Viên nội đan yêu thú mang thần thông kia có sức hấp dẫn quá lớn, không ai có thể làm ngơ, điểm này ai cũng rõ.
Mà lúc này, tin tức Sở Vân Phàm đã đoạt được chiếc chìa khóa cuối cùng lan truyền tới, có thể tưởng tượng, nơi đó hẳn là một vùng núi xác biển máu!
"Sở Vân Phàm giết Hoàng U?" Giữa một khu rừng núi, Mai Hải Vân vung thương đâm chết một con yêu thú, khẽ nheo mắt.
Phía sau hắn là không ít sinh viên Liên Bang, không nghi ngờ gì, Mai Hải Vân là ứng cử viên được sinh viên Liên Bang ủng hộ nhất.
"Phá vỡ quy tắc rồi, muốn giết người thật sao!" Mai Hải Vân thở dài, nhưng không kịp cảm khái lâu, lập tức cùng các sinh viên Liên Bang khác tiếp tục cuộc chiến.
Cùng lúc đó, dưới một ngọn thác cao, Đông Phương Hạo để thân thể chịu dòng thác không ngừng dội xuống. Dòng nước khủng khiếp có thể xé nứt đá núi ập vào người hắn, nhưng khó gây ra uy hiếp lớn.
Chân khí cuồn cuộn không ngừng, bảo vệ lấy thân thể hắn. Hắn cũng thấy tin tức lan truyền trên bảng tin.
"Sở Vân Phàm?" Trong đầu Đông Phương Hạo dần hình thành ấn tượng về cái tên này. Hoàng U là đối thủ hắn cũng phải dè chừng.
Nhưng giờ, chẳng qua là thêm một người vào nhóm bọn họ mà thôi, không ảnh hưởng gì.
Hắn lại nhắm mắt, tiếp tục chịu đựng dòng thác.
Cùng lúc đó, Lộ Phi Vũ đang điên cuồng kiếm điểm cùng đám hội học sinh cũng nhận được tin Sở Vân Phàm giết Hoàng Ù, hắn lập tức cảm thấy lạnh sống lưng.
Vì hắn vừa bị Sở Vân Phàm đánh đến thổ huyết mà chạy, cảm giác bất lực đến mức không thể phản kháng đó vẫn còn ám ảnh hắn. Lúc đó hắn chỉ thấy may mắn vì có thể trốn thoát.
Trước kia hắn lo lắng mất mặt, giờ thì cảm thấy, "Mình còn sống sót, đúng là may mắn."
Trong đầu hắn lần đầu xuất hiện ý niệm, lẽ nào Sở Vân Phàm thật sự có thể khiêu chiến hội trưởng sao?
Không giống với phản ứng của mọi người khi nghe tin, Giang Bằng Phi khi lần thứ hai nghe tin về Sở Vân Phàm, chỉ có vẻ mặt dữ tợn và giận dữ.
"Sở Vân Phàm, ngươi chờ đó, sớm muộn gì ngươi cũng chết trong tay ta!" Giang Bằng Phi gầm lên một tiếng, rồi lại im lặng, dẫn theo người của Giang gia tiếp tục giết yêu thú kiếm điểm.
Việc Sở Vân Phàm giết Hoàng U gây ảnh hưởng lớn trong lòng học sinh bình thường, giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ yên ả, tạo nên sóng lớn.
Dù là giữa các học sinh tinh anh cũng có sự khác biệt. Hoàng gia là một trong bát đại thế gia, việc Hoàng U đại diện cho Hoàng gia bị Sở Vân Phàm giết chết, với học sinh bình thường, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang.
Nhưng họ không ngốc, ngược lại đều là người thông minh, hiểu rõ sau khi năm chiếc chìa khóa có chủ, bước tiếp theo chắc chắn là cuộc tranh đoạt đẫm máu hơn.
Và quả nhiên, trong mấy ngày tiếp theo, trên toàn Vạn Tinh Đảo diễn ra các cuộc tranh đoạt.
Mai Hải Vân, Đông Phương Hạo, Tư Đồ Tử Anh, Hàn Băng, Sở Vân Phàm năm người này liên tục gặp phải khiêu chiến, mục tiêu là đoạt lại chìa khóa từ tay họ.
Nếu nói cuộc chiến nhằm vào bốn người đầu diễn ra khá "hòa bình" vì bên cạnh họ còn có nhiều người theo đuổi.
Thì các cuộc phục kích nhằm vào Sở Vân Phàm lại đẫm máu và tàn khốc hơn nhiều.
Vô số cuộc phục kích liên tiếp diễn ra. Rất nhiều người từ mọi hướng trên Vạn Tinh Đảo lao về phía Sở Vân Phàm.
Vô số lớp lang phục kích khiến nhiều người kinh hãi, nhưng cuối cùng chứng minh, tất cả đều như thiêu thân lao đầu vào lửa. Không ít cao thủ xếp hạng cao trên bảng tổng sắp cũng muốn tranh đoạt chìa khóa của Sở Vân Phàm.
Vì Sở Vân Phàm đơn độc đễ bắt nạt hơn, dù sao để đối phó hơn đám người Mai Hải Vân động một chút là mang theo mấy chục người.
Nhưng sự thật chứng minh điều đó là sai. Tin Sở Vân Phàm giết Hoàng U lan truyền rộng rãi, nhưng tin Sở Vân Phàm đồng thời giết chết một đám con cháu Hoàng gia thì ít ai chú ý.
Có lẽ vì họ quá nhỏ bé so với Hoàng U, nhiều người thậm chí không buồn quan tâm.
Và giờ, họ phải trả giá cho sự thờ ơ trước đây. Đối mặt với những kẻ phục kích, Sở Vân Phàm thể hiện thủ đoạn vượt xa tưởng tượng. Bất cứ ai dám manh động đến phục kích, Sở Vân Phàm đều giết sạch. Chỉ một số ít người thấy tình hình không ổn, bỏ chạy, mới không bị giết.
Nhưng dù vậy, trước sau cũng có hơn ba trăm người chết thảm dưới tay Sở Vân Phàm. Tổng cộng chỉ có hơn một vạn người tham gia Luận Đạo Đại Hội, lần này đã có hơn ba trăm người chết dưới tay Sở Vân Phàm, trong đó không ít người xếp hạng khá cao trên bảng tổng sắp.
Trong chốc lát, Sở Vân Phàm trở thành một hung tinh nổi tiếng. Mọi người chú ý đến Sở Vân Phàm, và tin tức về cuộc tàn sát điên cuồng của hắn cũng bắt đầu lan truyền.
Ban đầu, nhiều người đến quá nhanh, chưa kịp nhận tin. Giờ thì họ đã biết, còn ai dám đến chịu chết nữa?
Đối với những kẻ này, Sở Vân Phàm luôn ra tay tàn nhẫn, vì hắn biết, việc không có chỗ dựa là nhược điểm lớn nhất của hắn. Nếu hắn có đội ngũ mấy chục người chống lưng, người khác có dám tiền hô hậu ủng đuổi giết hắn như vậy không?
Chắc chắn là không. Vì vậy, hắn chỉ có thể dùng sự tàn sát để răn đe.
Và sự thật chứng minh, ý nghĩ của Sở Vân Phàm không sai, hiệu quả rất tốt. Những kẻ đó quả nhiên đã sợ hãi, dù sao đồ tốt đến đâu, cũng phải có mạng hưởng thụ. Hơn nữa, việc này cũng không liên quan đến người bình thường.
Họ không muốn vì đồ của người khác mà chịu chết.
Dù nhiều người đã sợ hãi, nhưng cuộc tranh đoạt chìa khóa vẫn không dừng lại. Mấy ngày tranh đoạt kịch liệt, các loại chiến đấu liên tục diễn ra. Những người nhận được chìa khóa ban đầu cũng đều dùng thủ đoạn để bảo vệ chìa khóa.
Nhưng với nhiều người, vẫn chưa đến lúc từ bỏ. Vì còn cơ hội cuối cùng, đó là sau mười ngày, pháo đài ở trung tâm Vạn Tinh Đảo sẽ mở ra. Đến lúc đó, tất cả những người nắm giữ chìa khóa sẽ xuất hiện, và họ vẫn còn cơ hội chặn giết.
Dù sao, chỉ cần viên nội đan kia chưa xác định thuộc về ai, họ vẫn còn cơ hội!
Nghĩ thông suốt điểm này, ánh mắt của mọi người đều hướng về ngày đó!