ta. Đúng vậy, nếu như hôm nay chúng ta không ngăn cản được bọn chúng, mọi chuyện tàn ác như thế sẽ phát sinh sau đó. Các sĩ binh, sau lưng chúng ta là gia viên, là thê tử, hài tử, phụ mẫu chúng ta, chúng ta không được lui!"

"Không, tuyệt không lui!" Các sĩ binh phẫn nộ gào thét, đặc biệt là sĩ binh Bán thú nhân, nghĩ đến thân nhân của mình có thể bị quân đoàn La Tư tru sát, bọn họ đỏ phừng mặt, bộ ngực vạm vỡ nhấp nhô, hơi thở khìn khịt như phún lửa, chiến ý ngùn ngụt.

"Như vậy, vào hôm nay, ở tại nơi này, chúng ta phải cho Ma thần bảo một đòn thật đau!"

Đám sĩ binh dị khẩu đồng thanh hô: "Giết, giết, giết!"

"Binh lực chúng ta không đủ, nhưng huynh đệ và chiến hữu chúng ta đang gấp rút đến tăng viện cho chúng ta. Bạch Xuyên tướng quân suất lĩnh mười vạn đại quân chỉ còn cách chúng ta hơn một trăm dặm, La Kiệt tướng quân cũng đang điến hội hợp với chúng ta. Ngàn vạn dân chúng Viễn Đông ủng hộ chúng ta. Chúng ta có địa lợi, dưới chân chúng ta là công sự phòng ngự mạnh mẽ nhất Viễn Đông. Chúng ta có chiến ý và muôn người đồng lòng. So sánh với chúng ta, bọn lục mao quỷ tham lam vượt rừng vượt núi xa xôi đến xâm lược chúng ta có nghĩa lý gì! Tên công tước đó hô hào đánh bại chúng ta nhưng chẳng phải chúng ta đã bắt một tên công tước (Lỗ Đế) làm tù binh sao, chẳng lẽ chúng ta phải sợ một tên khác? Phải giáo huấn cho bọn lục mao quỷ đó một bài học vĩnh thế khó quên, phải bắt bọn chúng đời đời ghi nhớ, vĩnh viễn đừng có ý nghĩ xâm lược Viễn Đông!"

"Đúng, điện hạ nói rất đúng!" Bán thú nhân tán thán: "Phải làm như thế!"

"Mọi người còn phải mệt nhọc một trận, đánh cho tên La Tư đó khóc gọi mẹ luôn. Đánh xong trận này, ta ọi người nghỉ ba ngày, thưởng mỗi người (Tử Xuyên Tú tính toán, giảm số lượng định nói xuống một nửa, rồi lại một nửa), mỗi người năm lượng bạc!"

"Quang minh vương vạn tuế!" Đám sĩ binh hoan hô đến tận mây xanh. Phảng phất đột nhiên được năng lượng thần bí quán chú, người người tràn trề sức lực, há họng ngoác mồm hoan hô, hệt như quân đoàn La Tư đã bị tiêu diệt rồi.

Hai giờ chiều, đội quân tiên phong của La Tư đã xuất hiện ở vòng ngoài cứ điểm, toàn là khinh kị binh không mặc giáp. Trải qua hành quân đường dài, áo choàng nâu của kị binh ma tộc đã dơ đến mức không còn nhận ra, nhân số chừng năm ngàn.

Tử Xuyên Tú muốn đục nước béo cò hốt sạch bọn chúng. Gã ở rộng cổng thành, trên đầu thành an bài ma tộc binh đầu hàng giả đội tuần tra qua lại, cờ xí đầu thành được treo cờ ma tộc, ngụy trang không chút sơ hở. Thế nhưng tên chỉ huy quân tiên phong của La Tư phảng phất như có giác quan thứ sáu, hắn đột nhiên hạ lệnh bộ đội dùng hết tốc độ chuyển hướng, thoát ly khỏi xạ trình của cung tiễn thủ trên đầu thành. Tử Xuyên Tú vội hạ lệnh, cung tiễn thủ mai phục trên tường thành ào ào đứng lên, nhưng chỉ bắn trúng đuôi ngựa của tên kị binh bên địch chạy cuối cùng.

Kế hoạch sắp thành lại bại, bọn kị binh ma tộc vừa mới thoát cạm bẫy không bỏ chạy, ngược lại còn diễu quanh trước thành, làm mặt hề chửi bới sỉ nhục, làm động tác tục tĩu châm chọc sĩ binh trong thành. Đám Bán thú nhân bị kích động gầm gừ, bọn họ cử đại biểu đến xin Tử Xuyên Tú cho chiến. Một đại hán Bán thú nhân gào lên trước mặt Tử Xuyên Tú: "Tôi thật không chịu nổi vũ nhục này, xin điện hạ đừng ngăn cản tôi!"

"Ta không cản ngươi". Tử Xuyên Tú đang tức giận tung chân đá hắn lộn nhào xuống tường thành: "Vậy thì đi đi!"

Không có gì che chắn, đối diện với ma tộc quân nhe nanh múa vuốt, Bán thú nhân đó hãi sợ, chân mềm nhũn ngã ngồi tựa ở góc thành, bật khóc hu hu. Trong tiếng cười của những người trong thành, cuối cùng Tử Xuyên Tú sai người thòng dây kéo hắn lên.

Đến sáu giờ chiều, ngay khi mặt trời xuống núi, chủ lực quân đoàn ma tộc xuất hiện.

Trên bình tuyến phía đông , ẩn ước thấy được một đường đen mông lung, giống như một dải hoa đen trồng trên mặt đất vàng không ngừng di động, khoách đại, bành trướng. Vòng cung đen ngòm thân người dần dần mở rộng, mấy vạn bước chân rầm rầm tung bay cát bụi, bụi đất vàng bốc lên bao phủ đại quân gây cho người ta cảm giác có một con quái vật ghê gớm đang nhe nanh múa vuốt ẩn thân sau tầng bụi.

Dần dần, trong tầm mắt người trên đầu thành Đặc Lan đã có thể nhìn thấy phần đầu của con quái vật đó còn đuôi của nó vẫn là một vệt đen trải dài. Phóng nhãn nhìn ra, đâu đâu cũng là đầu người đen nghịt, tinh kỳ như biển, mũi thương như rừng, kị binh đội mũ lông khoe đủ màu sắc lòe loẹt, phương trận sâm nghiêm, chỉnh tề. Từng đội bộ binh, kị binh kéo đến kết thành từng phương trận liên miên dưới thành, cách tường thành chừng hai cây số. Trên bình nguyên rộng lớn mặt đông thành đen nghịt quân địch, nhưng vẫn còn quân đội phía sau đang tới.

Từ khi chiến tranh giành độc lập của Viễn Đông xảy ra đến nay, Viễn Đông quân còn chưa từng đối diện chiến trường hoành tráng như thế, đối chiến với lực lượng quân đội ma tộc to lớn như thế. Trong nhất thời, bị khí thế của đại quân ma tộc trấn nhiếp, trong hàng ngũ quan binh khởi nghĩa quân đã có xuất hiện tâm lý sợ hãi.

Tử Xuyên Tú hơi kinh hãi, biết nếu không có cách vãn hồi sĩ khí thì tuyệt đối không cầm cự được để chờ Bạch Xuyên tới. Gã cố ý lớn giọng hỏi: "Đức Côn, ngươi xem, phía trước có ít nhất bao nhiêu binh mã?"

Bán thú nhân Đức Côn tập trung quan sát, đáp: "Tôi không tính chính xác được, điện hạ. Nhưng nhìn những phương trận đó, ước chừng địch nhân có mười vạn nhân mã".

Tử Xuyên Tú cười cười: Đức Côn vẫn còn hơi non nớt, muốn tạo được khí thế lớn như vậy, chuẩn xác phải có mười lăm vạn đại quân. Ma tộc có bộ binh là mười bốn vạn ba ngàn người, kị binh là ba vạn một ngàn, tổng cộng có mười bảy vạn bốn ngàn binh mã, đây là toàn bộ quân đoàn số chín của ma tộc, tin tức này là do Lỗ Đế cung cấp chính xác. Đệ nhị đại bộ tộc Thát tháp tộc của ma tộc dốc toàn lực kéo đến, xem ra La Tư công tước không có Viễn Đông thì không được.

Tử Xuyên Tú cao giọng: "Phòng thủ chiến rất có lợi. Năm đó ở Mạt y thành, ma tộc có bao nhiêu binh mã? Không dưới trăm vạn! Hơn nữa toàn bộ đều là quân đội ma tộc tinh duệ nhất, kết quả thế nào? Không phải cũng chẳng làm được trò trống gì sao?"

Sĩ binh xung quanh thần sắc kích động, ồn ào bàn tán. Tử Xuyên Tú tiếp tục nói: "Chúng ta ở đây là cứ điểm kiên cố chỉ sau cứ điểm Ngõa Luân, thành cao hào sâu, không phải là Mạt y thành nhỏ bé. Hơn nữa chúng ta có vũ khí lương thảo, viện quân thì đang tới, ma tộc có đến trăm vạn đại quân, chúng ta cũng không sợ! Không, huynh đệ, chúng ta không phải chỉ là thủ thành, chúng ta phải chiến thắng, đánh bại tiêu diệt bọn chúng!" Câu cuối cùng, gã dùng hết sức rống lên, thanh âm xộc vào tai sĩ binh, bọn sĩ binh kích động gào theo: "Đánh bại bọn chúng! Tiêu diệt bọn chúng!"

Tử Xuyên Tú giơ ngón tay cái lên tán thưởng bọn họ, nghĩ thầm: Đồ ngốc, làm quan nói cái gì thì các ngươi cũng tin à!

Ma tộc quân tuy thế đến hung hãn nhưng theo Tử Xuyên Tú quan sát, trong quân bọn chúng không có Công thành xa, Đăng vân thê, Đầu thạch xa hay các loại vũ khí công thành khác. Trận tao ngộ chiến này đều quá bất ngờ đối với cả hai bên, bỗng nhiên đụng độ bộ đội liên quân ở nơi này, La Tư chưa hề chuẩn bị. Có vết xe đổ Mạt Y, trừ phi hắn ngu xuẩn muốn đem thịt xương chiến sĩ lấp hộ thành hào Đặc Lan, bằng không trước khi công cụ công thành vận chuyển đến, hắn chắc không dám phát động công kích.

Viễn Đông liên quân là lần đầu đối trận với quân đội Thát tháp tộc. Khi ở Khoa Nhĩ Ni hội chiến, Lỗ Đế soái lĩnh toàn là sĩ binh Tắc nội á tộc, cho dù Viễn Đông liên quân dùng chiến thuật biển người để đánh bại bọn chúng, nhưng sáu vạn chiến sĩ Tắc nội á tinh hãn dũng mạnh đã tạo một ấn tượng kinh khủng cho Viễn Đông liên quân. Từ sau trận chiến đó, rất nhiều tướng lĩnh Viễn Đông mới minh bạch thế nào gọi là quân đội chân chính. Quân đội Thát tháp tộc thực lực rốt cuộc thế nào, hiện tại còn chưa biết được. Nhưng với nhãn quang của một lão thủ quân sự, Tử Xuyên Tú công tâm nhận xét, bọn chúng không bằng quân đội Tắc nội á tộc, nhìn bày bố hành quân liệt đội của chúng, rõ ràng chúng thiếu đấu khí đáng sợ như hổ như báo của Tắc á tộc, thiếu đi sát khí áp chế, lại càng không có tinh lực sung mãn bạo phát lực chiến đấu đáng sợ từng khiến Viễn Đông liên quân kinh hoàng.

"Điện hạ, bọn chúng có người qua đây!"

Tử Xuyên Tú nhìn ra, trong chủ trận của ma tộc quân có năm tên quân quan đội mũ lông trắng nhắm hướng thành thúc ngựa chạy tới. Trước khi vào phạm vi xạ trình, một tên dẫn đầu hướng về thành hô hoán: "Trên thành chớ phóng tiễn, chúng tôi có lời muốn nói!"

Đầu thành yên tĩnh, không có người hồi đáp, quân quan ma tộc e ngại, bọn chúng thương lượng một chút, chỉ có một người tiếp tục tiến lên, những người còn lại chờ ở phía sau. Tên quân quan đó rất có đảm sắc, thúc ngựa chạy thẳng đến cách tường thành chừng hai mươi mét, hướng lên trên nói lớn, nội dung đại khái thế này: "Tiền nhiệm tổng đốc Viễn Đông Lỗ Đế đại nghịch bất đạo, phản bội thần hoàng bệ hạ. Quân ta phụng lệnh bệ hạ mà đến, muốn trừng phạt phản thần, bình định phản loạn Viễn Đông. Quân ta do thủ lĩnh Thát tháp tộc, công tước La Tư cao quý của vương quốc soái lĩnh, quân đội có hai mươi vạn. Khuyên các vị tướng sĩ thần tộc không nên chấp mê bất ngộ mà bồi táng theo Lỗ Đế. Lấy danh nghĩa vương quốc và bệ hạ, lệnh cho các ngươi lập tức mở cổng thành nghênh tiếp công tước đại nhân, lập công có thưởng, bằng không đại quân một khi phá thành thì ngọc nát đá tan, lúc đó muốn hối hận thì đã muộn!"

Tên quân quan ma tộc đó diễn thuyết rất cảm xúc, truyền đạt nội dung rất thành công, chỉ có điều bất hạnh là hắn lại diễn giải nhầm đối tượng. Sĩ binh trên thành nghe hắn cô lỗ cô lỗ một tràng, ngoài Tử Xuyên Tú, không một ai hiểu hắn đang nói gì. Gã lạnh lùng ra lệnh: "Giết hắn!" Lập tức, tiếng tên xé gió "Véo véo", tên quân quan có tài diễn thuyết đó trúng tên thành nhím gục xuống lưng ngựa, chiến mã kinh hoảng đem theo thi thể hắn chạy về.

Mấy tên quân quan ma tộc cùng đến thất kinh, đồng thời lui lại để đảm bảo an toàn, sau đó ngoác mồm chửi rủa, phát thệ nói nhất định phải đạp bằng Đặc Lan, giết sạch đám rùa đen trong thành. Nghe được chú mạ ác độc của chúng, hàng binh ma tộc trong thành đều khóc rống lên.

Tử Xuyên Tú âm hiểm cười xấu xa, bởi vì gian kế đạt được mà âm thầm vui sướng.

Gã yên lặng đứng sừng sững trên đầu thành cao nhất, đĩnh bạt, uy nghiêm. Các binh sĩ đều im lặng nhìn gã, mười bảy vạn ma tộc quân cũng ngước nhìn gã. Tịch dương rơi trên thân gã, diện cụ phản chiếu lấp lánh, trong gió chiều muộn, chiến bào hắc sắc tung bay. Quang minh vương đang ở đây! Một mình gã đã tạo nên tín tâm kiên định cho sĩ binh, sĩ binh truyền nhau một câu: Quang minh vương ở đây, chúng ta không thể thua!

Tịch dương chìm dần, sắc trời u ám tối. Bên ngoài thành có tiếng đóng gõ bình bình, đại quân ma tộc bắt đầu đóng cọc dựng trại, sau đó nơi nơi thấy khói uyển chuyển bốc lên. Từ trên đầu thành nhìn ra, ma tộc binh tụ tập từng đống quanh bếp lửa như tổ kiến.

Tử Xuyên Tú lúc này mới nhớ đến từ lúc nhập thành đến giờ, khởi nghĩa quân còn chưa ăn cơm. Gã vung tay: "Nấu cơm!"

Khi sĩ binh ăn cơm thì gã gọi Lỗ Đế đến, hỏi hắn tình hình lương thực tích trữ trong thành. Lỗ Đế đáp tuyệt đối không thành vấn đề, còn dẫn Tử Xuyên Tú đi xem từng đống lương thực chất cao như núi, Tử Xuyên Tú tắc lưỡi tán thán. Gã thuận tiện kiểm tra ở bốn kho vũ khí ở hai đầu thành đông, nam, lòng càng thêm vui vẻ: đủ các dạng vũ khí đầy cả thương khố, đao, kiếm đều mới, lấy đại một thanh thì thấy sắc bén phi thường, còn hơn cả khảm đao trang bị cho khởi nghĩa quân.

Khiến gã cao hứng nhất chính là thương khố cung tiễn, tổng cộng có hơn ba vạn cường cung dùng cho kị, bộ binh, tên bịt sắt có đến hai mươi vạn bó. Ngoài ra còn có cả trang bị công thành như Công thành xa, Vân thê, Tiễn thai, Trùng kích nõ, đây chính là ma tộc tích trữ chuẩn bị để công phá cứ điểm Ngõa Luân. Tử Xuyên Tú nghĩ, nếu như để La Tư nhìn thấy đống này, hắn nhất định sẽ tức đến thổ máu.

Các đời ma tộc đều xem cứ điểm Đặc Lan là hậu cần chắc chắn nhất tiếp với Viễn Đông, lương thực, vũ khí cướp được ở Viễn Đông đều cất ở nơi này, hiện tại lại khiến Tử Xuyên Tú chiếm được tiện nghi lớn. Ước chừng, lương thực trữ tàng ở đây có thể cung ứng cho bộ đội dùng trong hai tháng, như vậy chẳng sợ La Tư dùng chiến thuật trường kì vây công. Gã lập tức hạ lệnh, đem Thạch đầu xa và Trùng kích nõ đến đầu thành để gia tăng lực phòng ngự.

Đêm buông xuống, vì phòng ma tộc đột ngột tấn công, Khởi nghĩa quân đều không có vào quân doanh nghỉ ngơi. Sĩ binh hợp thành trận địa, vũ khí để sát bên người, nghỉ ngơi tại chỗ. Tử Xuyên Tú dẫn theo vệ đội cầm đuốc tuần tra các mặt trận, xem coi có nơi nào lơ là phòng ngự hay không, kết quả khiến gã vô cùng mãn ý, vô luận là đến chỗ nào, binh lính canh gác đều phát hiện được gã, hò hét hỏi khẩu lệnh.

Ở đầu thành tây, Tử Xuyên Tú nhìn chân trời phía tây, một màn đen ngòm yên ắng, khu rừng cây nổi sẫm cả một vùng rộng lớn. Gã nghi hoặc: chiếu theo tốc độ hành quân, bộ đội Bạch Xuyên phải đến rồi. Xảy ra chuyện gì sao?

Đi một vòng trên đầu thành, gã quay về mặt đông. Trong màn đêm tối đen, ánh lửa lấp lánh ở những trận địa, nhìn giống như sao trên trời đang nhấp nháy. Bán thú nhân Đức Côn phụ trách phòng ngự ở đầu thành mặt đông, hắn chào Tử Xuyên Tú, báo cáo mọi chuyện vẫn bình thường. Đức Côn thành khẩn nói: "Điện hạ, ngài lao nhọc quá rồi, mời vào nghỉ ngơi chút đi".

"Ngươi cũng nghỉ chút đi, Đức Côn".

Đức Côn cười xòa nhưng không chịu đi ngủ, hắn phụng bồi Tử Xuyên Tú đi tuần tra trên thành. Trong doanh trướng ma tộc có kẻ tấu nhạc khí Bố lạc cầm đặc trưng của ma tộc, tiếng ca lẫn tiếng đàn trầm lắng, thương cảm theo gió phát tán. Tử Xuyên Tú ẩn ước nghe được mấy câu: "A ha, cố hương ta ơi, bao giờ mới gặp lại người. Cô nương thân ái ta ơi, khi nào chúng ta lại tương hội, cùng ngồi ngắm hoàng hôn..."

Tử Xuyên Tú dừng chân lắng tai nghe. Gã ngẩng đầu nhìn lên trời sao lấp lánh, điệu khúc buồn bã đã cảm nhiễm gã, trong nhất thời, bức tranh sinh hoạt thời niên thiếu chầm chậm trôi qua trong đầu gã, bỗng nhiên gã ước không có chiến tranh, không có máu đổ, không có đói rét, thế gian an bình no ấm. Trong thoáng chốc, gương mặt đang sắt lại vì chiến cuộc trước mắt đã mềm dần, xuất hiện biểu tình nhẹ nhàng hiếm có.

"Điện hạ, bọn chúng đang ca gì thế?"

Phảng phất như bị giật mình khi đang nằm mộng, Tử Xuyên Tú ngửi thấy mùi máu trong không khí, nghe tiếng chó hoang tru dài dại, bọn chúng chắc đang gặm xé thi thể của ma tộc binh chết hôm nay. Gã thật không muốn trở lại với hiện thực, nhíu mày đáp: "Không có gì, mấy bài hát vớ vẩn thôi, đi nghỉ đi!"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »