Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31748 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 87
chương 2 : nhuyễn cấm hành cung (hết)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 17: Phong vũ tương chí.

-----oo0oo-----

Chương 2: Nhuyễn cấm hành cung (hết).

Sưu Tầm by nguoibantot8 --- 4vn.eu

Tử Xuyên Tú đá hai mảnh bàn ra hai phía, chỉ đao vào La Minh Hải: "Tổng thống lĩnh đại nhân, xin tránh ra!"

La Minh Hải không động, mặt đanh lại quát: "Tú Xuyên thống lĩnh, ngươi chẳng lẽ ngay cả ta cũng muốn chém!"

Khóe mắt Tử Xuyên Tú khẽ giật: "Đại nhân, tên gia hỏa này là họa hại! Nếu để hắn sống, Tử Xuyên gia không thể yên ổn!"

"Ta thì lại thấy ngươi mới giống họa hại hơn, Tú Xuyên thống lĩnh".

Mã Duy trốn ở sau lưng La Minh Hải, từ đáy lòng cảm khái nói: "Đại nhân nói rất đúng, Tử Xuyên Tú không trừ, Tử Xuyên gia không yên!"

"Câm mồm cho ta!"

Tử Xuyên Tú và La Minh Hải gần như đồng thời quát Mã Duy, đám cảnh vệ xông vào phòng, mười mấy thanh quân đao chỉ vào Tử Xuyên Tú: "Lập tức hạ vũ khí, Tử Xuyên Tú đại nhân, bằng không giết chết tại chỗ!"

"Được, ta buông đao". Tử Xuyên Tú vung mạnh tay, quân đao hóa thành một luồng bạch quang rời tay bay đi, Mã Duy lập tức nghiêng đầu, "Xuy!" một tiếng rợn người, quân đao gần như bay sát da mặt hắn, "Đinh!" một tiếng cắm vào trên bức tường sau lưng Mã Duy, thân đao rung lên ong ong.

Chúng nhân kinh hãi thất sắc: bức tường thẩm vấn thất được xây bằng đá hoa cương kiên cố, Tử Xuyên Tú chỉ tùy tay ném ra một thanh đao đã cắm sâu đến nửa thước, võ công đơn giản là quá hãi nhân!

Mã Duy càng là hồn phi phách tán, da mặt bị đao phong tước một đường máu, vừa rồi nếu không nghiêng đầu nhanh, lúc này chỗ cắm của thanh đao đó chính là cái đầu hắn rồi.

Đám cảnh vệ ùa lên lôi Tử Xuyên Tú lại, đè gã ngồi xuống ghế.

Tử Xuyên Tú cũng không kháng cự, mặc cho bọn chúng khóa tay gã lại. (.

Nhìn Mã Duy được cảnh vệ hộ tống rời đi, tròng mắt Tử Xuyên Tú co rút: nếu không phải Mã Duy chết thì mình chết, không còn đường lui để thỏa hiệp.

La Minh Hải nghiêm túc nói: "Tú Xuyên thống lĩnh, trên cơ sở tội danh cũ, ta cáo ngươi thêm một tội cố tình mưu sát quân quan hiện dịch của gia tộc là Mã Duy kì bổn, ngươi có gì nói không?"

Tử Xuyên Tú chỉ cười lạnh.

"Thẩm tra lần một kết thúc ở đây!"

* * *

Phảng phất sợ bị Tử Xuyên Tú truy vấn, La Minh Hải vội vã rời phòng, đám thẩm phán quan cũng nhanh chóng theo sau lão, kẻ sau bước nhanh hơn kẻ trước, sau đó đám cảnh vệ lại mang Tử Xuyên Tú quay về căn biệt thự nhỏ gã ở mấy hôm nay.

Không thể ngờ nói Mã Duy còn chưa chết, Tử Xuyên Tú ở trong phòng ngồi ngây ngẩn cả nửa ngày.

Tử Xuyên Tú cũng biết, bản thân chưa thật sự triệt để thanh trừng Mã gia.

Ngoài tây nam, tây bắc biên phòng quân khu, Đế đô quân khu, Đông bộ quân quản khu, đó là những địa phương mà thế lực của gã không vươn tới được, ở những địa phương đó, thế lực tàn dư của Mã gia vẫn còn rất lớn.

Mã Duy không chết, hình thế chắc chắn xoay chuyển theo hướng mới, chẳng hạn như lần này đột nhiên bị đình chức thẩm vấn. Tử Xuyên Tú vẫn mê hoặc bất giải" ai có thể vì một tên tử quỷ Mã Duy mà chịu đắc tội với một thống lĩnh hiện dịch đây?

Bữa cơm tối đó rất phong phú, gà nướng, gân trâu, bồ đào tửu, rau xào, món nào cũng thơm lừng, nhưng Tử Xuyên Tú đang sầu muộn trong lòng, chỉ động đũa qua, bồ đào tửu cũng chỉ nhấm nháp một chút lấy cảm giác mà thôi.

Gã quay đầu nhìn Mông Khắc Đa nói: "Rượu này hình như nồng hơn bình thường..." Còn chưa nói xong, một trận choáng váng xộc lên óc, gã cố gắng đứng lên, tức thì trời đất xoay chuyển.

Gã lắc lắc đầu mấy cái, trước mắt đen thui, lảo đảo rồi ngã xuống, hình ảnh cuối cùng lưu lại thị tuyến là gương mặt kinh hoảng của Mông Khắc Đa.

* * *

Đợi khi Tử Xuyên Tú tỉnh lại, gã cảm thấy toàn thân vô lực, ngực bụng nóng như có lửa đốt, đầu đau kịch liệt.

Gã mở mắt ra thì thấy gương mặt quan thiết của Tần Lộ, Tần Lộ kinh hỉ vạn phần: "Đại nhân, ngài tỉnh rồi? Ngài cảm thấy thế nào?"

"Vẫn tốt..." Lời vừa thốt ra, cả bản thân Tử Xuyên Tú cũng hoảng sợ giật mình, thanh âm thều thào vô lực, nhỏ đến mức gần như không nghe nổi: "Xảy ra chuyện gì với ta?"

"Cơm tối có độc! May mà đại nhân chỉ ăn có một chút, thân thể lại cường kiện mới may mắn thoát nạn a!"

"Cơm tối có độc?" Tử Xuyên Tú chậm chạp lặp lại, gã giống như vừa ngủ dậy, ngơ ngơ ngác ngác, tư duy khó khăn.

"Đại nhân, ngài vừa tỉnh, chớ quá nhọc não. Ngài không cần lo lắng, an tâm nghỉ ngơi đi, tôi sẽ luôn ở bên ngài".

Choáng váng mơ hồ, Tử Xuyên Tú lại lần nữa rơi vào trong mê mang.

Khuya đêm đó, Tử Xuyên Tú lại tỉnh. Ngoài song là một rừng cây đen ngòm, vầng trăng lưỡi liềm treo trên khung trời, nguyệt quang mờ nhạt lọt vào trong phòng.

Trong phòng cực kì yên tĩnh, một người cũng không có.

Tử Xuyên Tú khát khô cổ họng, gã vùng vẫy ngồi dậy, đi đến bàn muốn kiếm nước uống. Lắc lắc bình nước, trong bình không còn một giọt, gã thất vọng bỏ bình nước quay lại giường.

"Đại nhân muốn uống nước sao?" Trong đêm khuya u tĩnh, thanh âm đó cất lên đột ngột khiến Tử Xuyên Tú giật nảy người, quay đầu nhìn thì thấy một thân ảnh đen đen đứng ở cửa. Nhìn thấy Tử Xuyên Tú không đáp, hắn lại hỏi lần nữa: "Đại nhân muốn uống nước phải không?"

"À, ngươi là Mông Khắc Đa!" Nhận ra thanh âm, Tử Xuyên Tú thở phào: "Ngươi vào đây lúc nào?"

Thân thể cao gầy của Mông Khắc Đa từ chỗ tối nơi cửa xuất hiện trong ánh trăng mờ nhạt trong phòng, thần sắc hắn tái nhợt khác thường.

Trong tay hắn đang cầm một bình nước, im lặng rót cho Tử Xuyên Tú một cốc nước: "Đại nhân, mời dùng".

Tử Xuyên Tú đưa cốc nước lên môi, đột nhiên, gã phát hiện nhãn thần của Mông Khắc Đa đang khẩn trương nhìn vào cốc nước, yết hầu của hắn hơi giật giật.

Tử Xuyên Tú tâm niệm máy động: hắn vì sao lại khẩn trương? Châm trà rót nước là công việc của người hầu, đường đường Phó kì bổn cấm vệ vì sao phải nửa đêm đến làm công việc rót nước của người hầu này chứ?

-o0o-

:73: :73: Mọi người vào vào đây ( 4vn.eu/forum/showthread.php?79511-Keu-Goi-Cac-Manh-Thuong-Quan-ung-ho-tai-tro-Share-Truyen) ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào :99: :99:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »