Lúc này, mọi người đều kinh ngạc. Sở Vân Phàm đánh bại đối thủ quá nhanh, thật sự là khó tín.
Hoàng Cừu trước đó gần như không đỡ nổi một chiêu của Sở Vân Phàm, giờ hai người này cũng vậy.
Đến nước này, ai còn không hiểu, Hậu Thiên đỉnh phong so với Sở Vân Phàm đã có một khoảng cách chiến lực căn bản.
Thậm chí, khoảng cách này không thể bù đắp được!
Tình thế trên sân đảo ngược chỉ trong chớp mắt. Ban đầu, người ta cho rằng Sở Vân Phàm là giun dế bị "mãnh long không qua sông" chèn ép, ai ngờ mọi thứ lại xoay chuyển nhanh đến vậy.
Sở Vân Phàm còn “mãnh liệt" hơn cả Hoàng Cừu!
Dù không ai hiểu vì sao, ít nhất mọi người đều rõ một điều: nếu hôm nay Sở Vân Phàm đến đây thị uy, thì kết quả quá sức thành công.
Bất kỳ ai cũng phải suy nghĩ kỹ về việc đắc tội một người tiềm năng như Sở Vân Phàm sẽ có ý nghĩa gì. Dù sao, hắn mới chưa đến hai mươi, đã dễ dàng đánh bại cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong mà họ không thể chạm tới.
Nếu hắn tiếp tục phát triển, tương lai chắc chắn thành Tiên Thiên cao thủ!
Một Tiên Thiên cao thủ trả thù, đặc biệt khi người đó còn là sinh viên đại học Liên Bang, có thể điều động nguồn lực khủng khiếp đến mức nào.
Chắc chắn không ai trong số họ đám đắc tội nổi.
Toàn bộ tình thế bị Sở Vân Phàm xoay chuyển hoàn toàn. Từ chỗ Giang gia và Hoàng gia "mãnh long không qua sông" chèn ép "giun dế" Sở Vân Phàm, biến thành Sở Vân Phàm, con "ấu long" đấu với hai "mãnh long không qua sông".
Dù sức mạnh vẫn còn chênh lệch, bản chất đã thay đổi lớn. Ấu long dù nhỏ, vẫn là rồng. Còn giun dế, dù to lớn đến đâu, vẫn chỉ là giun dế.
Lúc này, không ai dám xem thường Sở Vân Phàm. Hoàng gia và Giang gia khó trêu thật, nhưng hiển nhiên, Sở Vân Phàm cũng không phải người hiền lành.
Việc Sở Vân Phàm liên tiếp đánh bại ba cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong khiến tất cả kinh hãi. Hắn từng bước tiến về phía Giang Phi Yến, phát ngôn viên của Giang gia trong sự kiện này.
“Cô là phát ngôn viên của Giang gia?" Sở Vân Phàm cười lạnh nhìn cô ta.
"Không sai, tôi là Giang Phi Yến, nói ra thì vẫn là sư tỷ của cậu đấy!" Giang Phi Yến cười nói, "Biểu hiện của cậu thật sự vượt quá dự đoán của chúng tôi. Tôi đã thu thập tư liệu chiến đấu của cậu ở Luận Đạo Đại Hội, lúc đó cậu cùng lắm chỉ là Hậu Thiên bát trọng. Vì vậy Hoàng gia cho rằng đội hình này đủ đối phó cậu, ai ngờ chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, cậu đã trưởng thành đến mức này!"
"Mọi người đều đánh giá thấp cậu, cậu đúng là cái họa tâm phúc của Giang gia!"
"Nhưng nếu cậu cho rằng tôi đến đây mà không chuẩn bị gì, thì cậu lầm to rồi!" Đối diện với sự hung hăng của Sở Vân Phàm, Giang Phi Yến không hề sợ hãi.
Trong mắt cô ta lóe lên những tia sáng. Về thiên phú võ học, dù không muốn thừa nhận, cô cũng phải công nhận rằng trên đời này có những kẻ yêu nghiệt. Cô lớn hơn Sở Vân Phàm vài tuổi, tu vi trong lứa tuổi cũng thuộc hàng top.
Dù sao, ở trong một quái vật khổng lồ như Giang gia, chỉ cần thiên phú không tệ, thành tựu cuối cùng thường không hề kém.
Nhưng cô tự hỏi, thiên phú của mình so với những kẻ yêu nghiệt như Giang Bằng Phi, Giang Lăng Tiêu vẫn kém hơn nhiều. Đặc biệt là Giang Lăng Tiêu, một người như vậy, dù là Giang gia, mười năm có một người đã là vô cùng ghê gớm, thậm chí hai ba mươi năm cũng không có ai.
Và giờ, theo cô thấy, Sở Vân Phàm rõ ràng cũng cho thấy thiên phú yêu nghiệt sánh ngang Giang Lăng Tiêu.
Chưa kết thúc năm nhất, Sở Vân Phàm đã đánh bại võ giả Hậu Thiên đỉnh phong dễ như chó, bản thân nó đã là một kỳ tích.
Vài năm trước, Sở Hạo Nguyệt, người đã tốt nghiệp và Giang Lăng Tiêu, người nổi danh khắp thiên hạ khi còn ở trường, cũng từng thể hiện sức mạnh kinh người như vậy.
Nhưng cô chưa từng sợ hãi. Sức mạnh cá nhân dù lớn đến đâu, đối mặt với những quái vật khổng lồ như Giang gia, Hoàng gia, vẫn vô cùng nhỏ bé.
Có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào!
Từ khi Giang gia quật khởi, cô đã thấy vô số thiên tài, nhiều như cá diếc sang sông. Nhưng đến giờ, Giang gia vẫn còn, còn những thiên tài đó thì sao?
Cô khác với Giang Bằng Phi, Giang Lăng Tiêu. Những người đó quá mạnh, bản thân cũng có thiên phú cực cao, nên không coi gia tộc ra gì, quen giải quyết mọi chuyện một mình.
Nhưng cô thì không. Cô biết mình không thể so tài thiên tư với những kẻ yêu nghiệt kia, nên con đường cô đi khác hoàn toàn với Giang Bằng Phi, Giang Lăng Tiêu.
Theo cô, gia tộc mới là sức mạnh cô có thể dựa vào, và chi khi lợi dụng sức mạnh gia tộc, cô mới có thể thực sự vươn tới đỉnh cao.
Nếu không có gia tộc, cô chẳng là gì cả!
"Cô còn chuẩn bị lá bài tẩy gì, thì lấy ra xem đi!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Quan lão, bắt lấy hắn. Hừ hừ, tôi nghĩ, Sở gia nhất định đồng ý trả đủ cái giá để mang thiên tài của họ về nhà!"
Giang Phi Yến thản nhiên nói.
"Vâng, cậu nhóc, tốt nhất là ngoan ngoãn, đừng cố phản kháng. Nếu không, tôi lỡ tay vặn gãy đầu cậu thì không hay đâu!"
Lúc này, từ góc tường, một ông lão dáng người cao lớn, tóc bạc da mồi chậm rãi bước ra.
Trước đó, khi ông ta đứng ở đó, không ai nhận ra. Hoặc có thể nói, dù ông ta ở đó, mọi người gần như không nhận thấy sự tồn tại của ông ta.
Mãi đến giờ, mọi người mới giật mình nhận ra bên kia còn có một người như vậy.
"Văn gãy đầu tôi? Tôi ngược lại muốn xem ông có bản lĩnh đó không!" Sở Vân Phàm lạnh nhạt nói, ánh mắt mang theo vài phần cười lạnh.
Nhìn Quan lão từng bước đi về phía Sở Vân Phàm, trong mắt Sở Tình Huyên không khỏi lộ vẻ lo lắng. Cô không ngốc, tự nhiên thấy được, trong tình huống Sở Vân Phàm liên tiếp đánh bại ba cao thủ Hậu Thiên đỉnh phong, Quan lão vẫn dám tỏ vẻ không hề sợ hãi, chắc chắn có chỗ dựa.
Nhưng dù lo lắng, cô cũng không dám xông lên, vì biết rằng trong tình huống này, cô xông lên chỉ trở thành gánh nặng cho Sở Vân Phàm, chẳng giúp được gì.
Lúc này, cô mới hiểu rõ, vì sao ca ca lại có uy danh lớn đến vậy, chỉ bằng tên của mình, đã khiến Vương thiếu, kẻ gần như khiến hai chị em họ không có cách nào, phải khúm núm như chó.
Đó là thật sự từng bước giết ra, nhưng đồng thời, những uy hiếp hắn phải đối mặt, không phải những người sống trong môi trường hòa bình như các cô có thể hiểu được.