Chiêu thức đao pháp này là Cuồng Phong Đao Pháp, hắn cũng không xa lạ gì. Ở Thất Trung, không ít học sinh lớp võ khoa chọn Cuồng Phong Đao Pháp. Nhưng với hắn, đao pháp cơ bản vẫn chỉ là đao pháp cơ bản, chăng thể lợi hại đến đâu.
Thế nhưng màn trình diễn của Sở Vân Phàm đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn của hắn. Tuy chỉ là những động tác đơn giản, trụ cột nhất, nhưng dưới tay Sở Vân Phàm, nó lại phát huy ra uy lực kinh khủng, vượt xa sức tưởng tượng.
Đây chính là biến điều tầm thường thành phi thường.
Cuồng Phong Đao Pháp vốn chú trọng tốc độ, và trong tay Sở Vân Phàm, nó đã đạt đến một cảnh giới siêu phàm!
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Tấn công của Sở Vân Phàm ào ạt như bão táp, trong nháy mắt đã tạo ra một tràng leng keng chói tai.
Đao pháp của Sở Vân Phàm vừa nhanh, vừa hiểm, lại vô cùng cuồng bạo. Đông Hân Nhiên tốc độ nhanh, nhưng về sức mạnh lại không chiếm ưu thế.
Sở Vân Phàm thì khác, mỗi nhát đao của hắn không chỉ nhanh mà còn rất mạnh. Đó chính là sự khác biệt giữa hắn và Đông Hân Nhiên.
Đông Hân Nhiên gần như lập tức nhận ra điều này. Mỗi khi kiếm của cô đỡ đòn, cô đều cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp dội tới, khiến cô suýt chút nữa không giữ được kiếm.
Trước đây, khi Sở Vân Phàm giao đấu với Nhiễm Tuấn, mỗi chiêu đều vô cùng gay cấn, khiến người ta không thể không chú ý.
Nhưng lúc đó, cô không trực tiếp tham gia, nên không biết sức mạnh của Sở Vân Phàm đến mức nào.
Giờ tự mình cảm nhận, cô càng thấy kinh hãi.
"Coong!"
“Coongf"
"Coong!"
Ban đầu, Đông Hân Nhiên có thể đỡ được từng đao của Sở Vân Phàm. Nhưng về sau, cả cánh tay cô bắt đầu tê dại. Dù vận chuyển bao nhiêu chân khí, cũng không thể xoa dịu tình trạng này.
Trong tình huống đó, sự phản kháng của cô dần yếu đi, thậm chí xuất hiện sơ hở!
"Tại sao lại thế này!" Đông Hân Nhiên thậm chí bắt đầu cảm thấy không thể đánh bại đối thủ.
Sở Vân Phàm quá đáng sợ. Tốc độ, sức mạnh, kỹ xảo, mọi thứ đều đạt đến đỉnh cao mà người ở cảnh giới của họ có thể đạt được, khiến cô không nghĩ ra cách nào để chống lại.
Dần dần, Đông Hân Nhiên bị Sở Vân Phàm dồn đến sát mép lôi đài. Lùi thêm nữa là cô sẽ ngã xuống.
Đông Hân Nhiên hét lớn: "Nhất Kiếm Cầu Vồng!"
Cô tu luyện một loại kiếm pháp tên là Cầu Vồng Kiếm Pháp, chú trọng tốc độ cực hạn, nhanh như cầu vồng.
Chiêu kiếm này của cô mang khí thế tiến không lùi, quyết chí tiến lên, quét ngang ra một dải cầu vồng kiếm, mạnh mẽ đâm về phía Sở Vân Phàm.
Chiêu kiếm này quét tan đầy trời đao ảnh, tạo cho cô cơ hội cuối cùng.
Nhưng dù đối mặt với chiêu kiếm mang khí thế cầu vồng, Sở Vân Phàm vẫn không hề biến sắc. Hắn chỉ bình tĩnh lùi lại một bước, tạo đủ khoảng trống để triển khai.
Sau đó, hắn giáng xuống một đao nặng tựa núi.
"Coong!"
Một tiếng va chạm lớn vang lên. Trường kiếm trong tay Đông Hân Nhiên run bần bật. Cuối cùng, cánh tay cô không chịu nổi nữa, thanh kiếm trong tay cô bị bắn văng ra ngoài như một dải cầu vồng, rơi xuống ngoài sàn đấu.
Sở Vân Phàm quá mạnh. Về mặt này, Đông Hân Nhiên không thể nào so được với hắn. Đừng nói là cô, ngay cả Nhiễm Tuấn, người chuyên về tăng cường sức mạnh, cũng bị Sở Vân Phàm đánh bại hoàn toàn ở lĩnh vực này.
Đông Hân Nhiên sao có thể cam tâm?
Dù sao, Đông Hân Nhiên cũng là một trong ba người mạnh nhất khu Vân Ninh, xưng bá nơi này nhiều năm. Dù bị dồn ép đến mức gần như thất bại, cô vẫn không hề từ bỏ.
Cô đã chuẩn bị sẵn phương án. Nếu đòn đánh này không thành công, việc cô không giữ được kiếm là điều tất yếu. Cô hiểu rõ từng tấc cơ thể mình, nên biết rõ giới hạn của mình ở đâu.
Vì vậy, cô dứt khoát mặc kệ kiếm, tung ra một chưởng màu xanh nhạt về phía ngực Sở Vân Phàm.
"Băng Vân Thủi”
Cô khẽ quát, mang theo khí thế quyết chí tiến lên.
Đây là một loại tán thủ cực kỳ cao minh. Uy lực của nó rất đáng kinh ngạc, có thể trong nháy mắt phá tan ngũ tạng lục phủ của đối phương.
Nhưng Sở Vân Phàm vẫn bình tĩnh. Mọi phản công của Đông Hân Nhiên đều nằm trong tầm mắt hắn.
"Hổ Ma Quyền, Sơn Lâm Chi Vương!"
Sở Vân Phàm hét lớn, nắm chặt năm ngón tay thành quyền, tung một đấm ra.
"Oành!"
Cú đấm trúng vào lòng bàn tay màu xanh nhạt kia.
Sự chênh lệch về sức mạnh thể chất giữa hai người lập tức lộ rõ, không còn bất kỳ sự che đậy nào.
"Thịch thịch thịch!"
Đông Hân Nhiên bị chấn động lùi liên tiếp về phía sau, cả cánh tay run rấy không ngừng, không chịu nổi sức mạnh kinh khủng của Sở Vân Phàm.
Nhưng chưa kịp phản ứng, cô đã thấy một bóng đen đột ngột lao tới.
"Không ổn!"
Đông Hân Nhiên thầm kêu lên. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Một đạo quang ảnh màu đen xé toạc không khí, quét đến cổ cô rồi dừng lại.
Đông Hân Nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo truyền đến từ cổ. Cô thở phào nhẹ nhõm, nói: "Ta thua!"
Áp vào cổ Đông Hân Nhiên là Tuyệt Ảnh Chiến Đao. Cảm giác sắc bén thậm chí còn khiến làn đa mềm mại của cô đau nhói.
Cuối cùng, cô vẫn thua. Nhưng cô bất ngờ phát hiện, mình lại không cảm thấy quá thất vọng. Hoặc có lẽ, cô đã sớm liệu đến giờ phút này. Nếu cô, Nhiễm Tuấn và Vu Tầm Viễn đại diện cho ba con đường khác nhau, thì Sở Vân Phàm là sự kết hợp của cả ba, xuất chúng ở mọi phương diện.
Cô không tìm được một chút nhược điểm nào để tấn công. Thất bại chỉ là chuyện sớm muộn. Và giờ nó đã đến, cô lại cảm thấy nhẹ nhõm, không cần lo lắng đề phòng, cũng không cần nghĩ cách tấn công nữa.
"Ta thắng!" Sở Vân Phàm nói, thu hồi Tuyệt Ảnh Chiến Đao, bình phục hô hấp, khôi phục thể lực.
Cả thao trường lặng ngắt. Mọi người đều sững sờ, kinh ngạc trước kết quả kinh thiên động địa này.
Dù trước đó họ đã nghĩ đến kết quả này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, ai nấy đều há hốc mồm. Tại sao lại như vậy?
Hắn thực sự đã làm được! Một học sinh xuất thân từ trường trung học bình thường lại đánh bại thủ tịch của một trường danh tiếng, giành chức quán quân giải giao lưu giữa các trường.
Lúc này, ai nấy đều nhớ lại lời Sở Vân Phàm đã nói. Nếu không thể đoạt quán quân, chẳng phải là vô nghĩa sao?