Giang gia và Hoàng gia lần này đã bán ra rất nhiều hàng thông qua các thương nhân. Họ không thể chia thêm lợi nhuận cho những thương nhân này, vì bản thân họ đã có kênh phân phối riêng, thậm chí còn là đối thủ cạnh tranh của nhau.
Nhưng Hồi Khí Đan của Sở Vân Phàm lại là chuyện khác. Hồi Khí Đan nhanh chóng nổi tiếng khắp thiên hạ như vậy là nhờ quyết định của Sở Vân Phàm, sẵn sàng chia sẻ một phần lợi nhuận cho các thương nhân, "có tiền thì cùng nhau kiếm".
Giang gia và Hoàng gia chắc chắn không thể đưa ra lợi ích lớn hơn thế, vậy biện pháp duy nhất của họ là dùng thế lực chèn ép. Đa phần các thương nhân này đều có chút bối cảnh, nhưng so với những "quái vật khổng lồ" như Giang gia và Hoàng gia thì còn kém xa.
Nếu hai nhà liên thủ, hoàn toàn có thể áp đảo các thương nhân đó.
Nếu có vấn đề, thì cứ giải quyết vấn đề. Anh đã không còn như xưa, sức chiến đấu hiện tại của anh có thể so với Tiên Thiên, tuy rằng chưa đạt đến Tiên Thiên, nhưng còn mạnh hơn Tiên Thiên.
Mà một cao thủ Tiên Thiên, ở thành phố Tĩnh Hải có khái niệm gì? Về cơ bản chính là nhân vật đứng đầu toàn thành phố.
Thị trưởng thành phố Tĩnh Hải cũng chỉ là Hậu Thiên đỉnh phong mà thôi!
Với thực lực này, Sở Vân Phàm hoàn toàn có thể thoải mái làm nhiều việc!
Giang gia và Hoàng gia triệu tập các thương nhân từ khắp nơi, ngay tại khách sạn lớn nhất thành phố Tĩnh Hải - Túy Tiên Lâu.
Là một khách sạn năm sao lớn, đồng thời là một công trình tiêu biểu của thành phố, nằm ngay vị trí trung tâm.
Sở Vân Phàm bắt xe đến thẳng đó. Tuy rằng anh bây giờ có không ít tiền, nhưng vẫn chưa mua xe. Quanh năm anh không ở đây, mua xe cũng không có tác dụng thực tế gì.
Giao thông công cộng hiện tại rất phát triển, có khi còn nhanh hơn tự lái xe.
Sở Vân Phàm dễ dàng hỏi được vị trí sảnh tiệc nơi các thương nhân tụ họp.
Khi đến bên ngoài đại sảnh, bỗng nhiên, ở bên ngoài một phòng khách nhỏ, Sở Vân Phàm thấy mấy người đang giằng co.
"Gọi các cô đến, là cho các cô một cơ hội tốt để thăng tiến, đừng có không uống rượu mời lại thích uống rượu phạt!"
Một người đàn ông trung niên, mặc đồ tây, vẻ mặt dữ tợn nắm lấy tay một cô gái đáng người cao gầy.
Mà cô gái này, chính là nữ MC mà Sở Vân Phàm từng gặp, có quan hệ rất tốt với em gái anh, Nhỏ Nhỏ A.
Và bên cạnh Nhỏ Nhỏ A, Sở Vân Phàm quả nhiên thấy em gái mình - Sở Tình Huyên.
Bên cạnh hai người họ còn có hai cô gái, một người dáng người cao gầy, khuôn mặt xinh đẹp, khoảng hơn hai mươi tuổi.
Người còn lại dáng người tầm trung, cũng khoảng trên dưới hai mươi tuổi, thân hình gợi cảm, khuôn mặt cũng xinh đẹp.
Sở Vân Phàm thấy người đàn ông trung niên kia nắm chặt tay Nhỏ Nhỏ A không buông.
"Lâm Trường Tường, anh đừng quá đáng, đừng ép chúng tôi báo cảnh sát!" Sở Tình Huyên cảnh giác nhìn người đàn ông trung niên trước mặt nói.
Mấy cô gái bên cạnh cô cũng không ngờ rằng, rõ ràng chỉ là đến ăn một bữa cơm, kết quả lại thành ra như vậy.
"Báo cảnh sát? Đúng là không uống rượu mời thích uống rượu phạt!" Nụ cười dữ tợn trên mặt người đàn ông trung niên càng lộ rõ. "Tôi đối xử với các cô cũng coi như tốt rồi, giờ các cô đến chút việc nhỏ cũng không chịu giúp tôi!"
"Buông tay!"
Nhỏ Nhỏ A liều mạng giãy gia, nhưng sao cô có thể giãy ra được khỏi người đàn ông trung riên. Sở Tình Huyện đột nhiên ra tay, đánh một chưởng về phía người đàn ông trung rniền.
Một năm qua, cô đã hoàn toàn khác trước, không những đuổi kịp cảnh giới của bạn bè cùng trang lứa, mà còn đột phá đến Khí Hải cảnh.
So với Sở Vân Phàm cùng tuổi năm đó, không biết lợi hại hơn bao nhiêu.
Nhưng rõ ràng, so với người đàn ông trung niên này vẫn còn kém xa, người đàn ông trung niên trực tiếp tát cô văng ra.
Sở Tình Huyên bị quật ngã xuống đất.
"Lần này đối với các cô mà nói, đó cũng là chuyện tốt, Vương thiếu đích thân mở miệng, ai dám không nghe theo!” Người đàn ông trưng niên cười lạnh nói, Người khác cầu còn không được cơ hội này đấy!”
Nói rồi người đàn ông trung niên kéo Nhỏ Nhỏ A về phía đại sảnh.
Bỗng nhiên, mọi người chỉ thấy, một bóng người nhanh chóng lao tới.
"Dừng tay!"
Mọi người nhìn kỹ, đó là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, không ai khác chính là Sở Vân Phàm.
“Anht" Sở Tình Huyên thấy Sở Vân Phàm, nhất thời kinh ngạc nói, Mau ngăn cản hắn!”
Sở Vân Phàm sải bước đi tới, ngoại trừ Nhỏ Nhỏ A, hai cô gái còn lại thấy Sở Vân Phàm còn trẻ, không khỏi có chút thất vọng, anh ta quá trẻ.
Người trẻ như vậy, sao chống đỡ được người đàn ông trung niên này.
Tu vi dù sao cũng cần thời gian tu luyện, không thể giả vờ được.
"Giữa ban ngày ban mặt, anh muốn làm gì?" Sở Vân Phàm trầm giọng nói, khi thấy Sở Tình Huyên bị đánh ngã xuống đất, ánh mắt anh không khỏi lóe lên vẻ tức giận.
"Cút ngay, thằng nhãi, tốt nhất đừng quản chuyện bao đồng, nếu không thì, tao thu thập luôn cả mày!”
Ánh mắt người đàn ông trung niên đỏ ngầu, hét lớn: "Ai cản tao phát tài, tao giết chết hắn!"
"Ngu xuẩn mất khôn!"
Sở Vân Phàm lạnh lùng nói, nhanh chân bước lên.
Ngay lúc này, trên mặt người đàn ông trung niên lộ ra vẻ hung ác, vồ một trảo về phía Sở Vân Phàm. Trảo này tốc độ cực nhanh, chắc chắn đã bước vào Luyện Khí cảnh đỉnh cao, trong số người bình thường đã coi là thân thủ hiếm thấy.
"Anh, cẩn thận!" Sở Tình Huyên vội vã nhắc nhở, nhưng lúc này trảo kia đã chộp tới cổ Sở Vân Phàm.
"Không kịp rồi!" Người đàn ông trung niên cười dữ tợn.
Nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay không biết từ đâu xuất hiện, đã vững vàng nắm lấy tay người đàn ông trung niên.
Còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, anh ta đã cảm thấy một trận đau đớn kịch liệt truyền đến từ cánh tay, sắc mặt trắng bệch.
Đau đớn khiến anh ta quên mất việc đang giữ tay Nhỏ Nhỏ A, trực tiếp đấm một quyền về phía Sở Vân Phàm.
Nhưng Sở Vân Phàm đâu cho anh ta cơ hội đó, trực tiếp dùng sức kéo mạnh, người đàn ông trung niên cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ kéo mình đi, sau đó bỗng nhiên lập tức bị đập mạnh xuống đất như đập bao cát.
Một cơn đau nhức xâm nhập tới, cảm giác như xương cốt toàn thân từ trên xuống dưới đều gãy vụn, cánh tay đã hoàn toàn rũ xuống, bị trật khớp.
Đối mặt với Sở Vân Phàm, anh ta một chiêu cũng không đỡ nổi!
Căn bản không cùng đẳng cấp!
"Anh, anh không sao chứ!"
Sở Tình Huyên vội vã bò dậy, chạy đến bên cạnh Sở Vân Phàm, nói.
"Không sao, loại rác rưởi này, còn chưa làm tổn thương được anh!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Thằng nhãi, mày xong rồi, Vương thiếu sẽ không bỏ qua cho mày đâu!"
Người đàn ông trung niên giãy giụa bò dậy, chỉ vào Sở Vân Phàm hung hãn nói.