Phan Tu Văn nhìn Sở Vân Phàm, buông lời kinh thiên động địa.
Lời nói này như một tia chớp xẹt qua đầu óc Sở Vân Phàm, khiến hắn bừng tỉnh.
Hắn chợt nhớ ra rất nhiều chuyện. Sở Vân Thiên tuy không giống như Đông Phương Hạo dùng sức một người đè ép cả thành phố Đông Hoa, khiến vạn ngàn học sinh cấp ba mất hết hào quang, nhưng ở Nhất Trung thành phố Đông Hoa cũng là một nhân vật tài ba, thậm chí được đạo sư giáo thụ của liên bang đại học xem trọng, muốn mời hắn vào học.
Nhưng nhân vật như vậy ở thành phố Đông Hoa không chỉ có một, Giang Lỗi e rằng chính là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Sở Vân Thiên.
Hơn nữa, quan hệ giữa hai người chỉ sợ vô cùng tệ, bằng không đã chẳng tìm đến hắn, một người đường đệ vốn không hợp với Sở Vân Thiên.
“Ngươi thấy kỳ lạ lắm sao? Thực ra chăng có gì lạ cả. Chúng ta đã từng điều tra, Sở gia các ngươi chỉ là một gia đình nhỏ bé. Ông nội ngươi từ nhỏ đã đồn hết vào Sở Vân Thiên, cướp đoạt hết tài nguyên tu luyện của ngươi. Có thể nói, Sở Vân Thiên có được vinh quang hôm nay là nhờ xây dựng trên những thứ lẽ ra thuộc về ngươi!” Phan Tu Văn nhìn Sở Vân Phàm, không ngừng khích bác. Lẽ nào ngươi không hận sao? Nếu không có Sở Vân Thiên, ngươi đã có thể đạt được nhiều hơn thế này!”
"Các ngươi muốn ta làm gì?" Sở Vân Phàm hỏi.
Phan Tu Văn thấy vậy, cảm thấy cuối cùng cũng lay chuyển được Sở Vân Phàm. Dù sao nếu là hắn, có một người anh họ đè ép mình như vậy, chỉ sợ cũng ôm lòng bất mãn, sinh oán hận.
Cái gọi là cưỡng bức dụ dỗ, chính là đạo lý này.
"Rất đơn giản, chúng ta muốn ngươi hạ độc cho Sở Vân Thiên khi tiếp xúc với hắn. Chúng ta đã có một loại độc dược không màu không mùi, không ai biết là ngươi bỏ. Yên tâm, chúng ta không muốn xảy ra án mạng, dù sao án mạng là chuyện phiền phức. Chúng ta chỉ muốn hắn mất tư cách tham gia kỳ thi tự chủ vào liên bang đại học!" Phan Tu Văn hời hợt nói.
Những điều này có vẻ không quan trọng, nhưng lớp võ khoa không giống lớp văn khoa. Để đảm bảo công bằng cho người đến sau, kỳ thi đại học thực chất chỉ có một cơ hội duy nhất, không có lần thứ hai.
Dù sao, tu luyện thêm một năm sẽ có lợi thế quá lớn.
Nếu Sở Vân Thiên mất đi cơ hội duy nhất này, cuộc đời hắn cơ bản coi như bị hủy.
Dù hắn có thể được đặc cách vào các trường top 10 khác, chênh lệch với liên bang đại học vẫn rất rõ ràng.
"Chuyện này rất đơn giản. Chỉ cần ngươi làm được, không những có thể báo mối thù nhiều năm, mà còn có thể khiến Giang gia hủy bỏ lệnh truy nã người nhà ngươi. Ngươi thấy thế nào?" Phan Tu Văn cảm giác mình nắm chắc phần thắng.
“Ngươi cho rằng ngươi nắm chắc phần thắng? Thật không may, ta từ chối!” Sở Vân Phàm hít sâu một hơi, nói.
"Cái gì?" Phan Tu Văn nhất thời choáng váng, bởi vì hắn đã nghĩ đến hàng ngàn kết quả, nhưng chưa từng nghĩ đến kết quả này. Sở Vân Phàm lại từ chối, hơn nữa từ chối không chút do dự.
Căn bản không hề do dự.
"Tại sao?" Phan Tu Văn không thể tin được hỏi."Ta biết, các ngươi vốn không hợp nhau mà!"
Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, nói: "Xem ra các ngươi đã tốn công điều tra chuyện của ta. Nhưng ngươi nghĩ ta là người như thế nào? Sẽ vì chuyện như vậy mà thông đồng với các ngươi sao?"
"Đúng, ta không hợp với hắn, cũng muốn đánh bại hắn, nhưng tuyệt đối không phải bằng cách này!” Sờ Vân Phàm thản nhiên nói.
Nếu nói Sở Vân Phàm không muốn đánh bại Sở Vân Thiên, ngay cả chính hắn cũng không tin. Người này trong mười mấy năm qua thực chất là bóng tối trong lòng hắn. Ông bà nội luôn yêu chiều đứa cháu đích tôn trưởng tôn này, những tài nguyên lẽ ra thuộc về hắn cũng bị tước đoạt cho Sở Vân Thiên.
Trong lòng hắn làm sao không có oán niệm, hắn luôn muốn đánh bại Sở Vân Thiên, chứng minh hắn không hề kém cỏi hơn Sở Vân Thiên, nhưng tuyệt đối không phải bằng cách này.
Bởi vì như vậy chẳng khác nào thừa nhận hắn không bằng Sở Vân Thiên, đời này cũng không đuổi kịp Sở Vân Thiên.
Phan Tu Văn hoàn toàn không ngờ Sở Vân Phàm lại không đồng ý, hơn nữa hắn còn nhìn thấy trong mắt Sở Vân Phàm vẻ trào phúng. Ánh mắt đó thật đáng ghét.
Bất kể là Sở Vân Thiên, hay Sở Vân Phàm, đều đáng ghét như nhau.
"Cho mặt mà không cần, thích uống rượu phạt!" Vẻ mặt Phan Tu Văn lập tức lạnh xuống, lộ ra vẻ dữ tợn, nói."Ngươi nghĩ sau khi biết chuyện này, ngươi còn có đường lui sao?"
Hắn nói, bước lên một bước, trực tiếp chặn đường Sở Vân Phàm.
"Sao, ngươi muốn cản ta?" Sở Vân Phàm nhíu mày, nói.
"Nếu ngươi không muốn động thủ với Sở Vân Thiên, vậy chỉ có thể khiến ngươi trả giá đắt!" Phan Tu Văn lạnh lùng nói.
Nói rồi, Phan Tu Văn ra tay ngay lập tức, nhanh như chớp, chuẩn xác tàn nhẫn, chộp thăng vào cổ Sở Vân Phàm.
Vừa ra tay, Sở Vân Phàm đã phán đoán được thực lực của hắn: Luyện Khí cảnh tầng bốn!
Với thực lực này, Phan Tu Văn quả thực có tư cách ngông cuồng. Phải biết, toàn thành phố Tĩnh Hải chỉ có một mình hắn đạt đến Luyện Khí cảnh tầng bốn, những người mạnh nhất khác cũng chỉ đạt đến Luyện Khí cảnh tầng ba đỉnh phong.
Nếu không tính Giang Vũ Sinh đã chết, Phan Tu Văn một mình đủ để dẹp yên tất cả học sinh cấp ba ở thành phố Tĩnh Hải.
Nhất Trung thành phố Đông Hoa là trường cấp ba hàng đầu thành phố, thực lực học sinh quả thực khủng bố.
Thực lực này năm ngoái đủ để tranh giành danh hiệu học sinh cấp ba số một thành phố Tĩnh Hải, mà hiện tại Phan Tu Văn lại phải phục vụ cho Giang Lỗi, có thể tưởng tượng được, Giang Lỗi còn mạnh hơn thế nào.
Nếu hắn đối đầu với bất kỳ học sinh nào khác ở thành phố Tĩnh Hải, có lẽ sẽ dễ dàng thắng lợi, nhưng không may, hắn lại đối đầu với Sở Vân Phàm.
Phan Tu Văn ra tay sắc bén như vuốt chim ưng, trên mặt lộ ra nụ cười, khi hắn nghĩ rằng mình có thể túm được cổ Sở Vân Phàm, lại phát hiện tay mình xuyên qua cổ hắn.
Là thân pháp!
Loa Toàn Cửu Ảnh!
Sở Vân Phàm lúc này mới di chuyển, trong chớp mắt, như một tia chớp, quét ngang ra, quả đấm của hắn tựa như búa tạ, mạnh mẽ giáng xuống ngực Phan Tu Văn.
"Oành!"
Phan Tu Văn căn bản không tránh kịp, hắn ra tay đã rất nhanh, nhưng tốc độ của Sở Vân Phàm còn nhanh hơn, trong nháy mắt, kình lực khủng bố quét ngang người Phan Tu Văn.
"Âm!" Phan Tu Văn ngã xuống đất, chỉ cảm thấy trong bụng như có sóng thần cuộn trào, không thở nổi, như trúng đòn nặng.
Tuy có chiến giáp bảo vệ, nhưng vẫn đánh trúng ngũ tạng lục phủ của hắn.
Hắn không thể đứng dậy nổi.
"Đồ bỏ đi!"
Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.