Nơi này, hăn là khu lưu vong thứ sáu mươi sáu.
Rất nhiều học sinh không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh khi chứng kiến cảnh tượng này. Họ đều đã học trên sách giáo khoa, hoặc xem qua vô số kiến thức liên quan trên internet. Nếu lốc xoáy trên Trái Đất chỉ cuốn bạn lên rồi quăng xuống cho đến chết, thì lốc xoáy pha lẫn linh khí ở Côn Lôn giới sẽ xé xác bạn thành vô số mảnh vụn.
Chỉ trong môi trường khắc nghiệt đến cực đoan này, những tên tội phạm tàn ác nhất mới bị trừng phạt. Giờ đây, môi trường ấy trở thành một thử thách cho họ.
May mắn thay, mọi người đều mặc chiến giáp, giúp họ vượt qua hoàn cảnh gian nan này.
"Khu lưu vong thứ sáu mươi sáu đã đến, các học sinh. Hãy chia thành các đội nhỏ, lần lượt thả xuống các khu vực khác nhau!"
Lúc này, âm thanh phát thanh vang lên từ bên trong chiến hạm.
"Đi thôi, đến lúc chấp nhận thử thách này rồi!"
Sở Vân Phàm đứng lên. Bên cạnh cậu, Đường Tư Vũ, Cao Hoành Chí, Đông Hân Nhiên, Vu Tâm Viễn và Nhiễm Tuấn cũng đồng loạt đứng dậy. Họ sẽ tác chiến theo đội, đội hình ban đầu bị xáo trộn.
Trong khu lưu vong hoang vu số 66, từng đợt khí tức hung tợn trỗi dậy, từng cặp mắt hung ác nhìn lên con quái vật khổng lồ trên đầu.
"Cuối cùng cũng đến. Lão tử còn tưởng sẽ phái quân tinh nhuệ đến, ai ngờ lại là mấy đứa học sinh non choẹt!"
“Thật sự coi bọn lão tử là đá mài dao à? Hừ hừ, ở cái nơi quý quái này, đến đồ ăn còn không có. Mấy đứa học sinh kia da trắng thịt mềm, chắc ăn cũng ngon đấy!”
"Muốn giết lão tử để đổi lấy tích phân à? Hừ hừ, mấy đứa nữ sinh kia đứa nào đứa nấy trông mơn mởn. Tóm lại, dù có chết, trước khi chết ta cũng phải hưởng thụ một chút!"
Từng bóng người hung ác ẩn mình, như những con rắn độc, tỏa ra hơi thở vô cùng nguy hiểm.
Vài tiếng sau, nhóm Sở Vân Phàm rơi xuống một vùng hoang vu. Con chiến hạm khổng lồ trên đầu dần rời đi, càng lúc càng xa.
"Đây là khu lưu vong số 66 sao?" Cao Hoành Chí mở tấm che trên chiến giáp, hít một hơi sâu rồi ho sặc sụa, thậm chí còn ho ra máu.
Mọi người vội vàng dùng bình xịt chữa thương giúp cậu, mãi mới đỡ hơn một chút.
"Mẹ ơi, gió ở đây mạnh quá, suýt chút nữa thổi banh phổi tôi!" Cao Hoành Chí nói.
"Mọi người cẩn thận, gió ở đây rất quỷ dị!" Sở Vân Phàm nói. "Nơi này toàn sa mạc, không phải vì không có linh khí, mà ngược lại, linh khí còn nồng đậm hơn. Nhưng chúng hỗn loạn, cương mãnh, không thích hợp để hấp thụ. Không chỉ chúng ta không hấp thụ được, mà ngay cả các sinh vật khác ở Côn Lôn giới cũng vậy. Đất đai cũng không thể hấp thụ, nên mới thành ra thế này!"
Sở Vân Phàm phóng tầm mắt nhìn. Đâu đâu cũng là đất đỏ thẫm, quá hoang vu. Thông thường, nơi nào linh khí càng nồng đậm, càng khó có cảnh tượng hoang vu như vậy. Thường thì chỉ khi linh khí hoàn toàn biến mất mới thế.
Nhưng nơi này không giống. Vì linh khí hỗn loạn, hóa thành bão táp khủng khiếp, bao phủ mọi thứ có thể. Với sinh linh bình thường, sống trong môi trường này thực sự vô cùng khắc nghiệt.
“Kể cả chúng ta muốn hấp thụ linh khí ở đây, cũng chỉ có thể từ từ hấp thụ từng chút một. Nếu không, hậu quả sẽ giống như cậu tai” Đường Tư Vũ nhìn xung quanh nói.
"Hơn nữa ở đây còn rất nóng. Tôi xem nhiệt kế trên chiến giáp, tận sáu mươi độ!" Đông Hân Nhiên nói. Sáu mươi độ, ngay cả không khí hít vào cũng nóng rát. Người bình thường sống ở đây, cổ họng chắc chắn sẽ bỏng.
Độ khắc nghiệt của môi trường có thể tưởng tượng được.
"Không chỉ vậy, ở những nơi linh khí hỗn loạn thế này, ban ngày siêu nóng, ban đêm lại siêu lạnh. Chiến giáp của chúng ta là giáp nhẹ, tuy có thể điều chỉnh nhiệt độ, nhưng môi trường ở đây quá khắc nghiệt. Phải tìm cách tìm một chỗ trú chân!"
Vu Tâm Viễn nói.
“Còn có nguồn nước. Những thứ khác còn dễ giải quyết, then chốt là nguồn nước. Tôi khát quái”
Sau một hồi lấy lại sức, Cao Hoành Chí mồ hôi nhễ nhại nói.
Trước đây họ chưa cảm nhận được tầm quan trọng của nguồn nước. Nhưng giờ đây, họ đã hiểu rõ có nguồn nước quan trọng đến mức nào trong môi trường khắc nghiệt này.
Mỗi người đều mang theo một ba lô. Bên trong có đồ dùng cá nhân, thức ăn và nước uống dự trữ. Nhưng không nhiều. Họ không ngờ môi trường ở đây lại khắc nghiệt đến vậy. Đồ ăn họ chuẩn bị vẫn ổn, có thể cầm cự được. Toàn là bánh quy nén, năng lượng cao, cộng thêm một ít thuốc năng lượng. Về cơ bản là đủ. Nhưng nước thì chắc chắn không đủ dùng trong ba mươi ngày.
"Chúng ta còn chưa bắt đầu trấn áp tội phạm, mà chỉ mỗi môi trường đã vần vò chúng ta đến bã rồi. Đây mới thực sự là tôi luyện. So với sát hạch của liên bang đại học, những thử thách trước đây chỉ là trò trẻ con!"
Lúc này, Nhiễm Tuấn lên tiếng.
Mọi người đều gật đầu. So với môi trường khắc nghiệt như vậy, những thử thách trước đây chẳng đáng là gì.
Đây mới là liên bang đại học, trường đại học tốt nhất thiên hạ!
Nhưng môi trường khắc nghiệt này, đối với người khác là địa ngục A Tỳ, còn đối với Sở Vân Phàm, nó chẳng khác nào thiên đường.
Thức ăn và nước uống cậu đều cất trong không gian Sơn Hà Đồ. Đừng nói là một tháng, ở lại một năm cũng không thành vấn đề.
Hơn nữa, trước khi đi, cậu còn luyện chế không ít Ích Cốc Đan. Loại đan được này chuyên dùng cho lúc bế quan. Trong tình huống bình thường, một viên Ích Cốc Đan đủ dùng cho một ngày. Tất nhiên, nếu tính cả tình huông chiến đấu kịch liệt, tiêu hao thể lực lớn, thì lại là chuyện khác.
Nhưng cậu còn trữ rất nhiều thuốc năng lượng, cơ bản là không sợ.
Vấn đề linh khí khó khăn nhất với người khác, với cậu lại vô cùng thích hợp. Bởi vì cậu phát hiện, khi cậu hấp thụ linh khí, quyển Sơn Hà Đồ trong đầu sẽ phát sáng dịu nhẹ. Linh khí cuồng bạo ban đầu tràn vào cơ thể cậu sẽ hóa thành linh khí nhu thuận nhất.
Cậu vừa mới phát hiện ra điều này. Vì trước đây linh khí trên Trái Đất tương đối ôn hòa, nên cậu không phát hiện ra công năng này.
Vì vậy, nơi này với người khác là địa ngục, còn với cậu, quả thực là thiên đường tu luyện.