Trước mặt là một con cự hùng, khi nó phủ phục xuống cũng cao khoảng hơn hai mét, cao hơn Sở Vân Phàm cả một cái đầu. Thân hình to lớn lao thăng đến Sở Vân Phàm, khí thế hung hăng như một cơn gió dữ ập vào mặt.
Sở Vân Phàm không hề hoảng loạn, vận dụng Thiên Tiên Cửu Biến, nhanh chóng né tránh cú vồ của con cự hùng. Nếu không phải đã tôi luyện nhiều ở dã ngoại, có lẽ Sở Vân Phàm đã hoảng sợ mất rồi.
Hắn nhận ra lai lịch của con cự hùng này. Nó là Thiết Trảo Thương Hùng, một loại yêu thú tiến hóa từ loài gấu trên Địa Cầu, phân bố rất rộng và thực lực cũng khác nhau. Thông thường chúng có tu vi Luyện Khí cảnh, những con mạnh mẽ có thể đạt tới đỉnh cao Luyện Khí cảnh, thậm chí còn có Thiết Trảo Thương Hùng cấp bậc Hậu Thiên.
Nhưng rõ ràng, nơi này gần trụ sở huấn luyện số mười lăm, những yêu thú mạnh đều đã bị tiêu diệt, những con còn lại không đủ sức uy hiếp trụ sở.
Dù vậy, đối với toàn bộ trụ sở huấn luyện thì không sao, nhưng với học sinh bình thường, chỉ một con Thiết Trảo Thương Hùng thôi cũng đã vô cùng đáng sợ.
Hắn không định gọi trợ giúp, dù con Thiết Trảo Thương Hùng này thực sự rất đáng sợ, khi đứng lên nó cao gần gấp hai lần rưỡi Sở Vân Phàm.
Vồ hụt một đòn, con Thiết Trảo Thương Hùng không hề từ bỏ, tiếp tục nhào tới lần nữa.
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Con Thiết Trảo Thương Hùng trông có vẻ cồng kềnh, nhưng khi lao đi, tốc độ của nó nhanh như chớp giật.
Rất nhiều người vì quá bất cẩn mà bị Thiết Trảo Thương Hùng bắt được, và hậu quả thì khôn lường.
Nhưng Sở Vân Phàm thì khác, hắn trực tiếp sử dụng bộ pháp Thiên Tiên Cửu Biến, né tránh rồi vung đao chém tới. Ánh đao đen kịt chém thẳng vào người Thiết Trảo Thương Hùng.
"Hống!"
Một vết máu hiện ra trên lưng Thiết Trảo Thương Hùng. Nếu là Xích Bối Sài Cẩu, một đao này của Sở Vân Phàm đã có thể chém nó làm đôi, nhưng Thiết Trảo Thương Hùng thì khác.
Yêu thú Khí Hải cảnh và Luyện Khí cảnh hoàn toàn khác nhau, bất kể là phản ứng, tốc độ hay độ bền của cơ thể, đều khác biệt hoàn toàn.
Sau khi trúng đòn, con Thiết Trảo Thương Hùng càng trở nên hung hãn, lao tới nhanh hơn. Sở Vân Phàm vẫn dùng Thiên Tiên Cửu Biến để né tránh, liên tục vung đao. Rất nhanh, trên người Thiết Trảo Thương Hùng đã đầy vết thương, nhưng những vết thương này tuy có vài chỗ sâu đến mức thấy xương, nhưng chưa đủ chí mạng.
Con Thiết Trảo Thương Hùng này ngoan cường hơn hắn tưởng.
"Hộc... hộc..."
Hơi thở của Sở Vân Phàm bắt đầu gấp gáp. Hắn vẫn đang mặc phụ trọng y, hơn nữa còn mở gấp đôi trọng lực, đến giờ vẫn chưa có ý định tắt nó đi.
Đã muốn tôi luyện thì phải tôi luyện đến cùng, không đạt được thành quả nhất định thì không dừng lại!
Chính vì ở trong tình huống trọng lực gấp bội này, thể lực của Sở Vân Phàm giảm xuống cực nhanh, dù thể lực của hắn gấp mấy lần so với người cùng cảnh giới, chân khí cũng dồi dào hơn.
Nhưng trong chiến đấu kịch liệt này, nó vẫn giảm sút nhanh chóng.
Con Thiết Trảo Thương Hùng này khó chơi hơn tưởng tượng, giao chiến với nó từng phút từng giây đều không thể lơ là, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể bị vồ chết.
Chính vì thế, trận chiến này tiêu hao cả tinh thần lẫn thể lực. Đây là một phương pháp để tôi luyện bản thân. Nếu không nhờ có thân pháp hàng đầu, chỉ bằng tu vi có thể so với Khí Hải cảnh tầng chín hiện tại, có lẽ hắn đã phải ôm hận rồi.
Con Thiết Trảo Thương Hùng này, cả tốc độ lần sức mạnh đều vượt trội hơn Sở Vân Phàm, khiến hắn không có nhiều lựa chọn.
"Tôi luyện cũng đủ rồi, không thể tiếp tục thế này được, nhỡ có yêu thú khác đến thì phiền phức!"
Trong mắt Sở Vân Phàm lóe lên vẻ kiên quyết. Con Thiết Trảo Thương Hùng đối diện gầm lên một tiếng, rồi lập tức lao về phía Sở Vân Phàm.
"Đoạn Lưu!"
Lần này, Sở Vân Phàm không né tránh, mà vung trường đao trong tay chém ra.
Trong khoảnh khắc, thể lực của Sở Vân Phàm được đẩy lên cực hạn, phảng phất thiên hạ đại thế đều ngưng tụ trên người hắn.
Trong nháy mắt này, Sở Vân Phàm thậm chí có cảm giác như Thiên Mệnh đang ở trong tay mình!
Nhát đao này có thể chém phá mọi thứ!
Con Thiết Trảo Thương Hùng cũng không phải hạng vừa, nó cũng lao tới, móng vuốt trước bỗng nhiên chĩa ra, như mười lưỡi dao sắc bén. Đây mới là chiêu trò thật sự của nó, chỉ là chưa từng dùng đến.
Con Thiết Trảo Thương Hùng này thông minh hơn hắn nghĩ.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sở Vân Phàm lại một lần nữa tiến vào trạng thái tuyệt đối bình tĩnh. Trong phút chốc, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
"Xoẹt!"
Một đạo ánh đao đen kịt chém thẳng vào nhãn cầu của Thiết Trảo Thương Hùng, rồi theo nhãn cầu đâm thẳng vào đại não của nó.
"Hống!" Thiết Trảo Thương Hùng gầm thét, đứng thẳng lên rồi hất văng Sở Vân Phàm ra xa.
Sở Vân Phàm xoay người trên không trung rồi tiếp đất, chân đạp mạnh xuống đất tạo thành vết nứt.
Sở Vân Phàm cảm thấy thể lực của mình sắp cạn kiệt. Dưới gấp đôi trọng lực, thể lực tiêu hao quá khủng khiếp.
Nhưng tu luyện kiểu này, đột phá sẽ đến sớm thôi.
Sở Vân Phàm nhìn xuống, móng vuốt của Thiết Trảo Thương Hùng vừa nãy cào vào người hắn như lưỡi dao, cũng may có chiến giáp bảo vệ, nếu không chỉ một nhát đó thôi cũng đủ khiến cơ thể hắn nát bét.
Tuyệt Ảnh chiến đao trong tay hắn cũng tuột ra, cắm vào mắt con Thiết Trảo Thương Hùng. Con yêu thú càng giãy dụa, Tuyệt Ảnh chiến đao càng đâm sâu vào, vết thương càng lúc càng lớn, máu tươi lẫn óc chảy xuống.
Cuối cùng, sau một hồi lâu, con Thiết Trảo Thương Hùng cũng chết, toàn bộ đại não đều bị Tuyệt Ảnh chiến đao chém trúng. Dù là yêu thú dũng mãnh đến đâu, đại não bị chém trúng thì cũng chỉ có một chữ "chết".
Sở Vân Phàm thở phào nhẹ nhõm, khôi phục một chút thể lực rồi đi đến chỗ Thiết Trảo Thương Hùng, rút Tuyệt Ảnh chiến đao ra, đợi đến khi máu và óc trôi hết thì tra đao vào vỏ.
Hắn lại mang xác Thiết Trảo Thương Hùng vào trong giang sơn đồ. Tuy rằng Thiết Trảo Thương Hùng chỉ là yêu thú Luyện Khí cảnh, không tính là đặc biệt giá trị, nhưng cũng đáng giá mấy trăm ngàn.
Nếu là trước đây, hắn không thể mang đi, chỉ có thể để mặc cho thi thể Thiết Trảo Thương Hùng bị những yêu thú khác gặm nhấm sạch sẽ, nhưng giờ có giang sơn đồ, mọi thứ đều thuận tiện hơn nhiều.
Hắn đả tọa trong giang sơn đồ, chờ khôi phục thể lực xong thì lại ra ngoài, tiếp tục hướng về trụ sở huấn luyện số mười lăm.