“Thằng nhóc Sở Vân Phàm này đúng là không phải dạng vừa đâu, dù không phải 'từ trong đá nứt mà ra' thì cũng gần như vậy. Xem tư liệu Thập Tam Trung công bố thì trước lớp 12 nó chỉ thuộc đạng bình thường, nhưng sau lớp 12 thì như mở khiếu, giỏi lên nhanh chóng mặt!"
"Ghê vậy! Tốc độ phát triển kinh người thật. Năm nay khu mình lại có thêm ứng viên vào đại học Liên Bang rồi. Xét theo góc độ này thì cũng không tệ!"
"Chuyện này có gì mà mơ hồ? Hôm qua tôi thấy trang web của Sở Giáo Dục còn đưa tin này lên trang nhất kìa!"
Nhiều người không tin, tìm các video ghi lại trận giao đấu hôm đó để xem. Lúc đó nhiều người đã quay lại, thậm chí còn có cả camera chính thức của trường Dục Tài.
Trường Dục Tài vốn định quay lại khoảnh khắc vinh quang của trường, ai ngờ kết quả lại không như ý, mà lại thành bệ phóng cho Sở Vân Phàm.
“Má ơi, đấu pháp hung hãn thiệt! Bất kể là sức mạnh, kỹ xảo hay tốc độ, nó đều không hề nao nứng!”
"Đàn ông phải thế chứ, sợ gì tầm thường!"
"Đẹp trai quá! Bộ Cuồng Phong Đao Pháp trên tay nó quả thực như thần, đại thần ơi, em xin chuyển fan!" Một fan girl cuồng nhiệt thốt lên.
"Trên lầu, lập team fan Sở Vân Phàm đi, cùng nhau cổ vũ cho đại thần Sở nào!"
"Vô lý! Sao Thập Tam Trung lại có thể xuất hiện nhân vật như vậy được?"
Trong chớp mắt, cái tên Sở Vân Phàm đã trở thành huyền thoại ở các trường cấp ba trong toàn khu Vân Ninh.
Ai cũng biết, ngoài ba trường mạnh truyền thống, khu Vân Ninh đã xuất hiện một nhân vật mới nổi.
Phong trào này còn ảnh hưởng đến nhiều phụ huynh đang chọn trường cho con. Trước đây Thập Tam Trung chắc chắn không nằm trong danh sách lựa chọn của họ, học sinh vào Thập Tam Trung phần lớn là nhà ở gần, thuộc khu vực tuyển sinh của trường.
Nhưng giờ thì khác, nhiều phụ huynh bắt đầu để mắt đến Thập Tam Trung. Có thể đào tạo ra quán quân giao lưu học sinh toàn khu, Thập Tam Trung chắc hẳn phải có gì đó đáng xem.
Thực tế, nhiều phụ huynh không rõ lắm về các trường gọi là "danh tiếng". Ít người thực sự tìm hiểu kỹ càng, mà chủ yếu chọn trường theo kiểu đơn giản là xem trường nào có học sinh giỏi hơn.
Trường nào có học sinh nhất toàn khu, chắc chắn không tệ!
Thời đại công lịch thì xem ai đỗ thủ khoa, thời đại Côn Lôn lịch cũng vậy thôi.
Mong con thành rồng, mong con thành phượng, là chân lý muôn đời!
Đó là lý do tại sao các trường lại hồi hộp với hội giao lưu học sinh hàng năm. Rõ ràng chỉ là một sự kiện không chính thức, không được ghi vào thành tích của trường, nhưng trên thực tế, không chỉ các thầy cô, hiệu trưởng, mà cả phụ huynh học sinh sắp tốt nghiệp cấp ba, thậm chí cả giảng viên đại học cũng đều theo dõi sát sao.
Ai cũng biết, các trường đại học hàng đầu luôn ưu tiên chọn những mầm non tốt, tiếp đến là mười trường danh tiếng, sau đó mới đến các trường trọng điểm và đại học bình thường.
Những trường bình thường hoặc trọng điểm muốn chiêu mộ được sinh viên giỏi, nếu đợi đến kỳ thi đại học mới mời chào thì quá muộn, phải nhắm trước, chào mời sớm.
Ngay cả đại học Liên Bang cao ngạo còn có tiêu chuẩn "cử đi học" đấy thôi?
Nếu không quan tâm từ sớm thì làm sao có tiêu chuẩn cử đi học?
Đó đều là những quy tắc ngầm, ai cũng biết!
Đây mới chỉ là sự quan tâm của phụ huynh, còn những điều khiến nhiều học sinh và tinh anh kinh ngạc hơn là:
Chỉ sau hội giao lưu học sinh có một ngày, hiệu trưởng Ngũ Trung đã lên tiếng, chỉ cần Sở Vân Phàm chịu đến Ngũ Trung, chắc chắn sẽ được hưởng đãi ngộ bồi dưỡng mũi nhọn trọng điểm
Đây đã là đãi ngộ phá cách. Đãi ngộ mũi nhọn của Ngũ Trung thì khỏi phải bàn, đủ loại tài nguyên dồn vào, tóm lại là phải đảm bảo vào được đại học Liên Bang.
Nói cách khác, chỉ cần Sở Vân Phàm chịu đến, tương lai chắc chắn rộng mở ở đại học Liên Bang!
Đó mới là nguyên nhân gây sóng to gió lớn. Đại học Liên Bang là một khái niệm trong toàn xã hội loài người, ai ra từ đại học Liên Bang thì dù kém cỏi nhất cũng không đến nỗi nào, chắc chắn là người trên người, phượng hoàng trong loài người!
Bình thường với sự cao ngạo của Ngũ Trung, học sinh mũi nhọn của trường khác muốn chuyển đến Ngũ Trung cũng phải tuân theo quy tắc và thủ tục của Ngũ Trung, trên cơ bản không có chuyện "nhảy cóc".
Nhưng Sở Vân Phàm lại khác, có thể trực tiếp hưởng đãi ngộ mũi nhọn, gần như tương đương với đãi ngộ của Đông Hân Nhiên. Đông Hân Nhiên đã ở Ngũ Trung mấy năm, còn Sở Vân Phàm mới. Chuyện này vốn không cùng đăng cấp.
Vậy mà Sở Vân Phàm lại có được đãi ngộ như vậy!
Đương nhiên, trước đây cũng chưa từng nghe nói có học sinh trường làng nào đoạt quán quân hội giao lưu học sinh!
Đây vốn đã là lần đầu tiên khai thiên lập địa!
Người lớn tuổi khai khiếu không phải là không có, nhưng dù sao số lượng ít, hơn nữa dù khai khiếu rồi cũng chưa chắc so được với những thiên tài từ nhỏ. Những người đó xưa nay đã được hưởng tài nguyên tốt nhất, giáo dục tốt nhất, người chỉ mới khai khiếu mà đòi so sánh thì căn bản không thể.
Học võ không phải chuyện một sớm một chiều!
Cho nên Sở Vân Phàm mới trở thành nhân vật khai thiên lập địa!
Ít nhất trong hơn trăm năm lịch sử của khu Vân Ninh, đây vẫn là lần đầu tiên!
Sau Ngũ Trung, Thất Trung cũng lên tiếng, có thể cho Sở Vân Phàm đãi ngộ tương tự, chỉ cần đến sẽ dốc sức bồi dưỡng, còn có thể thưởng thêm trăm vạn.
Thất Trung rõ ràng đã tìm hiểu kỹ hơn, biết gia cảnh Sở Vân Phàm chỉ thuộc dạng bình thường, thậm chí không khá giả.
Trăm vạn tiền thưởng tương đương với ít nhất hai ba mươi năm tích góp của bố mẹ Sở Vân Phàm.
Đó còn là khi họ ăn tiêu tiết kiệm!
Gần như cùng lúc, trường Dục Tài cũng lên tiếng, chỉ cần Sở Vân Phàm chịu đến, thậm chí có thể tìm cách cho cậu một suất cử đi học đại học Liên Bang.
Đó còn là một cú nổ lớn hơn. Suất cử đi học đại học Liên Bang, thành phố trọng điểm chưa chắc năm nào cũng có, cực kỳ hiếm hoi.
Nếu cho người khác, chắc chắn sẽ có nhiều lời ra tiếng vào về "tấm màn đen", nhưng nếu người đó là Sở Vân Phàm thì không phải không thể chấp nhận.
Dù sao cậu đã là đệ nhất Vân Ninh, nhân vật như vậy mà còn không đỗ đại học Liên Bang thì ai có thể đỗ?
Cái gọi là cử đi học chỉ là thêm một sự đảm bảo mà thôi.
Dù vậy, màn tranh giành Sở Vân Phàm của tam đại danh giáo vẫn khiến nhiều người há hốc mồm kinh ngạc.