Sở Vân Phàm một mực nói thật. Viên thuốc này hắn nhất định phải tự mình luyện chế. Thứ nhất, hắn có Đan Hoàng ghi nhớ, có thể dựa vào đó mà làm theo, tương đương với việc bỗng dưng có vô số kinh nghiệm luyện đan mà người khác không có.
Thứ hai, hắn không cho phép thất bại. Đan Vương có tối đa ba phần mười nắm chắc, nói cách khác, tỷ lệ thất bại cao hơn nhiều so với cơ hội thành công. Đối với Đan Vương, đây có lẽ chỉ là một trong số rất nhiều lần luyện chế thất bại.
Nhưng với Khương Nguyên Bân, nó liên quan đến việc cả đời này ông có cơ hội bước vào Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới hay không. Còn với Sở Vân Phàm, nó quyết định kế hoạch sau này của hắn có thành công hay không.
Vì lẽ đó, hắn không thể để Đan Vương tùy tiện thử nghiệm!
"Ha ha ha ha, ngươi đúng là một gã điên. Ai mà không biết, Đan Vương là người số một trong giới Đan đạo của Liên Bang. Ông ta chỉ có ba phần mười nắm chắc, mà ngươi dám nói ngươi có bảy phần mười?" Khương Nguyên Bân cười lớn, đến khi cười đủ rồi, mới nghiêm nghị nói:
“Nhưng Sở Vân Phàm, ta đồng ý tin tưởng ngươi một lần. Như chính ngươi từng nói, ngươi không dại gì mà đùa giỡn với bản thân, cũng sẽ không đem nội đan của yêu thú Sinh Sinh Thần Thông ra làm trò. Ngươi mong muốn ta bước vào Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới mãnh liệt như ta vậy!”
Khương Nguyên Bân nói.
Nếu người bình thường nói với ông rằng, hắn còn lợi hại hơn Đan Vương, phản ứng đầu tiên của Khương Nguyên Bân có lẽ là tát cho hắn một cái bay đến nhà bà ngoại. Chuyện đó căn bản không thể nào, nghe đã biết là lừa đảo.
Nhưng Sở Vân Phàm thì khác. Bởi vì ông nghĩ mãi không ra lý do gì để Sở Vân Phàm đem chuyện này ra đùa giỡn.
Sở Vân Phàm nếu kiên trì như vậy, chắc chắn phải hoàn toàn chắc chắn, hơn nữa phải có lý do. Sở Vân Phàm còn dám lấy nội đan Sinh Sinh Thần Thông ra làm tiền đặt cược, vậy ông còn gì mà không dám.
Trong vấn đề này, lợi ích của hai người là thống nhất, không có gì khác biệt!
"Đúng vậy, ta là người điên. Chắc có lẽ ngoài đạo sư, sẽ chẳng ai tin ta cả!"
Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười nói.
Hắn cũng đang đánh cược xem Khương Nguyên Bân có tin mình hay không. Bản thân hắn có nắm chắc tuyệt đối, nhưng Khương Nguyên Bân không biết hắn có Đan Hoàng ghi nhớ. Thế mà chỉ dựa vào lòng tin ở hắn, Khương Nguyên Bân đã đồng ý.
Sự tín nhiệm này khiến Sở Vân Phàm có chút cảm động.
“Nếu đã chọn tin ngươi, thì nghỉ người thì không dùng, dùng người thì không nghỉ. Ngươi có được phương pháp luyện đan đột phá Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới từ Đan đạo truyền thừa kia?” Khương Nguyên Bân hỏi thắng.
Trước đây ông muốn tìm Đan Vương luyện chế đan dược, ngoài việc trình độ của Đan Vương cao nhất, còn có một then chốt vô cùng quan trọng, là hiện tại ông biết, chỉ có Đan Vương mới có loại phương pháp luyện đan này, và từng có án lệ thành công.
Các Đại Đan sư khác thậm chí còn không có phương pháp luyện đan tương ứng, nói gì đến thành công.
Phương pháp luyện đan thường là một loại tài nguyên độc quyền. Đặc biệt với tốc độ phát triển Đan đạo của Liên Bang hiện nay, một tấm đan phương loại này có thể nói là vô giá.
Nhưng ông không biết rằng, với người khác, trân quý nhất là phương pháp luyện đan, dược liệu chỉ là thứ yếu. Còn với Sở Vân Phàm, dược liệu mới là quý giá nhất, mỗi một vị phụ dược đều có giá không rẻ. Phương pháp luyện đan thì lại rẻ nhất, vì trong đầu hắn có vô số phương pháp luyện đan mà Đan Hoàng thu thập được.
"Vâng, đúng vậy. Ta biết một loại phương pháp luyện đan tên là Thần Thông Dưỡng Nguyên Đan, có thể giúp đạo sư đột phá đến Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới. Với cảnh giới và công lực của đạo sư, ít nhất có bảy, tám phần mười có thể đột phái” Sở Vân Phàm nói.
Nhưng hắn không dám bảo đảm, vì bất kỳ loại đan dược nào cũng chỉ có tác dụng phụ trợ, không thể trăm phần trăm giúp người khác đột phá cảnh giới.
Quyết định thắng thua cuối cùng vẫn là bản thân người tu luyện.
"Đủ rồi. Với tình huống của ta hiện tại, tự mình đột phá thì một phần mười niềm tin cũng không có. Nếu Thần Thông Dưỡng Nguyên Đan có thể giúp ta có bảy, tám phần mười, vậy là quá tốt rồi!" Khương Nguyên Bân quả quyết nói, đồng thời mừng rỡ khôn xiết.
Ông tu luyện đến Tiên Thiên đỉnh phong không phải một ngày hai ngày, từ lâu đã bắt đầu sưu tập tài liệu liên quan đến đột phá Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới.
Ông biết, ngay cả đan được được luyện chế từ phương pháp của Đan Vương, sau khi nuốt vào cũng chỉ có tỷ lệ đột phá từ ba đến bốn phần mười.
Dù vậy, nó vẫn là thần dược được vô số người săn đón, chỉ vì đột phá đến Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới thực sự quá khó khăn, khó hơn lên trời.
Đồng thời, ông cũng biết, việc Sở Vân Phàm có được Đan đạo truyền thừa như vậy chẳng khác nào nhặt được bảo, giá trị khó mà tưởng tượng. Nếu chuyện này truyền ra, hậu quả khó lường.
Ma Lâm Nhân Gian Đồ là gì, làm sao có thể so sánh với Đan đạo truyền thừa này.
Đợi ông đột phá đến Sinh Sinh Thần Thông cảnh giới, ông có thể che chở Sở Vân Phàm. Trước đó, vẫn phải cẩn thận một chút.
"Chuyện này tốt nhất ngươi đừng nói với ai khác. Nếu không, một khi truyền ra, e rằng Liên Bang đại học cũng khó mà bảo vệ ngươi!” Khương Nguyên Bân nói.
Nếu một khi tin này lan ra, toàn thiên hạ cao thủ Tiên Thiên sẽ phát điên mà tìm đến Sở Vân Phàm gây phiền phức. Vì sở hữu phương pháp luyện đan này, giá trị của Sở Vân Phàm là vô giá. Đến lúc đó, những kẻ bí quá hóa liều là chuyện rất bình thường.
"Ta hiểu. Ngoài đạo sư, ta sẽ không nói với bất kỳ ai!" Sở Vân Phàm nói.
Hắn tự nhiên hiểu rõ sự nguy hiểm trong đó. Một khi truyền ra, chắc chắn sẽ gây sóng to gió lớn, chấn động toàn bộ Liên Bang. Trước khi hắn có đủ thực lực, chuyện này tuyệt đối không thể để lộ.
Thấy Sở Vân Phàm hiểu chuyện, Khương Nguyên Bân mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nói: "Không ngờ đến cuối cùng ta vẫn phải nhờ đến chỗ tốt của ngươi!"
“Chuyện này cũng không có gì. Trên con đường tu hành, ngươi độ ta một đoạn đường, ta độ ngươi một đoạn đường, như vậy mới có thể đến bến bờ đại đạo!” Sở Vân Phàm nói.
"Ha ha ha, ta lại còn không có ngươi nhìn thấu triệt!" Khương Nguyên Bân cười lắc đầu, nói: "Vậy Thần Thông Dưỡng Nguyên Đan này cần những phụ trợ dược liệu gì? Ngươi viết cho ta một danh sách, ta đập nồi bán sắt cũng phải gom đủ. Tương lai của hai thầy trò chúng ta đặt cả vào lần này!"
"Vâng!"
Sở Vân Phàm nhanh chóng viết ra một danh sách rồi gửi cho Khương Nguyên Bân. Dù sao cũng chỉ là danh sách dược liệu cần thiết, có bị người khác nhìn thấy cũng không sao. Trong một toa đan dược, bí mật cốt lõi không nằm ở đó.
Cầm danh sách, Khương Nguyên Bân không nán lại lâu. Dù vẻ ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng ông vô cùng kích động, vội vã đi chuẩn bị.
Ông đã ở Tiên Thiên định phong quá nhiều năm, thử đủ mọi cách vẫn chưa đột phá. Giờ cuối cùng cũng có cơ hội, ông không thể chờ đợi thêm để thu thập đủ dược liệu, đột phá đang ở ngay trước mắt.