Khí thế của Sở Vân Phàm đang lên rất cao. Hắn vừa chém giết Giang Bằng Phi, còn ép đám người Lô Tú Hiền phải móc tiền ra chuộc mạng.
Tiếp đó, hắn dùng một quyền đánh chết Hàn Băng, hai quyền hạ gục Tư Đồ Tử Anh, và một kiếm loại Đông Phương Hạo.
Chuỗi chiến đấu kinh hoàng này khiến Sở Vân Phàm trở thành một mối nguy hiểm tột độ trong mắt mọi người.
Một người như vậy, ai có thể ngăn cản con đường hắc mã lội ngược dòng của hắn?
Chẳng lẽ phải dựa vào Mai Hải Vân sao?
Lúc này, trong lòng mọi người, nếu Mai Hải Vân không phải nhờ danh hiệu Trạng Nguyên, có lẽ vị thế của hắn đã kém xa Sở Vân Phàm.
Sau khi loại Đông Phương Hạo bằng một kiếm, Sở Vân Phàm nâng kiếm nhìn Mai Hải Vân, nói: "Thật ra ta cũng rất muốn biết, ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy mình có thể là con chim sẻ cuối cùng?"
"Ta còn cần chứng minh gì nữa sao?" Mai Hải Vân lạnh nhạt nói. "Ta biết sức chiến đấu của ngươi chắc chắn vượt qua Hậu Thiên tầng bảy, nên những người khác không phải đối thủ của ngươi, nhưng ta thì khác!"
"Ngươi chỉ là sức chiến đấu vượt qua Hậu Thiên tầng bảy, còn ta là kẻ thực sự vượt qua Hậu Thiên tầng bảy!"
Vừa dứt lời, khí tức trên người Mai Hải Vân bùng nổ, trong nháy mắt đã vượt qua Hậu Thiên tầng bảy, gần như ngay lập tức, lao ra khỏi cực hạn của Hậu Thiên tầng bảy, tiến vào cảnh giới Hậu Thiên tầng tám.
Tất cả mọi người trợn tròn mắt!
Mai Hải Vân lại đột phá Hậu Thiên tầng tám!
Mọi người hoàn toàn kinh ngạc, ồ lên, bởi vì chưa ai nghĩ tới Mai Hải Vân lại đạt đến Hậu Thiên tầng tám. Hắn là người duy nhất trong khóa này làm được điều đó.
"Tại sao lại như vậy?" Tất cả đều hít một ngụm khí lạnh.
Sinh viên năm nhất có thể đạt đến cảnh giới Hậu Thiên như thế nào? Giang Lăng Tiêu, Hội trưởng hội sinh viên hiện tại, cũng chỉ có trình độ này mà thôi.
Nói cách khác, Mai Hải Vân ít nhất cũng ngang hàng với Giang Lăng Tiêu.
"Năm nay Liên Bang Đại học lại xuất hiện một yêu nghiệt. Nếu năm ngoái có một người như vậy, sao có thể để Quần Tinh Môn cướp mất quán quân!"
"Dù là Liên Bang Đại học, nơi tập hợp của những thiên tài, cũng không phải năm nào cũng có nhân vật như vậy. Thường thì hai ba năm mới xuất hiện một người!"
"Nếu là năm ngoái, một nhân vật như vậy xuất hiện sẽ nghiền ép thiên hạ, căn bản không ai địch nổi!"
"Nhưng năm nay thì khác, Sở Vân Phàm tuy không phải Hậu Thiên tầng tám, nhưng về chiến lực, e rằng cũng không hề kém cạnh!"
"Chăng phải điều này chứng minh thực lực của xã hội loài người không ngừng tăng trưởng sao? Một học sinh yêu nghiệt như vậy nếu đặt vào mấy chục năm trước, có lẽ mười năm cũng chưa chắc gặp được một người, mà bây giờ, một năm lại xuất hiện hai người!”
Trên chiến hạm ở Vạn Tinh Đảo, các đạo sư của mỗi trường học, tông môn đều lộ vẻ cười khổ. Cuối cùng lại thành nội chiến của Liên Bang Đại học.
Nhưng rất nhanh họ đã phản ứng lại, vì năm nào cũng vậy, họ đã quá quen rồi.
Liên Bang Đại học quá mạnh, một học sinh bình thường của họ, ở trường khác đã là tinh anh rồi.
Không phục không được!
Dù năm nào họ cũng chọn lựa và bồi dưỡng những mầm non tốt nhất, cuối cùng vẫn thường xuyên biến thành nội chiến của Liên Bang Đại học.
Những học sinh khác càng cảm thấy nghẹt thở và tuyệt vọng. Họ phải thừa nhận rằng mình chỉ là tinh anh, còn một số người là thiên tài và yêu nghiệt.
Người với người khác nhau thật!
"Thảo nào ngươi tự tin làm con chim sẻ cuối cùng. Nếu ngươi xuất hiện năm ngoái, đã không có nhiều khúc chiết như vậy, Quần Tinh Môn cũng không có cơ hội gây ra chuyện gì!"
Sở Vân Phàm nói, cuối cùng cũng hiểu rõ sức mạnh của Mai Hải Vân đến từ đâu.
Thật vậy, so với nhiều người, Mai Hải Vân, người đã bước vào Hậu Thiên tầng tám, có sức mạnh và sự tự tin đó.
Hắn vô địch ở cùng cảnh giới, huống chi là cao hơn một tầng.
Lúc này, Đông Phương Hạo mới miễn cưỡng bò dậy. Hắn đã hoàn toàn bị hạ gục, mất tư cách tranh đoạt viên nội đan yêu thú chứa thần thông kia. Giờ hắn mới hiểu, tại sao cả Sở Vân Phàm và Mai Hải Vân đều không coi hắn ra gì.
Hóa ra hai người đã bỏ rơi hắn ở phía sau. Mai Hải Vân đột phá Hậu Thiên tầng tám, còn Sở Vân Phàm tuy cảnh giới không bằng, nhưng chiến lực đã đạt đến Hậu Thiên tầng tám.
Hắn không thể nhìn theo bóng lưng họ. Ít nhất là bây giờ, hắn đã bị bỏ lại rất xa.
Hăn không cam tâm, nhưng không còn cách nào.
"Không sai, sức chiến đấu của ngươi có thể so với Hậu Thiên tầng tám, nhưng chung quy không phải Hậu Thiên tầng tám. Vẫn có sự khác biệt rất lớn!" Mai Hải Vân lạnh nhạt gật đầu, khí thế trên người không ngừng sôi trào, có thể sánh ngang với Sở Vân Phàm, người đã liên tiếp đánh bại nhiều đối thủ.
"Ồ? Thật sao? Ta thì không nghĩ vậy!"
Sở Vân Phàm đáp.
"Dù ngươi có át chủ bài gì, nắm chắc bao nhiêu phần, đều vô dụng, vì viên nội đan này ta muốn!"
Sở Vân Phàm cười lạnh nói.
"Vậy thì thử xem!" Mai Hải Vân đáp. "Ngu xuẩn!"
"Vù!"
Mai Hải Vân rút bảo kiếm, thân kiếm rung lên dữ dội, được chân khí bao bọc. Lúc này, Mai Hải Vân tùy ý ra tay cũng đã thể hiện thực lực vượt xa trước đây.
Sự khác biệt một cảnh giới được thể hiện rõ ràng. Trước đây, Mai Hải Vân chưa từng thực sự động đến thực lực của mình.
"Âm!"
Như một vụ nổ lớn.
Trong nháy mắt, trường kiếm của Mai Hải Vân hóa thành một mảnh vàng rực rỡ, rồi lao thẳng về phía Sở Vân Phàm với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.
Vô số chân khí nổ tung trên thân kiếm, chấn động, hóa thành những đợt sóng đáng sợ lan ra xung quanh. Chỉ một chiêu kiếm thôi, đã tạo nên một cơn bão đáng sợ, uy lực vô cùng!
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Chiêu kiếm này như tia chớp vàng, xé rách mọi thứ, đâm thẳng vào Sở Vân Phàm.
So với những gì đã thể hiện trước đây, quả thực không cùng đẳng cấp.
Đông Phương Hạo đứng bên cạnh nhìn mà lạnh sống lưng. Mắt hắn miễn cưỡng theo kịp tốc độ đó, nhưng cơ thể thì chưa chắc, đó là hai chuyện khác nhau.
Khi tốc độ đạt đến một mức nhất định, dù chỉ là một cây kim cũng có sức sát thương kinh khủng.
"Ầm!"
Một luồng xoáy khí đáng sợ sinh ra, lấy Sở Vân Phàm làm trung tâm, lan ra xung quanh. Mọi người trợn to mắt, không biết sống chết của Sở Vân Phàm ra sao.
Ngay lúc đó, một thanh kiếm khổng lồ đột nhiên xuất hiện, chém về phía Mai Hải Vân.
Cuộc chiến sinh tử thực sự, tranh đoạt cuối cùng, chỉ vừa chạm đã bùng nổ!